Ốm Yếu Đoàn Sủng - Chương 80 END
Cập nhật lúc: 2026-03-22 05:13:22
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Kim Ly: “Đồ Trụ…”
Lời còn kịp cắt ngang. Đồ Trụ phất tay, ống tay áo blouse trắng cuộn lên, cánh tay lộ rõ từng nếp gấp, giống hệt những suy nghĩ rối bời hiện tại của . Hắn : “Tôi kiểm tra một nữa, chuẩn .”
Có lẽ trong quá trình kiểm tra đó xảy vấn đề? Đồ Trụ nữa về bên máy móc, như thể níu lấy cọng rơm cứu mạng.
Kim Ly thường ngày điềm tĩnh nay hoảng loạn đến , trong thoáng chốc gì, chỉ thể tiến lên hỗ trợ. những bước đây đều do hai phối hợp, từ thao tác đến quy trình từng xảy sai sót. Cho nên, kết quả căn bản vấn đề.
“Lạch cạch.” Ống nghiệm m.á.u ống tay áo của Đồ Trụ quệt rơi xuống đất, m.á.u loang nền sứ trắng một mảng đỏ. Đồ Trụ thoáng sững vết đỏ nhỏ , vội đưa tay che mắt. Một sai sót sơ đẳng thế , bao giờ phạm .
Kim Ly cũng dọa sợ, theo bản năng liếc Đồ Trụ.
Ngay đó, Đồ Trụ như lấy bình tĩnh, chằm chằm vệt đỏ , còn mở miệng kiểm tra nữa. Một lát , chậm rãi : “Đi thôi, xuống kết quả cho bọn họ.”
Kim Ly: “…… , kết quả , thật sự ? Nếu , chúng làm một nữa?”
“Không .” Đồ Trụ rũ mắt, ánh sáng từ bóng đèn dây tóc hắt lên mắt kính, che khuất bộ đôi mắt . Chỉ khẽ :
“Tôi lãng phí thời gian ở đây, mà bỏ lỡ chút ít thời gian cuối cùng.”
Ai thời gian duy trì bao lâu? Có thể chỉ một giây, thể còn một ngày.
Nói bước , bước chân vội vã, đến khi rẽ cửa thang lầu cũng lộ rõ sự sốt ruột. Kim Ly đôi tay . Theo lý mà , biện pháp lý trí nhất lúc chính là đưa Đồ Niên đến bệnh viện lớn. Đến khi đó còn thể cứu chữa, ít nhất cũng còn một đường hy vọng.
Thậm chí, còn thể dùng t.h.u.ố.c để kéo dài tính mạng. Loại t.h.u.ố.c , Đồ Trụ cũng . nó thể cầm cự bao lâu. Hơn thế nữa, Kim Ly thứ t.h.u.ố.c đó sẽ mang đến cho Đồ Niên nỗi thống khổ vô tận: mỗi một thở, mỗi một nhịp tim đều là đau đớn tận xương tủy.
Loại t.h.u.ố.c từng dùng. Trái , dùng vô . Có bệnh nhân thậm chí vì chịu nổi cơn đau mà lựa chọn cái c.h.ế.t. Lúc mới nghề, từng thấy cảnh nhà kiên trì đến cố chấp, bệnh nhân hôn mê bất tỉnh vẫn đau đến vặn vẹo gương mặt. Khi đó từng hiểu: sự tồn tại như rốt cuộc ý nghĩa gì? Chỉ để tiếng hít thở? Hay chỉ để giữ một thể mục rữa?
càng ở lâu trong ngành, dần hiểu : đó là hy vọng. Người nhà hy vọng sẽ kỳ tích xảy , hy vọng thời gian càng dài, bác sĩ càng cơ hội tìm cách cứu chữa. Chỉ cần còn sống, chính là còn hy vọng.
hiển nhiên, Đồ Trụ như . Bởi lẽ… cho dù mười năm, hai mươi năm , căn bệnh của Đồ Niên e rằng vẫn bó tay cách. Mà t.h.u.ố.c chỉ kéo dài thêm mấy ngày ngắn ngủi. Thay vì thế, chi bằng buông tay.
Kim Ly , để đưa quyết định , Đồ Trụ gánh chịu bao nhiêu thống khổ, cần bao nhiêu dũng khí.
Chung quy… vẫn là thể giữ .
……
Dưới lầu, Đồ Niên tựa vai Đồ Hồng, ngẩn ngơ ngoài cửa sổ, trong miệng ngậm viên kẹo Đồ Vũ đưa cho. Chúc Tửu thì đang chuẩn cơm trưa.
Dù là mùa đông, nhưng nắng trưa vẫn chói chang, chiếu khiến nhịn mà nheo mắt. Nghe tiếng động, đầu , vặn chạm ánh mắt Đồ Trụ.
Đôi mắt chính là cửa sổ tâm hồn, quả nhiên sai. Dù là cáo già như Đồ Trụ, trong ánh mắt cũng giấu nổi điểm . Đồ Niên lập tức hiểu, khẽ , đưa ngón trỏ đặt lên môi làm động tác “suỵt”.
Nói cũng thế. Không , ít còn giữ chút ấm áp ngắn ngủi , tự lừa dối mà đem tất cả giấu .
Đồ Hoang: “Anh hai, thế nào?”
Đồ Trụ dừng một chút, : “Các chỉ đều bình thường, chỉ một hạng đúng.”
Mọi tức thì thở phào nhẹ nhõm, khí cũng thoáng thả lỏng hơn một chút. Đồ Niên dậy tìm Chúc Tửu.
Vừa rời khỏi phòng khách, những còn liền đồng loạt về phía Đồ Trụ. Bọn họ đều là từng trải, nào dễ lừa gạt như .
Trong bếp, Chúc Tửu vẫn là một áo sơ mi trắng. Áo sơ mi vốn kén mặc, quá tráng hợp, quá gầy cũng hợp. Người thể mặc áo trắng vốn hiếm, mà Chúc Tửu là ngoại lệ. Dáng cao gầy, làn da trắng, bất kể mặc gì lên đều toát vẻ khí chất, khoác áo sơ mi trắng càng như trích tiên bước từ tranh.
Hắn thường xuyên mặc áo sơ mi trắng, lý do cũng đơn giản thôi: một là dễ sai, hai là thích chọn quần áo.
Lúc “trích tiên” đang cầm d.a.o gọt hoa quả, ống tay áo cuộn tới khuỷu, xương cổ tay nhô thành một điểm nhỏ. Hắn nâng tay, lưỡi d.a.o hạ xuống, gương mặt chút biểu cảm, đem trái cây bổ đều.
Đồ Niên dựa tường một hồi, tiến gần, đưa tay chỉnh tóc mái trán cho , : “Vị đại sư , ngoài mở quán thu phí thật uổng phí gương mặt .”
Chúc Tửu thản nhiên nhét một miếng trái cây miệng : “Trong nhà tiểu bao , sợ bước ngoài ghen , dám .”
Đang c.ắ.n trái cây, Đồ Niên khựng . Cậu thế nào thành tiểu bao … Nghĩ đến những ngày , tâm tình chùng xuống, động một chút là cảm thấy uất ức nhất thiên hạ, đó ôm Chúc Tửu một trận nước mắt nước mũi tèm lem.
Chỉ nghĩ thôi đỏ cả tai, đúng là mất mặt đến cực điểm.
Đồ Niên bèn nhéo một miếng táo, nhét mạnh miệng Chúc Tửu: “Anh mau câm miệng .”
Chúc Tửu bật khẽ. Đồ Niên thẹn quá hóa giận, hung hăng véo một cái eo . Cũng may Chúc Tửu chịu đựng , kêu lên tiếng nào.
Thấy vẻ mặt , Đồ Niên bật ha ha, định chạy thì kéo ngực.
“Làm chuyện còn chạy, nào dễ thế. Tới đây, giúp cắt rau.”
Đồ Niên: “Cắt rau? Anh đúng là đại tài tiểu dụng. Loại đại sư như em bao giờ động dao, đó đều là việc của tiểu bếp phụ. Em xào rau.”
Không là tâm huyết dâng trào đột nhiên thông suốt Nhâm Đốc, một mực đòi xào một món. Chúc Tửu , cảm giác như đang tự buộc bếp núc.
Đến giờ cơm trưa, chằm chằm bát đồ ăn đen sì bàn, theo bản năng né tránh. Đồ Niên định nếm thử Chúc Tửu chặn , cầm đũa gắp một miếng “vật thể lạ” .
Thấy sắc mặt Chúc Tửu đổi, Đồ Niên lập tức thêm dũng khí, hỏi: “Ngon ?”
Chúc Tửu: “Trong nháy mắt nếm đủ ngũ vị.”
“……”
Đồ Niên nuốt nước miếng, c.ắ.n thử một chút. Ừ thì… đúng thật là chua ngọt đắng cay đủ cả.
Hai thí nghiệm xong độc, những khác cũng nhịn nổi hiếu kỳ mà nếm thử. Trong chốc lát, bàn ai nấy sắc mặt biến đổi đủ màu, trông chẳng khác gì bảng pha màu.
Đồ Hoang: “Em đúng là sinh sai niên đại. Nếu ở thời Đường Môn, chắc chắn lo thiếu truyền nhân.”
Đồ Hồng cũng gật đầu: “Có khi Ngũ Độc giáo cũng tranh giành.”
Đồ Niên: “Ưu tú như em, ở bất kỳ niên đại nào cũng sẽ nổi tiếng.”
Mọi : “……”
Đồ Hoang: “Da mặt em cũng cùng ngày mà dày thêm. Hiện giờ ít nhất cũng dày bằng tường thành . Lại đây, cho bóp thử một cái.”
Hắn liền bên trái Đồ Niên, bên là Chúc Tửu, đưa tay véo mặt. cảm giác mềm mại như tưởng tượng. Trước , khi còn nhỏ, bốn trai đều thích bóp má vì mặt thịt. Sau lớn lên thì bớt nhiều, nhưng vẫn còn chút ngây thơ non nớt. Giờ còn cảm giác nữa.
Đồ Hoang ngạc nhiên, liền thu tay về.
Có những lúc sự đổi diễn lặng lẽ ai , đến một thời điểm đặc biệt nào đó ngươi mới đột nhiên nhận , cảm thán một câu: thì nơi để ý sớm tích tụ dấu vết thể tìm thấy.
Sau bữa cơm, Đồ Niên tựa Chúc Tửu. Lúc tinh thần còn bằng , sự nhiệt tình vốn gần như tan biến hết, chỉ còn lạnh thấu xương cuộn về trong chăn đệm.
Cái cảnh “băng hỏa lưỡng trọng thiên” , nghĩ đến từ nhỏ đến lớn bệnh nặng bệnh nhẹ đều trải qua nhiều , thật sự mở rộng tầm mắt.
Hơi mệt mỏi, nhưng theo kinh nghiệm xem phim truyền hình, lúc tuyệt đối thể ngủ. Nếu ngủ , lẽ sẽ ngủ mãi tỉnh.
Hôm nay lạ, ai nấy đều tỏ tự nhiên, nhưng khiến khác cảm giác như đang diễn trò. Không khí tuy hòa hợp nhưng mơ hồ mang theo áp lực. Đồ Niên hiện tại còn sức để nghĩ nhiều, tinh thần quá phấn chấn, đầu óc cứ cuồng liên tục, đến giờ ngay cả động ngón tay cũng thấy mệt nhọc vô cùng.
Chỉ mới một ngày ngắn ngủi, phong cảnh bên ngoài hề biến đổi, ngay cả lá đỏ cây cũng chẳng rụng bao nhiêu. hiểu nhuốm thêm vài phần thê lương, tiêu điều.
Đồ Niên mở to mắt, chẳng mấy chốc chua xót chịu nổi. Trong cơn hoảng hốt, dường như thấy quang đoàn , trong đó hai bóng dáng. Cậu mãi, cuối cùng cũng thấy rõ gương mặt bọn họ, cha , mang theo nụ dịu dàng , giống hệt trong trí nhớ.
“Cha …”
Tiếng gọi nhỏ, nhỏ đến mức nếu chú ý thì khó lòng thấy. phòng khách giờ quá tĩnh lặng, nên hai chữ rơi tai .
Ánh mắt chằm chằm , nơi như ai đó bọn họ thấy .
Chúc Tửu vô thức siết c.h.ặ.t t.a.y , lực siết khiến cổ tay Đồ Niên đau, mới kéo trở hiện thực. Đồ Niên nghi hoặc ngẩng đầu Chúc Tửu.
Lúc Chúc Tửu mới phát hiện trong mắt đầy tơ máu, đuôi mắt cũng ửng đỏ, ngay cả nốt ruồi lệ bên khóe mắt dường như cũng tối .
Ánh mắt phần tan rã, chỉ là vẫn cố chống đỡ. Lúc , nỗ lực ngắm khuôn mặt Chúc Tửu, cuối cùng lẽ thật sự mơ hồ , chỉ thể đưa tay tìm kiếm, từng chút một mò đường nét.
Chúc Tửu khẽ : “Ngoan, Niên Niên, chúng nhắm mắt nghỉ một lát ?”
Đồ Niên lắc đầu, cố chấp đáp: “Em cần.”
Kim Ly khẽ c.h.ử.i một tiếng, như chịu nổi cảnh tượng , cầm điếu t.h.u.ố.c bước sân, bóng dáng vội vã đầy chật vật.
Đồ Hồng cùng những khác cũng Đồ Niên. Khi cha qua đời, bọn họ cũng từng như mà vây quanh bên . Khi còn nhỏ, tận mắt chứng kiến cha mất , hầu như đêm nào cũng bừng tỉnh, cứng đầu ngủ. Bọn họ phiên dỗ ngủ, kể chuyện, hát ru, đủ cách. Ầm ĩ thì ầm ĩ, nhưng quả thật nào cũng thể khiến chìm giấc ngủ.
Lúc , Đồ Niên nắm chặt ống tay áo Chúc Tửu, dốc hết sức lực, đến mức đầu ngón tay đều trắng bệch. Trước đó khi hôn mê, từng mơ thấy cha đến đón , dẫn một thế giới khác chan hòa ánh dương.
… .
“Em ngủ… Tửu nhi, em ngủ.”
Chúc Tửu cúi đầu hôn lên môi , mỉm : “Không ngủ, chỉ là nhắm mắt thôi. Khóe mắt đều đỏ , đau ?”
Nói hôn lên mắt , đôi môi ấm áp dừng hàng mi. Một tia tê dại lan tận tim. Mi mắt khẽ run, cuối cùng Đồ Niên chậm rãi nhắm mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/om-yeu-doan-sung/chuong-80-end.html.]
Khóe mắt giọt lệ rơi, thấm ướt nốt ruồi lệ nhỏ xinh. Cậu khẽ lẩm bẩm: “Anh thật đáng ghét.”
Một hai ép …
Đồ Hồng cúi mắt, che giấu bi thương, cất giọng hát ru. Giọng hát trầm thấp, dễ , nhưng vô cớ khiến .
Đồ Hoang che mặt, vẻ tin nổi. Đồ Trụ cùng Đồ Vũ thì chỉ bất động, biểu cảm, động tác, đến cả ánh mắt cũng lặng .
Ngoài viện gió lạnh thổi qua, lá cây xào xạc rơi xuống đất. Kim Ly kẹp điếu thuốc, bàn tay run nhẹ, xoay trong phòng.
“Ầm!” Một tiếng sấm nổ vang, ngoài cửa sổ bắt đầu rơi tuyết, như tái hiện cánh đồng tuyết đêm nào. Chúc Tửu cúi đầu hôn lên ngón áp út của , hôn lên chiếc nhẫn từng hứa nguyện cả đời. Chiếc nhẫn lạnh lẽo chẳng ai thể làm ấm, ngẩng đầu, đôi mắt phủ đầy lệ.
Tất cả hy vọng của đều đặt song sinh bội. Hắn nghĩ nếu Đồ Niên , thể mang theo. đến tận bây giờ, song sinh bội vẫn chút phản ứng. Rõ ràng bọn họ lập khế ước … chẳng lẽ ?
“Anh chờ em thế nào đây…”
Hắn yêu , yêu đến tận xương tủy. Tuyết rơi trong trung, chạm nhẹ liền hóa thành nước, nhưng chẳng còn ai nhón chân, đỏ mặt, hôn lên môi nữa.
……
Không lâu , phát hiện điều đúng. Tim Đồ Niên vẫn đập, c.h.ế.t. Chỉ là nhiệt, nhịp tim và hô hấp đều duy trì ở ngưỡng cực hạn.
Sau khi kiểm tra, Đồ Trụ và Kim Ly đưa kết quả khó tin, đứa bé trong bụng Đồ Niên đang ngược nuôi dưỡng . Tuy hiếm , nhưng từng trường hợp trẻ con trong bụng thông qua cuống rốn truyền tế bào gốc cho .
Chuyện quá thần kỳ, đến mức vẫn nhớ mãi quên. Không ngờ kỳ tích dừng nơi Đồ Niên.
Không chỉ , bệnh cũ của Đồ Niên dường như cũng đang chuyển biến , thể tựa như đang tái cấu tạo. Có lẽ khi tỉnh , ngay cả bệnh cũ cũng khỏi hẳn.
Kết quả ban đầu là thế, nhưng vì lo sợ biến cố, quyết định đưa đến bệnh viện, để chăm sóc suốt 24 giờ.
Niềm vui lớn lao rơi xuống quá bất ngờ, ai nấy còn kịp phản ứng.
Kim Ly cảm thán: “Chỉ cần tồn tại, chính là còn hy vọng. Thật sự là hy vọng.” Nghĩ một chút, nghẹn câu: “Không hổ là Chúc Long… trong bụng bắt đầu đối nghịch cùng Thiên Đạo .”
Lời dứt, liền dẫn đến mấy ánh mắt lườm sắc bén. Anh vội làm động tác kéo khóa miệng, hiệu sẽ im lặng.
Chỉ Chúc Tửu vẫn bất động, cạnh Đồ Niên, mắt rời khỏi gương mặt . Cảnh giằng co suốt mấy giờ, đến mức Đồ Hoang thì thầm hỏi Đồ Hồng: “Có chịu nổi kích thích nên ngốc ?”
Đồ Hồng liếc mắt , quấy rầy, chỉ dùng tay móc cổ Đồ Hoang, mang cái “sinh vật đơn bào” ngoài.
Trong phòng chỉ còn Chúc Tửu cùng Đồ Niên.
Chúc Tửu nhớ tới điều gì, mím môi khẽ, : “Em thật lấy mạng .”
“Anh chờ em.”
……
Đồ Niên tỉnh khi trời về chiều, nắng ngoài cửa sổ rực rỡ, gió nhẹ thổi làm bức màn trắng tung bay tán loạn. Ánh mặt trời chói chang khiến mở nổi mắt. Ngoài cửa sổ, cây đ.â.m chồi xanh nhưng còn đến lúc lá cành sum suê, thể che ánh nắng chiếu xuống.
Trong ánh sáng vàng kim loang lổ, một cửa sổ, trong tay cầm một quyển sách. Áo sơmi trắng phẳng phiu, vòng eo cao ngất. Đồ Niên cong môi, thật lâu mới cất giọng khàn khàn: “Chúc Tửu.”
Người nọ động tác khựng , chậm rãi mà vội vã đầu. Khi bốn mắt chạm , ngập tràn lời nhưng chẳng thốt nên câu, chỉ còn ánh mắt đầy may mắn và vui sướng như sống sót tai nạn.
……
Nhiều tháng , Đồ Niên đứa nhỏ mới năm tháng trong xe nôi nhíu mày, mím môi liền hích hích khuỷu tay Chúc Tửu: “Anh khi còn nhỏ cũng khó ưa như ?”
Đứa bé giống Chúc Tửu đến tám phần, chỉ đôi mắt là giống hệt Đồ Niên. Trắng trẻo, mũm mĩm, ai cũng kêu một tiếng đáng yêu. Họ theo họ Đồ. Chúc Tửu định , còn cái tên, Đồ Niên nghĩ mãi , dứt khoát gọi là Đồ Chúc, nhũ danh Trúc Trúc.
Chỉ là đứa nhỏ đói bụng cũng , vệ sinh cũng , chỉ chăm chăm phụ . Nếu đoán ý, hoặc để ý, nó liền chau mày “trừng phạt”. Có lúc còn thở dài, như ghét bỏ trí thông minh của bọn họ, làm cả nhà dở dở .
Chúc Tửu: “Giống em.”
Đồ Niên: “Ông đây hồi nhỏ hoạt bát đáng yêu, gặp thích, hoa gặp hoa nở, ai mà chẳng với em.”
Chúc Tửu dừng , đưa tay bế Trúc Trúc trong xe nôi lên. Bây giờ năm tháng tuổi, ôm cũng coi như tay.
Lúc mới sinh mấy ngày, mỗi bế là một run, sợ quá mềm, sợ nặng tay. Khi Đồ Trụ đặt đứa bé n.g.ự.c Chúc Tửu, cả lập tức cứng đờ. Đứa bé bất động thì còn đỡ, cựa là luống cuống tay chân. Sau y tá ở bệnh viện Kim Ly thấy đành, từng chút một dạy từ đầu cách ôm trẻ.
Mấy tháng “huấn luyện”, coi như dáng, còn Đồ Niên thì vẫn sợ làm rơi con, chỉ dám theo nắm tay khi khác bế.
“Trúc Trúc nha ~” Đồ Niên trêu chọc. Trúc Trúc một cái, nể tình mà , đôi mắt cong cong như trăng non, cái miệng mở rộng lộ nướu mọc răng.
Chúc Tửu bế, Trúc Trúc liền nghiêng về phía Đồ Niên, mắt sáng long lanh . Đồ Niên chịu nổi, mềm lòng rối tinh rối mù.
“Chúc Tửu, cho em ôm một cái.”
Chúc Tửu liếc một cái, cuối cùng sắp xếp hai sofa mới bận việc khác.
Buổi tối, Đồ Niên lễ trao giải. Đây là giải thưởng sức nặng, ở châu Á hạng nhất thì cũng hạng nhì.
Vai nam chính Hứa Thanh trong bộ phim Hèn Mọn đưa danh sách đề cử Nam chính xuất sắc. Cùng đề cử năm , ai đoạt giải, nhưng danh sách thì nhất định đến dự.
Lâu tham dự sự kiện công khai, vẫn thấy quen, chuẩn trang phục, tạo hình .
Đồ Niên nắm bàn tay thịt của Trúc Trúc, mu bàn tay mềm còn hằn bốn nếp nhăn mũm mĩm, : “Trúc Trúc nha, cùng ba ba ? Xem ba ba nhận giải quang vinh thời khắc.”
“Ê a ~”
“Nha,” Đồ Niên cầm khăn giấy lau khóe miệng đầy nước dãi, “Không chảy nước miếng nha, chảy nước miếng thì soái.”
Nói xong câu , Trúc Trúc lập tức nhíu mày, như thể hiểu, vốn đang toe toét liền mím môi , ngẩng lên khẽ.
Đồ Niên sững , chọc đến lăn khỏi sofa. Trúc Trúc khó hiểu, cũng càng vui.
Chúc Tửu xuống lầu thấy cảnh , bước tới bế con lên. Đồ Niên đến nỗi vùi mặt cổ .
Chúc Tửu vỗ lưng , : “Lâm An báo tới đón ngươi ngoài đường.”
Đồ Niên gật đầu, điều chỉnh tâm trạng, đó ngẩng đầu hôn “chụt” lên má Trúc Trúc:
“Trúc Trúc, con thật quá đáng yêu!”
Trúc Trúc quơ chân, còn Đồ Niên bế. Đồ Niên lắc đầu: “Ba ba làm, kiếm tiền mua sữa bột cho con, bằng mai con sữa bột uống.”
(Chúc, Phú Hào, Tửu: “……” )
Nhéo nhéo má con, Đồ Niên hôn lên môi Chúc Tửu một cái lên lầu đồ.
Cha con theo rời . Chúc Tửu ôm Trúc Trúc, hai đôi mắt to nhỏ : “Đi thôi, chúng kiểm tra còn bao nhiêu sữa bột, trụ đến lúc ba ba về mua thêm .”
“Nha a nha ~”
……
Sau bữa tối, cha con cùng xem truyền hình trực tiếp. Trên màn hình, rực rỡ loá mắt, ôm cúp lời cảm ơn. Phía fan la hét chói tai, át cả nhạc sân khấu.
Chúc Tửu cúi đầu với Trúc Trúc: “Xem, tiểu ba ba lấy giải.”
Người màn ảnh như phát sáng là của , chỉ thuộc về . Ngón áp út của còn mang chiếc nhẫn đeo, trùng khớp với ngón áp út của chính , một đôi nhẫn cặp.
Đồ Niên giơ tay ống kính, để lộ chiếc nhẫn, mỉm : “Đương nhiên còn cảm ơn của - Tửu nhi, em bao giờ làm mất mặt.”
Ngay lập tức mạng xã hội bùng nổ, làn đạn tràn ngập màn hình, tất cả đều @Chúc Tửu. Tiếng hét tại hiện trường cũng từng to đến , ngay cả MC lẫn khách mời đều tươi.
“Có tính là đang cọ nhiệt ?” Chúc Tửu nghĩ thầm.
Mà cơ hội đưa hai đến hôm nay, chẳng qua cũng chỉ là một buổi hoàng hôn nọ, một tấm ảnh hot search …
……
Đồ Niên nhận giải xong liền rời , tham gia tiệc hậu trường. Cậu nóng lòng về chia sẻ niềm vui cùng Chúc Tửu.
Về đến nhà, đèn trong phòng sáng, rõ ràng chờ. bước chẳng thấy bóng ai.
Ôm cúp sân, lá cây che kín, gốc đặt bàn đá.
Chúc Tửu ôm Trúc Trúc tán, thấy liền mỉm : “Chúc mừng.”
Đồ Niên chạy một mạch, khát khô cổ, bưng tách mát đặt sẵn bàn, uống ừng ực một .
Trúc Trúc ê a, đưa tay đòi bế. Đồ Niên và Chúc Tửu , Chúc Tửu đưa tay che mắt đứa nhỏ trong ngực, ngẩng đầu hôn lên môi .
Xa xa ve kêu râm ran, gần đó côn trùng rỉ rả, mùa hè càng thêm ồn ã. Trên trời sáng lấp lánh. Thời gian chảy xuôi như sông dài, còn bọn họ đều yêu .