Ôm một cái sống thêm một tiếng, hôn một cái sống thêm một ngày - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-17 06:58:30
Lượt xem: 173

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Phù Thiên Minh! Khi em c.h.ế.t, hứa với bà thế nào?"

Phù Thiên Minh ruột , là đứa trẻ nhận nuôi.

Mẹ mất sớm, bố Phù Hải Hà bận rộn.

Tôi lớn lên trong vòng tay của Phù Thiên Minh.

Trước lúc mất, hứa với bà sẽ chăm sóc cho .

Anh từng cam kết, dù Phù Hải Hà bỏ rơi , vẫn nhận làm em.

Anh sẽ để bắt nạt.

Trước đây, Phù Thiên Minh cũng làm .

Mẹ mất, Phù Hải Hà dẫn Phù Tinh Nhiên - kém hai tuổi - về nhà.

Hoá sếp Phù yêu vợ thương con con riêng từ .

Tất cả là vì .

Tôi là một đứa vô dụng sắp c.h.ế.t, ông cần đào tạo một thừa kế mới khỏe mạnh.

Mẹ bệnh nặng sinh , ông liền tìm khác sinh.

Ông phản bội từ lâu, và từ bỏ .

Mẹ qua đời, bố cũng chẳng nữa.

Tôi chỉ còn mỗi Phù Thiên Minh.

Tôi phụ thuộc , tin tưởng .

Tôi nắm chặt lấy , như nắm chặt một sợi rơm cứu mạng.

ngay hôm qua, Phù Thiên Minh cũng phản bội .

Tôi thấy hôn đứa em trai mà ghét nhất trong văn phòng.

Cũng ngày hôm qua, mới rằng Phù Thiên Minh làm trợ lý đặc biệt cho Phù Tinh Nhiên nửa tháng .

Sau khi Phù Tinh Nhiên công ty, sẵn lòng nhường vị trí tổng giám đốc, đưa dự án lớn nhất trong tay cho Phù Tinh Nhiên.

Còn dự án mà dốc hết sức thành, chỉ là thứ đồ chơi vặt vãnh mà Phù Thiên Minh ném cho khi quấy rầy quá mức.

Đáng còn định dùng dự án để chứng minh điều gì đó với Phù Hải Hà.

Phù Thiên Minh luôn khích lệ , rằng giỏi.

Nói rằng dự án khó, làm .

Khiến lầm tưởng rằng đang làm một việc gì đó kinh thiên động địa.

Tôi nỗ lực suốt hai tháng, sửa sửa phương án nhiều , đầy hy vọng, ngẩng cao đầu, mang thành quả đến mặt Phù Hải Hà.

Ông liếc qua, một câu: “Không tệ.”

Giọng điệu chuyển sang: “ Tinh Thần đừng làm những việc tốn tâm sức như thế nữa, nhiệm vụ của con là bồi bổ cho cơ thể. Việc công ty chuyên trách lo.”

Dự án coi là hảo đó ông ném sang một bên, nhắc đến nữa.

Tôi thấy nhân viên bàn tán trong nhà vệ sinh.

“Cậu cả đang làm gì thế? Dự án đó cử ai cũng làm , lề mề suốt hai tháng mới kết quả, lấy gì mà tranh giành với thừa kế?”

“Ngây thơ đến mức ngu ngốc ?”

“Chứng ghét đứa ngu đầu cũng phát tác .”

Tôi nén cơn giận tìm Phù Thiên Minh, hy vọng cho một lời giải thích.

Ở cửa văn phòng, thấy giọng của Phù Tinh Nhiên.

“Phù Tinh Thần ngu c.h.ế.t , cầm cái dự án vứt bỏ thèm làm mà cũng định đè bẹp em ? Anh Minh, dạy thế nào ?”

Phù Thiên Minh lạnh lùng : “Tinh Thần ý định cướp đồ của , cần nhắm em như thế.”

Phù Tinh Nhiên liếc qua cửa, chạm mắt , túm lấy cà vạt của Phù Thiên Minh hôn : “ em cướp đồ của .”

Tôi rời khỏi công ty như thế nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/om-mot-cai-song-them-mot-tieng-hon-mot-cai-song-them-mot-ngay/chuong-4.html.]

Cũng bệnh tái phát lúc nào.

Phù Thiên Minh c.h.ế.t một .

C.h.ế.t ngay phố.

“Anh, Thiên Minh, hai ở cửa làm gì ?”

Phù Tinh Nhiên bưng một đĩa dưa hấu, mặc đồ ở nhà từ phòng ăn.

Bộ đồ ở nhà đó, là của Phù Thiên Minh.

Tôi cảm thấy buồn nôn, nhăn mặt ghê tởm: “Tôi của .”

Rồi đẩy Phù Thiên Minh : “Em ở khách sạn.”

Phù Thiên Minh nắm lấy cổ tay , : “Đây là nhà của em.”

“Nếu thì cũng nên là em .”

Anh ngẩng mắt lên, về Phù Tinh Nhiên, m.á.u mí mắt thấm trong mắt, để một mảng đỏ lòm.

“Sếp nhỏ Phù, nên .”

Phù Tinh Nhiên chằm chằm Phù Thiên Minh một lúc, gì, giày.

Phù Thiên Minh : “Còn nữa, cởi đồ của .”

Trong giọng điệu ẩn chứa sự ghê tởm khó kiềm chế.

Phù Tinh Nhiên một tiếng, ngay đó, cởi sạch quần áo, bước ngoài.

Trước khi , một cái, : “Anh, ngủ ngon.”

“Hãy mơ thấy em nhé.”

Phù Thiên Minh đóng sập cửa .

Tôi đẩy Phù Thiên Minh : “Anh cũng cút .”

Phù Thiên Minh nhặt kính lên, khẽ: “Có chuyện gì thì gọi cho .”

Anh đóng cửa , trong xe cả đêm.

Khi giường thì rạng sáng, hệ thống lâu động tĩnh bỗng nhảy trong đầu : “Nhắc nhở thiện, sinh mệnh của ký chủ chỉ còn hai mươi tiếng nữa.”

Tôi bỗng còn bực bội nữa.

Phù Thiên Minh và Phù Tinh Nhiên chẳng là cái gì.

Sinh mệnh quan trọng hơn.

Có thời gian tức giận với hai họ, chi bằng nghĩ nhiều hơn cách nào để quyến rũ Chu Từ.

Tôi giường chuyện với hệ thống.

“Cứ vài tiếng tụt mất cũng mệt quá, lo kéo dài sinh mệnh , cách nào một bước đến đích, sống lâu trăm tuổi ?”

Hệ thống: “Có thì .”

Mắt sáng lên: “Nói xem?”

“Lúc làm 'chuyện đó', đừng dùng đồ tránh thai.”

?

“Làm nhiều .”

“Một tính bằng nửa năm.”

“Làm một trăm năm mươi là gần đạt trăm tuổi.”

???

Tôi nghi ngờ: “Cậu là hệ thống chính quy ?”

Ngày hôm , thứ đ.á.n.h thức là chuông báo thức, mà là đồng hồ đếm ngược sinh mệnh của hệ thống.

“Sinh mệnh của chỉ còn mười hai tiếng.”

Mở mắt là lúc kéo dài sinh mệnh.

 

Loading...