Chưa dứt câu, Giang Phàm đẩy hợp đồng về phía .
Tôi nghi hoặc , Giang Phàm chỉ hiệu nội dung bên trong.
Một cảm giác bất an khó tả dâng lên, run rẩy lật trang đầu tiên.
“Nếu hai bên thời gian, mỗi tuần bắt buộc quan hệ vợ chồng năm ?” Tôi vô thức lên đoạn bôi đậm đó.
“Năm ?! Giang Phàm! Anh là chó ?!”
“Đọc tiếp .” Giang Phàm lật sang trang khác.
“Không. Năm thể thương lượng chứ?” Tôi đè tay , cố gắng đàm phán.
“Đọc tiếp.” Anh bình thản lặp .
“Đọc cái đầu á! Đọc nữa là tức c.h.ế.t mất! Một tuần năm ? Giang Phàm, khi leo lên giường là dừng …”
Giang Phàm liếc một cái, chỉ dòng chữ trang.
Tôi đúng là hết nổi với tên đàn ông tự luyến , thiếu gì!
Tôi lườm , dòng chữ chỉ:
“Sau khi ly hôn, bên còn thể nhận một nửa tài sản của bên A.”
Một nửa tài sản? Giang Phàm là lọt top giàu nhất mỗi năm đó! Dù cũng kẻ mê tiền…
“Khi kết hôn, bên B sẽ hỗ trợ bộ quyền lực và tài chính từ bên A, bất kể trong sự nghiệp cuộc sống.”
Giang Phàm đúng là quyền thế ngập trời, nhưng làm idol là vì đam mê, cần dựa dẫm.
“Bên B thể nhục mạ bên A, giới hạn hình thức.”
Tôi vài , chữ nào cũng hiểu, nhưng ghép thì… chịu.
Tôi nghi ngờ liếc Giang Phàm, lẽ thật sự … sở thích đặc biệt?
“Giang Phàm… là M ?”
Giang Phàm nhướng mày, vẻ mặt ngơ ngác.
“M là gì?”
Cái vẻ nghiêm túc của khiến cảm giác đang dạy hư một học sinh ngoan.
“Là… thích khác làm nhục ? Giống như làm trong tù …”
Nói đến đây cũng đỏ mặt.
“Người khác thì , nhưng thích em làm .”
“Vì ?” Tôi buột miệng hỏi.
“Vì em thơm.” Giang Phàm vẫn mặt lạnh, nghiêm túc đáp.
là hỏi thừa. Biết thế khỏi hỏi!
“Anh cứ để đấy, còn suy nghĩ.”
Giang Phàm gật đầu, đồng hồ: “Anh việc, lát nữa .”
“Bánh nếu ăn thì vứt.” Anh đưa tay định lấy.
Tôi chụp ngay: “Ai ăn? Đừng lãng phí!”
Giang Phàm bật , nghi lắm — chắc chắn là đang !
Anh chỉ má .
Tôi khuôn mặt sắc bén đó, cau mày: “Làm gì?”
“Hôn tạm biệt.” Giang Phàm tỉnh bơ.
Tôi sầm mặt, tát cái “bốp”, tay chỉ dòng chữ “Bên B phép nhục mạ bên A”, nghiến răng rít từng chữ: “Đồ lưu manh!”
Giang Phàm nắm lấy tay — vốn đỏ ửng vì cú tát — kéo qua hôn lên một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/o-chung-voi-dai-ca-trong-tu-toi-lai-phan-hoa-roi/4.html.]
“Thơm thật.”
Giang Phàm mắc bệnh sạch sẽ gì hết, mà là… siêu cấp M biến thái!
Giang Phàm , lập tức mở điện thoại bàn bạc với ông ba “ đáng tin” của .
Ba: Kẻ thù đang tận dụng cơ hội vu oan lật thế cờ, là ba đưa tù .
Tôi: Vậy giờ làm ?
Ba: Ba kế!
Tim đập thình thịch — chẳng lẽ…
Ba: Con đồng ý kết hôn , như ba thể Giang Phàm gọi là “ba” ! Ha ha ha! Đời chỉ cần gọi như là mãn nguyện!
Tôi: … ba ơi, ba nghĩ tới , nếu con là con trai kẻ thù, con tiêu đời đấy!
Ba: Nói giỡn chút thôi. Nghiêm túc nè. Trước mắt, con giữ chân cho ba chuẩn đối sách.
Tôi: Giữ kiểu gì?
Ba: Lát nữa ba gửi tài liệu cho, nhớ xoá lịch sử khi , đừng để tên khốn đó manh mối.
Tôi chỉ chui qua điện thoại, túm cổ áo ba mà hỏi: “Con thật là con ruột của ba ?!”
Trong tình cảnh hiện giờ, chỉ còn trông chờ mấy cái “tài liệu cơ mật” của ông già.
Mi mắt giật mấy cái, ba gửi tới liền mấy file:
Ba: “Vợ yêu ngang ngược: Cuộc hôn nhân nhất định ly hôn!”
《Tổng tài bá đạo, phu nhân đòi ly hôn》
《Cưới giả thành thật? Vợ nhỏ chỉ chia tay》
Tôi run rẩy bấm , chớp mắt vài cái. Tôi hiểu ! Ba thông minh thật — lấy tiêu đề ngôn tình gắn cho tài liệu tuyệt mật, ai mà nghi ngờ!
Tôi chần chừ mở ngay cuốn đầu tiên, mấy trang đầu nhíu mày — nữ chính hạ thuốc, ngủ với nam chính, đó ký hợp đồng hôn nhân.
Cũng giống tình cảnh của nhỉ. Tôi gật đầu, định xem tiếp nữ chính xử lý thế nào.
Đọc càng lúc càng mê, còn kịp xem xong thì cửa bật mở.
“Thời Mộc Dương, em ký hợp đồng ?” Giang Phàm cởi áo khoác quân phục, chậm rãi .
“Chờ chút! Em ký liền!” Tôi bật dậy như lò xo, chạy ào bàn, rồng bay phượng múa ký tên.
Giang Phàm , bước về phía .
Nụ đó… âm hiểm đến mức nghi ngờ ký xong bản án tử.
Tôi vội vàng nhảy về ghế sofa, giữ cách.
Giang Phàm vẫn kiểu khó hiểu, ngón tay gõ nhẹ lên điều khoản nào đó — chẳng lẽ là khoản “năm ”?
Mà nghĩ đến bản tính cẩu của thì… cũng sai.
Tôi tức tối phản bác:
“Ngày mai em làm ! Em báo với quản lý, mai là đoàn show mới. Anh đừng quên điều kiện là nếu thời gian, hiểu ?”
Tôi Giang Phàm đang chăm chú hợp đồng, trông vẻ trầm mặc.
Tôi thấy vẻ đáng thương, hứng lên liền dậy:
“ xin nhé, mai em bận, show mấy tháng lận đấy.”
Giang Phàm gì, chỉ ngẩng đầu với vẻ mặt lạnh tanh.
“Hôm nay làm năm bù .”
Tôi giật , bản năng rút lui khỏi tên cầm thú , vì cái m.ô.n.g của , vội mềm giọng:
“Anh Giang~ Em ~ Anh thương Dương Dương mà~”