Chương 3: Em Lớn Rồi, Anh Không Quen
Bầu khí trong phòng làm việc của Lục Trạch Ngôn đặc quánh như thể rút hết oxy. Cây bút máy gãy đôi bàn là minh chứng cho cơn thịnh nộ đang âm ỉ lớp vỏ bọc bình tĩnh của .
Lục Trạch Ngôn nhấn nút gọi nội bộ, giọng lạnh thấu xương:
- Bảo quản lý của Dư An hủy lịch chiều nay. Tôi gặp em ngay.
Gần một giờ , cánh cửa gỗ sồi nặng nề mới mở . Dư An bước , vẫn là dáng vẻ thanh sạch , nhưng trong mắt còn sự ngoan ngoãn tuyệt đối như . Cậu đặt một xấp tài liệu lên bàn giám đốc, hít một thật sâu:
- Lục , em đến để bàn về kịch bản tiếp theo.
Lục Trạch Ngôn thèm liếc mắt xấp tài liệu, xoay ghế , đôi mắt phượng nheo đầy nguy hiểm:
- Bàn kịch bản? Hay là bàn về cái show hẹn hò rẻ tiền mà em mới gật đầu?
Dư An khựng , đôi môi mỏng mím chặt:
- Đó là show rẻ tiền. 'Nhịp Đập Trái Tim' là chương trình thực tế rating cao nhất hiện nay. Quản lý nó sẽ giúp em tăng độ nhận diện với công chúng bộ phim đầu tay.
- Tăng độ nhận diện bằng cách bán rẻ chuyện tình cảm sóng truyền hình? – Lục Trạch Ngôn dậy, từng bước về phía , áp lực từ chiều cao và khí thế của khiến Dư An vô thức lùi .
- Em đối tượng tham gia cùng em là ai ? Là Lâm Hoài. Đám fan sẽ dịp phát điên, và em sẽ kéo những scandal hồi kết.
Dư An ngẩng đầu, đầu tiên trực tiếp đối đầu với ánh mắt của :
- đó là công việc! Em 22 tuổi , em thể mãi là đứa trẻ lưng , chỉ đóng những vai ' qua đường' sạch sẽ những vai thiếu niên ngây thơ mà chỉ định. Em cần một bước đột phá.
Lục Trạch Ngôn dừng bước mặt , chỉ cách một gang tay. Anh , nhưng nụ chút ấm áp nào:
- Bước đột phá mà em là hẹn hò với khác mặt bàn dân thiên hạ? Dư An, mười năm nay nuôi em theo tiêu chuẩn khắt khe nhất, để em trở thành một kẻ tạo scandal rẻ tiền.
- Anh nuôi em, đang giam cầm em! – Dư An đột ngột cao giọng, thanh âm run rẩy nhưng đầy quyết liệt.
Căn phòng rơi im lặng đến đáng sợ. Lục Trạch Ngôn sững . Mười năm qua, đứa trẻ bao giờ cãi nửa lời. Cậu luôn ngoan ngoãn, luôn lời, luôn là "tác phẩm" hảo nhất mà dày công nhào nặn.
Dư An hít một , nước mắt uất ức dâng đầy hốc mắt nhưng cố để chúng rơi xuống:
- Mười năm , đưa em về từ đám tang của cha , em mang ơn cả đời. Lục , nuôi em lớn, chứ quyền quyết định cả đời em. Em tự chọn kịch bản, tự đôi chân của . Em mỗi ngoài đều lo sợ gọi sai tên ai lỡ với ai mà khiến hài lòng !
Lục Trạch Ngôn thiếu niên mặt. Thời gian trôi qua thật nhanh, đứa trẻ gầy gò năm nào giờ cao đến chóp mũi , bờ vai rộng hơn, và quan trọng là... tâm tư còn trong tầm kiểm soát của nữa. Sự trưởng thành của Dư An giống như một loại vũ khí sắc bén, đ.â.m thủng cái kén bảo bọc mà Lục Trạch Ngôn kỳ công xây dựng.
- Em tưởng rời khỏi sự bảo hộ của , em sẽ sống sót nổi trong giới ? – Lục Trạch Ngôn trầm giọng, thanh âm đầy vẻ đe dọa.
- Dù vùi dập, đó cũng là lựa chọn của em. – Dư An kiên quyết.
- Em sẽ tham gia show đó. Em ký thư xác nhận tham gia . Bên chương trình cũng công bố danh sách khách mời.
- Em dám tự ý ký? – Sát khí Lục Trạch Ngôn bùng phát. Anh túm lấy cổ tay , siết chặt đến mức để vết đỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nuoi-nham-tieu-minh-tinh/chuong-3-em-lon-roi-nhung-anh-khong-quen.html.]
- Dư An, em nên nhớ, công ty quản lý của em là của ai. Tôi chỉ cần một câu , cái show đó sẽ biến mất khỏi lịch phát sóng, và em... sẽ bao giờ thấy ánh đèn sân khấu nữa.
Dư An sợ hãi như khi. Cậu thẳng mắt , ánh mắt đầy thất vọng:
- Nếu làm thế, thì cũng chỉ là một kẻ độc tài dùng quyền lực để bóp nghẹt mang tiếng là 'nuôi dưỡng' mà thôi. Anh vì cho em, thực chất chỉ đang sợ... sợ em còn cần nữa?
Câu của Dư An như một mũi tên trúng đích, đ.â.m thẳng nỗi sợ thầm kín nhất của Lục Trạch Ngôn.
Anh sợ. , sợ cái cảm giác Dư An sẽ thoát khỏi vòng tay . Anh sợ sẽ khác với ánh mắt sùng bái, sợ sẽ gọi khác là "" với tông giọng mềm mại đó, sợ rằng vị trí duy nhất trong lòng sẽ một kẻ nào đó thế.
Lục Trạch Ngôn buông tay , lùi một bước, ánh mắt hiện lên vẻ xa cách lạnh lùng đến cực điểm:
- Được. Em tự do, cho em tự do. Nếu em thử tự lập, từ hôm nay, sẽ can thiệp công việc của em nữa.
Anh dừng một chút tiếp:
- Những tài nguyên đây vốn dành riêng cho em… cũng sẽ thu hồi.
Anh xoay , đưa lưng về phía , giọng chút cảm xúc:
- Đừng hối hận vì lựa chọn của .
Dư An c.ắ.n môi đến bật máu, thêm một lời nào, lưng chạy khỏi phòng. Tiếng cửa đóng sầm như một nhát d.a.o cắt đứt sợi dây liên kết mỏng manh giữa hai .
Căn phòng chỉ còn một Lục Trạch Ngôn. Anh lòng bàn tay – nơi vẫn còn vương ấm từ cổ tay của Dư An. Một cảm giác trống rỗng từng tràn ngập lồng n.g.ự.c .
Lục Trạch Ngôn bước đến bàn làm việc, xấp tài liệu mà Dư An để . Đó là kịch bản show hẹn hò, mà là một bộ phim nghệ thuật tâm lý nặng đô về một đứa trẻ tự kỷ tìm kiếm ánh sáng. Ở trang cuối cùng, Dư An kẹp một mẩu giấy nhỏ: "Lục , em chọn bộ phim vì nhân vật giống em. Luôn sống trong bóng tối của khác, khát khao thấy ánh mặt trời của riêng . Em làm giận, em chỉ tự hào về em... với tư cách là ' nhà họ Lục', mà là diễn viên Dư An."
Lục Trạch Ngôn siết chặt mẩu giấy trong tay. Cơn giận bay , đó là một loại cảm giác tội và xót xa bóp nghẹt tim . Hóa , đứa nhỏ bao giờ rời bỏ , nó chỉ ngang hàng với .
lòng chiếm hữu điên cuồng của một kẻ đầu yêu cho phép bao dung như thế.
Anh cầm điện thoại lên, gọi cho Trợ lý Kim.
- Soạn một bản hợp đồng độc quyền mới. Không hợp đồng nghệ sĩ thông thường. Tôi một bản hợp đồng quản lý độc quyền mới. Thời hạn… mười năm.
"Mười năm. Đủ để giữ em thêm một trưởng thành nữa."
- Lục tổng... Dư thiếu gia mới...
- Làm . – Lục Trạch Ngôn ngắt lời, ánh mắt lóe lên tia sáng u tối.
"Nếu em dùng đôi cánh của để bay , sẽ biến chiếc lồng thành nơi duy nhất em thể đậu xuống."
🔻 Hook:
Tối hôm đó, khi Dư An đang thẫn thờ trong phòng, một bản hợp đồng mới gửi đến. Dư An mở xem, trang cuối cùng là những điều khoản về thù lao lịch trình, mà là một dòng chữ bằng tay của Lục Trạch Ngôn: "Em lớn , nên đến lúc học cách chịu trách nhiệm cho sự bướng bỉnh của . Ký đây, hoặc là em sẽ bao giờ cơ hội đóng bộ phim về 'ánh sáng' nữa."
Dư An cầm bút, ngón tay run rẩy dữ dội.
Đây là hợp đồng công việc. Đây là một cái xiềng xích mạ vàng — và chìa khóa đang trong tay mà nỡ hận.