Anh gội đầu xong kịp sấy khô, tóc rũ rượi trán. Đôi mắt ẩm ướt, rạp bàn làm việc.
Áo choàng tắm xộc xệch, ánh mắt u buồn, trông hệt như một bước từ bức tranh.
Anh say. Thấy đến, nhân lúc men rượu, bế đặt lên bàn.
Sau đó, cúi dựa vai , giọng mềm mại và lơ mơ, nhưng là lời tự thú mà lúc tỉnh táo thể thốt :
“Tôi sắp tự thú đây.”
Tôi thấy buồn , gật đầu đồng ý.
“Tôi bệnh.”
Tôi gật đầu.
“Tôi .”
Anh chút ngạc nhiên:
“Cậu nó đến từ ?”
Tôi , vì Tạ Trường Đình bắt đầu kể đoạn hồi ức thể xem là địa ngục trần gian:
“Năm mười tám tuổi, hạnh phúc như một hoàng t.ử nhỏ. Sinh trong Tạ gia giàu nhất thành phố N, gia đình hòa thuận, bố yêu thương . thứ đổi chỉ trong một ngày. Trong một ngày mưa lớn, chú thiết kế đổi chiếc xe bố đang . Trên đường cao tốc, phanh xe hỏng, họ lao xuống vách núi.”
Tim đột nhiên thắt .
Thế nhưng, thời gian cho chấp nhận, cơn ác mộng lớn hơn nối tiếp ập đến:
“Các chú bác thấy còn trẻ non , tranh giành gia sản, lập mưu hãm hại . Lúc khó khăn nhất, họ bỏ độc cơm , động tay động chân xe của , thậm chí khỏi nhà cũng vô ánh mắt theo dõi . Tài xế của , dì giúp việc chăm sóc nhiều năm, sự cám dỗ của quyền lực và sắc dục, đều lượt phản bội. Người từng tin tưởng nhất trở thành dễ lấy mạng nhất. Lúc t.h.ả.m hại nhất, một đám đè xuống, ký hai mươi tư bản thỏa thuận, tự nguyện mà là ép buộc. Dưới sự cám dỗ của lợi ích, họ còn là chú bác nữa, mà biến thành những con sói tham lam, thèm khát. Còn chính là miếng thịt họ đè thớt để chia chác.”
Sau , sự lạc quan và nhiệt huyết của thiếu niên đè nén đến c.h.ế.t, trong huyết quản lạnh lẽo chất chứa lòng hận thù g.i.ế.c cha . Ánh mắt về phía các chú bác, ẩn chứa hận ý đội trời chung.
Tạ Trường Đình mười tám tuổi chút sức phản kháng nào, chỉ thể nhẫn nhịn, âm thầm tích lũy lực lượng, đè nén bản tính.
Cuối cùng năm hai mươi ba tuổi, đột ngột tay, một đòn chí mạng. Vô bằng ánh mắt thù hận, họ nguyền rủa, họ chống trả, hận đến tận xương tủy.
Tạ Trường Đình cuối cùng chiến thắng, năm hai mươi bốn tuổi. sự kìm nén suốt nhiều năm tước khả năng cảm nhận hạnh phúc của .
Anh những lời nguyền rủa độc ác của , giật tỉnh giấc từ những cơn ác mộng.
Thế nên dìm trong nước, c.ắ.t c.ổ tay, từng nghĩ đến việc nhảy lầu, thử uống thuốc.
Cho đến khi chú ch.ó nhỏ vui vẻ xuất hiện bên cạnh , giáng lâm như một vị thần.
“Tôi thấy uống thuốc, tim tan vỡ , đồ ch.ó ngốc của . Tôi dám tự làm hại bản nữa, vì mà mạo hiểm.”
Anh bệnh trầm cảm.
Tôi ôm chầm lấy :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nuoi-mot-chu-beagle-nho/chuong-7.html.]
“Đi c.h.ế.t cái bệnh trầm cảm ch.ó má đó, làm thế nữa! Tạ Trường Đình khỏe mạnh, ở bên Khuyển Khuyển cả đời. Chúng cùng sống lâu trăm tuổi!”
Chiếc áo ngủ nước mắt của làm ướt.
Khóe mắt cũng ẩm ướt, chớp mắt một cái, rơi xuống nhiều hạt trân châu nhỏ.
Tạ Trường Đình ngẩng đầu lên, hôn .
Tôi nếm vị nước mắt của , đắng chát. cam tâm tình nguyện.
Chứng trầm cảm của Tạ Trường Đình hơn nhiều nhờ sự bầu bạn của .
Tôi thường xuyên cùng đến phòng tư vấn tâm lý, chúng thường nắm tay, hôn .
Anh về nhà càng ngày càng sớm, nếu so sánh, vẻ mới là chú chó. Bởi vì thật sự dính .
Tạ Trường Đình bắt đầu học cách lãng mạn, mỗi ngày tan làm đều mang đến bất ngờ và quà tặng cho .
Đôi khi là bánh ngọt, đồ chơi, và cả hoa tươi.
Tuy nhiên, từ khi thấy nhai hoa để chơi, bao giờ mua nữa.
Khi ngủ, đổi ôm , ấm áp như một lò sưởi.
Tạ Trường Đình đột nhiên bảo thu dọn đồ đạc, chúng sẽ cắm trại. Tôi vui mừng đến mức mất ngủ cả đêm.
Đến nơi, chúng dựng lều lên, nướng thịt, uống chút nước trái cây, còn gì thoải mái hơn.
Chúng cùng với bạn bè của Tạ Trường Đình, lúc đang trò chuyện.
Tạ Trường Đình chăm sóc , luôn nướng xiên que cho .
Ngô Thừa Vũ bắt chuyện với :
“Thật , Trường Đình bây giờ dường như dịu dàng hơn nhiều, đây bao giờ tham gia hoạt động tập thể.”
Tôi Tạ Trường Đình, phát hiện đang , mỉm ôn hòa.
Cho đến khi Ngô Thừa Vũ đột nhiên hỏi:
“Sao mang Khuyển Khuyển ngoài chơi? Chứng tỏ vẫn đủ coi trọng . Không bằng chú ch.ó nhỏ tên Nãi Nãi hồi đó, cũng mang theo, như bảo bối .”
Mọi bắt đầu bàn tán, nhớ chú ch.ó tên Nãi Nãi năm xưa.
“Nói thì, Khuyển Khuyển và Nãi Nãi chút giống , đều là Beagle, ngay cả kích thước và màu lông cũng gần như y hệt.”
Trong khoảnh khắc, cảnh giác cao độ, đột nhiên hiểu chuyện.
Lúc Tạ Trường Đình vốn định đuổi , nhưng đột nhiên như thấy điều gì đó xuyên qua , giữ .
Thì , là chú ch.ó đầu tiên của . Tôi là thế cho chú ch.ó Nãi Nãi.