thấy lướt qua vai , thẳng đến chỗ con Bull Pháp, xổm xuống bắt đầu kiểm tra vết thương cho nó.
Mọi đều bắt đầu vây quanh con chó, chỉ đẩy ngoài. Mắt cay xè, đầu chạy ngoài.
Tôi thấy phía :
"Giám đốc Tạ, em trai ..."
"Xem con ch.ó ..."
Tạ Trường Đình thực sự còn quan tâm đến nữa, thực sự đưa con ch.ó đó về nhà.
Nghĩ đến đây, lồng n.g.ự.c co thắt , trái tim kéo căng dữ dội.
Đây là đầu tiên, cảm giác đau lòng.
Tôi về nhà , ngoài cổng chờ lâu.
Anh bước xuống xe, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng. Tạ Trường Đình kéo :
"Sao chạy nhanh thế, cứ nghĩ lạc , ..."
Tôi hít hít mũi, dậy giả vờ như chuyện gì.
Tạ Trường Đình tinh ý bắt những vết lệ mặt :
"Đồng Phục, ?"
Anh đưa tay lau mặt , né tránh. bướng bỉnh với đôi mắt đỏ hoe:
"Tại chỉ quan tâm đến nó, quan tâm đến , còn là con ch.ó của nữa ?"
Tạ Trường Đình thực sự sững sờ.
Đặc biệt là khi thấy vết răng ngừng rỉ m.á.u che giấu lớp quần áo của , một cảm xúc mang tên hối hận và sợ hãi lâu xuất hiện trào dâng trong lòng .
Anh đột nhiên đưa tay ôm chặt lấy :
"Tôi xin , Đồng Phục, Khuyển Khuyển, , nó c.ắ.n thương. Tôi cứ nghĩ đ.á.n.h với nó, sợ khác sẽ cái về , ... xin ."
Tạ Trường Đình thực sự đau lòng, khoảnh khắc đối diện với đôi mắt quật cường của , mắt đỏ lên:
"Xin , quên mất, chỉ là một chú ch.ó con nhỏ bé."
Vì quá lo lắng nên Tạ Trường Đình sợ khác sẽ bằng ánh mắt kỳ lạ.
Cho đến khi giải quyết thỏa việc, mới phát hiện còn ở bên cạnh.
May mắn , là một chú ch.ó con lương thiện, dễ dàng bao dung cho nhân loại đủ tư cách . Trong bóng tối, kéo tay .
"Ngồi xổm lâu quá, hình như con trùng đang ăn chân ."
Tạ Trường Đình đột nhiên bật :
"Ngốc ạ, đó là tê chân ."
Anh xổm xuống, hiệu cho nhảy lên.
Anh vững vàng cõng lưng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nuoi-mot-chu-beagle-nho/chuong-6.html.]
"Chúng về nhà thôi."
Tạ Trường Đình dạo tiến bộ nhiều, chuyện nhiều hơn, ham chia sẻ cũng tăng lên.
Bệnh của cũng thuyên giảm đáng kể. đôi khi vẫn thẫn thờ, chỉ bên bàn sách, ngoài cửa sổ.
Tan sở hôm đó, chúng cùng nấu ăn.
Ban đầu đang vui vẻ, dạy thái rau. Đột nhiên một cuộc điện thoại gọi đến, tiếng chuông dồn dập phá tan sự ấm cúng.
Sắc mặt Tạ Trường Đình đổi, nhấc máy còn kịp lên tiếng, đầu dây bên b.ắ.n một tràng pháo:
"Tạ Trường Đình, mày sẽ c.h.ế.t t.ử tế! Mày hại nhà tao tan cửa nát nhà, mày đáng tuyệt t.ử tuyệt tôn, sống cô độc đến già! Đáng tiếc là dù mày tốn bao nhiêu công sức để trả thù chúng tao, bố mày cũng thể , mày sẽ mãi mãi cô đơn một ! Ha ha ha ha ha, tao thua , nhưng mày cũng đừng hòng sống yên , tao sẽ mãi mãi nguyền rủa mày, mày sẽ c.h.ế.t t.ử tế!"
Tôi mà nhíu mày, đây là những lời vô cùng độc ác.
Tạ Trường Đình cúp điện thoại, mặt biểu lộ cảm xúc gì. khi thái rau, củ khoai tây lăn xuống đất đến ba .
Nấu cơm xong, đột nhiên lên lầu ngủ một lát, ngăn cản .
Tôi mơ hồ Tạ Trường Đình mối quan hệ với họ hàng nhà , mỗi nhận điện thoại, tâm trạng tệ.
khi bàn thức ăn ngon lành, bên cạnh , đột nhiên mất hết khẩu vị.
Trong đầu dường như lóe lên một mảnh ký ức vụn vỡ, khiến cảm thấy bất an.
Tôi lên lầu, đột nhiên một linh cảm chẳng lành. Không chút do dự, chiếc ghế ma sát với sàn nhà tạo tiếng động lớn.
Tôi ba bước hai bước xông phòng ngủ.
Chỉ thấy Tạ Trường Đình dường như mất ý thức, mắt vô hồn, trong tay nắm một nắm t.h.u.ố.c ngủ lớn, một rơi vãi chăn, và đang định nhét miệng.
Tôi hét lớn một tiếng xông lên: "Tạ Trường Đình!"
Tôi giành giật với , lực mạnh, lòng cầu c.h.ế.t kiên định đến mức đáng sợ. Tôi giành , đột nhiên nảy sinh ý nghĩ quyết liệt.
Nhân lúc chú ý, c.ắ.n tất cả t.h.u.ố.c đó miệng. Thuốc viên chật kín khoang miệng, một viên thực sự nuốt xuống.
Cả run lên, biến thành ch.ó Beagle đổ gục xuống giường.
Tạ Trường Đình gần như ngay lập tức lấy ý thức, ôm lấy và cạy miệng :
"Khuyển Khuyển, cố gắng lên, chúng bệnh viện."
Anh đưa rửa ruột, đường , run rẩy cầu xin đừng c.h.ế.t.
"Cậu sợ c.h.ế.t, nhưng còn sợ c.h.ế.t hơn, sớm là chỗ dựa tinh thần của ."
Tôi , dần dần nhắm mắt .
Tôi ở bệnh viện thú y ba ngày, khi rửa ruột, bây giờ ngoài việc ủ rũ thì hơn nhiều.
Sau khi hồi phục, ở nhà biến trở thành nhân hình.
Chỉ là Tạ Trường Đình hứng thú, cứ ở mãi trong thư phòng.
Đã quá khuya , vẫn đến ngủ cùng .
Tôi mò đến thư phòng tìm , nhưng phát hiện một mùi rượu nồng nặc.