Nuôi Một Chú Beagle Nhỏ - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-12-15 15:41:19
Lượt xem: 242

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khoảng thời gian , cơ thể khỏe. Không khỏe chỗ nào thì thể .

Chỉ là cơ thể nóng ran, mỗi ngày đều ủ rũ, thỉnh thoảng tâm trạng . Cũng thích ngoài dạo nữa, cả ngày chỉ dài trong ổ chó.

Tạ Trường Đình lo lắng bệnh, bây giờ mỗi ngày đều tan làm đúng giờ về nhà bầu bạn với .

Đôi khi còn rên rỉ làm nũng với , đây là một hiện tượng .

Hôm đó, thấy coi như định, nhận cuộc gọi từ một bạn.

Trong điện thoại, rủ đua xe ở núi Bảo Đài. Tôi thấy liền dựng thẳng đôi tai lớn lên, quyết tâm thể để .

Tạ Trường Đình cùng .

Tôi khỏe, thể ngoài chơi bời!

Tôi gân cổ lên sủa “gâu gâu”, ánh mắt đầy vẻ trách móc.

Tạ Trường Đình nhận thua, bảo im lặng.

lúc đó cả nóng rực, tâm trạng cực kỳ khó chịu, gào thét suốt nửa đêm.

Tạ Trường Đình với đôi mắt thâm quầng, lấy điện thoại sách .

Tên sách là:

《Tôi Cũng Từng Muốn C.h.ế.t Cùng Với Chú Beagle Của Mình》

Sau một hồi náo loạn, cảm thấy cái nóng dần dần rút , cuối cùng cũng từ từ yên tĩnh .

Tôi vật giường của Tạ Trường Đình, cuộn tròn sát bên và ngủ .

Trong giấc ngủ, dường như cơ thể bắt đầu đổi.

Cho đến ngày hôm , thấy Tạ Trường Đình tỉnh giấc.

Anh theo thói quen đưa tay vuốt đầu . thấy xúc cảm tay đúng.

Mịn màng, trơn tuột, giống như đang chạm miếng pudding .

Khuyển Khuyển rụng lông, hói đến mức ?

Tạ Trường Đình lo lắng qua, đó suýt chút nữa sợ đến mức lăn khỏi giường.

Tạ Trường Đình giấu giếm thật giỏi, hóa cũng sủa như chó.

Âm thanh còn lớn hơn cả .

Anh lập tức nhảy dựng lên khỏi giường, tốc chăn của .

Một thiếu niên tóc đen, da trắng nõn, mềm mại như đậu phụ đang ngủ say sưa. Gương mặt hồng hào, tĩnh lặng như một bức tranh.

Sau đó giọng lớn hơn nữa:

"Cậu là ai! Chó của ?!"

Bị hành động đó làm giật , lập tức dậy khỏi giường.

Khoan , dậy?

Tôi chợt phát hiện mọc tay chân dài, còn lông nữa.

Bộ lông của ?

Móng vuốt trở nên thon dài, còn cả dấu vân tay của con .

Tôi suy sụp !

Tôi còn là ch.ó nữa , biến thành nhân loại .

Tôi bật .

Khoảnh khắc tiếp theo, Tạ Trường Đình ném thẳng một cái gối về phía , né tránh:

"Anh làm cái quái gì !"

Tôi che miệng , kinh ngạc, tiếng .

Tạ Trường Đình mặt đỏ bừng, đỏ đến tận vùng da bộ đồ ngủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nuoi-mot-chu-beagle-nho/chuong-4.html.]

"Cậu là kẻ trộm, trộm con ch.ó nhà ? Có !"

Anh hùng hổ đuổi tới.

Tôi lập tức chuồn thẳng khỏi phòng, chạy giải thích:

"Nhân loại... , Tạ Trường Đình, chính là con ch.ó đó, là Khuyển Khuyển."

Tạ Trường Đình hừ lạnh một tiếng, rút điện thoại định báo cảnh sát:

"Thần kinh! Sao thể là ch.ó ?"

Tôi thấy nhấn phím, dọa sẽ gọi 110 bắt .

Trong lòng nóng nảy, xông thẳng tới, c.ắ.n lấy điện thoại của .

Sau đó, chúng bắt đầu cuộc rượt đuổi hồi kết trong phòng khách.

Sau hai mươi vòng xoay quanh bàn ăn, cuối cùng cũng thở dốc dừng .

chớp lấy thời cơ, nhào thẳng sofa, cả cuộn tròn trong lòng :

"Đừng động đậy, . Tôi thực sự là Khuyển Khuyển, ngăn tự t.ử hai , một trong phòng tắm, một trong bếp. Trước đây chúng sống ở căn hộ lớn, vì cãi to quá nên khiếu nại chuyển ngoại ô. Tôi thích xem Snoopy nhất, thích ngủ chăn lông Bà Xã, tên Khuyển Khuyển cũng là đặt."

Tạ Trường Đình sững sờ, rõ ràng thuyết phục.

Sau đó, niềm tin của một con bắt đầu sụp đổ.

Anh đ.á.n.h giá từ xuống , cuối cùng che mặt , buộc chấp nhận sự thật . Lúc đó đang cọ xát lấy lòng .

Anh đột ngột đẩy :

"Dù là Khuyển Khuyển nữa, cũng chú ý đến ranh giới."

Tạ Trường Đình bắt đầu đỏ mặt một cách kỳ lạ, che mắt , giận dữ quát:

"Thật là vô duyên mất nết."

Tôi đầu tìm kiếm khắp nơi, biệt thự ai đ.á.n.h thương ?

Ai vô duyên?

"Đi theo phòng đồ mặc quần áo , đừng mà thả rông thế nữa."

Tôi cúi đầu , trắng đến phát sáng.

Trước đây cũng như thế mà, ch.ó thích mặc quần áo.

thấy vẻ định về mặt cảm xúc, sợ lấy cái c.h.ế.t uy hiếp, nên đành ngoan ngoãn theo.

Tạ Trường Đình mặt lạnh tanh, tìm cho vài bộ quần áo từng mặc. Sau đó bước khỏi phòng đồ, lạnh giọng :

"Tự mặc ngoài."

Năm phút , trần truồng ôm quần áo tìm .

Anh quát :

"Sao mặc ?"

Tôi nghiêng đầu:

"Tôi là ch.ó mà, tự mặc quần áo."

Tạ Trường Đình bực bội lưng , bảo xem sẽ mặc quần áo cho thế nào.

Tạ Trường Đình cố gắng hết sức để kiểm soát ánh mắt của , nhưng vẫn thu hút bởi vết bớt màu nâu hình đầu ch.ó vòng eo trắng như thạch của .

Da trắng, tóc đen, vết bớt màu nâu, đúng là ch.ó Beagle ba màu, khớp.

Trong lòng Tạ Trường Đình dậy sóng, nhưng ngoài mặt hề biểu lộ.

Anh xổm xuống, nhẹ nhàng cuộn ống quần đang chạm đất của lên.

"Dọn dẹp một chút, chúng ngoài mua đồ."

Tôi gãi đầu:

"Mua gì ạ?"

Loading...