Nuôi Dưỡng Tiểu Thư Đồng - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:25:24
Lượt xem: 533

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hơn nữa thưa thế tử, kết quả nhất cũng chỉ là cả đời xe lăn mà thôi."

Liễu Thanh năng thẳng thừng khiến Tạ Tri Hành nhíu mày định lên tiếng quở trách.

Ta ngăn , vì ấn tượng với Liễu Thanh.

Có điều, đó là chuyện của kiếp .

Kiếp , Liễu Thanh nổi danh là một thần y.

danh hiệu thần y của Liễu Thanh vài năm nữa mới bắt đầu thiên hạ đến.

Trước khi c.h.ế.t ở kiếp từng gặp Liễu Thanh, lúc đó ông cùng với Tạ Di.

khi đó ông :

"Không chữa nữa ."

Quả thực, lúc đó độc tố trong ngấm sâu xương tủy.

Muốn Liễu Thanh cứu khi chẳng khác nào hái trời.

Còn kiếp , sự cản trở của Tạ Uổng, ngờ gặp Liễu Thanh sớm như .

Ta mỉm ôn hòa với ông:

"Liễu đại phu, tin ngài."

"Thế t.ử khách sáo , cứ gọi là Liễu Thanh là ." Liễu Thanh chắp tay tiếp: "Thế tử, để chữa đôi chân cho ngài, chi phí ăn ở và d.ư.ợ.c liệu đành làm phiền thế t.ử lo liệu ."

Tạ Tri Hành thì trợn tròn mắt.

Chưa chữa khỏi mà Liễu Thanh dám đưa yêu cầu như .

Ta đồng ý, dẫu cũng giống như ông , kết quả nhất cũng chỉ là cả đời lên mà thôi.

Ta khẽ chạm Tạ Di đang ngoan ngoãn bên cạnh:

"Em sắp xếp chỗ ở cho Liễu Thanh, tìm thêm vài tên sai vặt lanh lẹ đến giúp ."

Tạ Di vội vàng đáp lời.

Nghe tin chân của cơ hội chữa khỏi, còn xúc động hơn bất cứ ai.

Thế nên cũng đối đãi với Liễu Thanh cung kính.

đôi chân tàn phế bao nhiêu năm, chữa là chữa khỏi ngay .

Thời gian đầu chỉ là uống t.h.u.ố.c và châm cứu.

quá trình tập phục hồi đó mới thực sự là nỗi đau đớn đối với .

Chỉ là mỗi còn kịp rơi lệ thì Tạ Di đến thương tâm .

Kết thúc một ngày trị liệu, Tạ Di đỏ hoe mắt lau mồ hôi cho .

Ta bất lực hôn nhẹ lên trán :

"Ta còn , em cái gì chứ?"

Tạ Di dụi mắt:

"Em xót lắm, thế tử, em xót ngài c.h.ế.t ."

Ta kéo lòng dỗ dành.

Sau đó, mỗi đến giờ trị liệu, đều tìm đủ cách để cho Tạ Di chỗ khác.

càng dữ dội hơn.

Ta dở dở : "Nhìn cũng , cho cũng , em mau nước mắt thế ."

Tạ Di nhẹ nhàng áp đầu lên chân .

Nước mắt làm ướt đẫm cả vạt áo.

Tạ Di ngẩng đầu lên, hôn đầu gối nghiêng đầu :

"Thế tử, em nữa , cứ để em ở bên cạnh ngài nhé?"

Ta thật sự chẳng còn cách nào với :

"Được , thì cứ ở bên cạnh mãi ."

Tạ Di cứ như mà ở bên suốt một năm.

Dưới sự điều trị của Liễu Thanh, cuối cùng cũng thể bình thường.

Có điều chân vẫn thể vận động quá sức, một lúc nghỉ ngơi.

lúc , Liễu Thanh đến tìm :

"Thế tử, chúc mừng ngài, cũng đến lúc ."

Sau một năm chung sống, từ lâu xem Liễu Thanh như bằng hữu.

Tạ Tri Hành ban đầu vốn chướng mắt với tính tình thẳng thắn của , giờ đây bám lấy nhất.

Tạ Tri Hành ngượng nghịu hỏi :

"Ngươi sắp ? Định thế?"

Liễu Thanh suy nghĩ một lát: "Chắc là xuống phía Nam một chuyến."

Ta và Tạ Di đưa mắt , đó gọi Liễu Thanh :

"Liễu Thanh, cũng đang ý định đó, cùng ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nuoi-duong-tieu-thu-dong/chuong-6.html.]

Liễu Thanh mỉm :

"Vậy thì còn gì bằng."

Trong một năm , ngoài việc chữa chân, cũng nắm giữ quyền hành trong hầu phủ.

Bi kịch kiếp chắc chắn sẽ lặp nữa.

Người yêu cũng đang ở ngay cạnh bên.

Thỉnh thoảng Tạ Tri Hành và Liễu Thanh cãi vã trêu chọc .

Ngay lúc đang phơi nắng, ngoài sân bỗng vang lên tiếng ồn ào.

Tạ Tri Hành xách mấy con cá bước :

"Ca, hôm nay chúng ăn cá diếc kho nhé."

Tạ Di bám sát theo : "Không , thế t.ử hôm qua mới hạ sốt, nên ăn thanh đạm một chút."

Liễu Thanh cũng bước theo, nhận lấy cá từ tay Tạ Tri Hành thẳng bếp.

Tính chúng rời khỏi phủ hơn một tháng.

Ba bọn họ chẳng bao giờ yên một chỗ, lúc nào cũng thích chạy ngoài chơi.

Hôm nay rủ bờ sông bắt cá.

Tạ Di một bộ y phục sạch sẽ lòng .

Ta khẽ mở mắt, dịch sang một bên, nhường một nửa ghế cho :

"Nằm nghỉ với một lát chứ?"

Tạ Di ngượng ngùng gãi má nhưng vẫn lên ghế.

Ta trêu : "Giờ sợ thấy nữa ?"

Khoảng thời gian mới đến, Tạ Di luôn sợ nhị thấu mối quan hệ của hai .

Trước khi ngủ, cứ giả vờ về phòng , đến nửa đêm lén lút lẻn sang phòng .

Ta thì chẳng hề bận tâm chuyện bọn họ chuyện của hai đứa.

thấy dáng vẻ lén lút đó của Tạ Di khá thú vị nên mới chiều theo ý .

Thế nhưng quan hệ giữa hai làm mà giấu cho .

Cuối cùng, vẫn là Tạ Tri Hành lên tiếng:

"Tạ Di, đêmta nào chẳng ngủ với ca ca , cứ về phòng một lúc lâu làm gì cho phiền phức ?"

Tạ Di giật thót , ấp úng hỏi: "Ngươi... ngươi ?"

Tạ Tri Hành gật đầu như chuyện hiển nhiên:

" thế, chẳng từ hồi ở hầu phủ ?"

Lúc Tạ Di mới hiểu , hóa Tạ Tri Hành sớm rõ quan hệ của chúng .

Thấy trêu chọc , Tạ Di vươn tay véo nhẹ eo :

"Thế tử, ngài chỉ giỏi bắt nạt thôi."

Dưới ánh mặt trời, gương mặt của Tạ Di trông vô cùng rạng rỡ.

Nhìn dáng vẻ , lòng bỗng ngứa ngáy khôn nguôi.

Ta hôn nhẹ lên môi :

"Ừm, dạo mới học vài chiêu mới trong thoại bản, hôm nay giúp thử nghiệm nhé?"

Mặt Tạ Di càng đỏ hơn, nhưng sẽ bao giờ từ chối .

Ta nghĩ thật là xa.

Cậy việc thích chẳng nể nang gì, làm gì thì làm.

Dẫu thì khi đôi chân còn tàn phế, chỉ thể trân trối Tạ Di.

giờ thì khác .

Đêm đến, Tạ Di đè xuống giường.

Tạ Di lo lắng đôi chân đang quỳ hai bên của :

"Thế tử, bắp chân..."

Ta nhịn : "Bây giờ lo cho bản emngươi ."

Quả nhiên là khi chân khỏi thì cảm giác khác hẳn.

Cuối cùng, Tạ Di hiếm khi lên tiếng cầu xin :

"Thế tử, đừng dùng tư thế nữa ..."

Ta ôm Tạ Di tắm rửa sạch sẽ lòng:

"Được , mau ngủ thôi."

Tạ Di rúc sâu n.g.ự.c :

"Thế tử, ngày đó tại ngài chọn emta ?"

Ta khẽ thở dài, đáp lời:

"Vì duyên phận."

Duyên của kiếp , phận của kiếp .

Loading...