Nuôi Dưỡng Tiểu Thư Đồng - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:25:20
Lượt xem: 549

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chốc chốc đút cho vài viên kẹo hoặc miếng bánh ngọt nhỏ.

Khi kết thúc thì trời muộn, Tạ Di hầu hạ xuống định lui ngoài.

Ta gọi :

"Đêm nay ngủ cùng ."

Tạ Di kinh ngạc : "Thế tử, như ạ."

"Ổn mà." Ta vén một góc chăn lên, "Gần đây trời trở lạnh, ban đêm lúc nào cũng thấy rét buốt."

"Thư đồng nhỏ của chắc chắn thế t.ử nhà chịu lạnh mà ngủ suốt cả đêm nhỉ?"

Tạ Di làm việc nguyên tắc.

đối với , chẳng nguyên tắc nào cả.

Chẳng do dự bao lâu, ngoan ngoãn chui trong chăn của .

Hơi ấm từ cơ thể thiếu niên quả thực ấm áp, khiến thấy vô cùng thoải mái.

Tạ Di ngủ với tư thế ngay ngắn.

Bình thường vốn là khó ngủ, cũng ngoại lệ.

Ta nghiêng mặt, Tạ Di trong bóng .

Nhìn một hồi, chợt nghĩ, bồi bổ lâu như , thư đồng nhỏ của béo lên chút nào .

Ta đưa tay nhẹ nhàng đặt lên eo Tạ Di, chậm rãi sờ nắn.

Ta khẽ nhíu mày, dường như chẳng lớn thêm bao nhiêu.

Thế , nuôi cho béo thêm chút nữa mới .

Trong lúc đang mải suy nghĩ vẩn vơ, thở bên tai bỗng trở nên dồn dập hơn.

Ta nhướng mày, hóa là đang giả vờ ngủ ?

Hiếm khi nổi hứng xa, trêu chọc một chút.

Ta cố ý chậm rãi chạm .

Cuối cùng Tạ Di nhịn nữa, nắm chặt lấy tay :

"Thế tử, đang làm gì ?"

Ta nén , vẻ đáng thương :

"Ta lạnh, mà em ấm áp quá, chỉ xích gần em một chút thôi."

Tạ Di im lặng.

Ta thầm trong lòng, đang định bảo thôi trêu nữa.

chẳng ngờ Tạ Di chủ động nhích về phía , dè dặt đưa tay ôm lấy .

Thấy phản đối, mới yên tâm hỏi:

"Thế tử, như ạ?"

Ta cảm nhận nóng từ Tạ Di, nó sưởi ấm đến tận đáy lòng .

Ta vòng tay ôm lấy eo : "Ừ."

Thật hiếm khi giấc nhanh đến thế.

Lúc tỉnh dậy, trời bên ngoài sáng tỏ.

Lần đầu tiên ngủ một giấc ngon lành như .

Xem hôm nào cũng giữ Tạ Di sưởi ấm giường thôi.

Cứ thế, Tạ Di và ngày càng trở nên thiết hơn.

Hắn dần quen với những cử động mật của , thậm chí đến còn chủ động ôm ngủ.

Ta thấy hài lòng. Sau hơn nửa năm bồi bổ, cuối cùng Tạ Di cũng da thịt hơn một chút, ôm dễ chịu.

"Thế tử, thế tử."

Ta đang ghế dài ở trong viện để sưởi nắng.

Tạ Di bên cạnh khẽ gọi .

Ta mở mắt : "Có chuyện gì ?"

Tạ Di phồng má, giọng chút ngắc ngứ:

"Em... em ăn nổi nữa ..."

Ta phì .

Vừa mải suy nghĩ nên theo bản năng cứ đút cho ăn mãi.

Ta búng nhẹ trán một cái:

"Ăn nổi bảo sớm."

Tạ Di vẫn còn đang nhai nhồm nhoàm: "Em... em nỡ bỏ."

" là đồ ngốc." Ta bưng chén đưa đến bên môi .

Ta tránh đôi tay đang định đón lấy chén của .

Tạ Di hiểu ý, ngoan ngoãn tựa tay mà uống.

Thật giống như một chú mèo nhỏ.

Chỉ là giờ thành một chú mèo ngoan ngoãn .

Lát , trong phủ gửi đến một hộp bánh ngọt.

Tạ Di nuôi đến mức hảo ngọt, lúc nào cũng chuẩn chút đồ ăn vặt cho .

Ta đưa hộp thức ăn cho :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nuoi-duong-tieu-thu-dong/chuong-3.html.]

"Ăn xong thì nghỉ sớm ."

Dạo gần đây thường ngủ khá sớm.

Tạ Di lên giường cũng khẽ khàng, cơ bản là làm thức giấc.

đêm nay, bên cạnh làm cho tỉnh giấc.

Ta đưa tay chạm , phát hiện cả đang nóng như lửa đốt.

Ta nhíu mày, vỗ nhẹ mặt Tạ Di:

"Tạ Di, tỉnh , em thấy khỏe ở ?"

Tạ Di cựa quậy, rên hừ hừ trong cổ họng.

Hắn cứ thế rúc :

"Thế tử... em khó chịu quá..."

"Khó chịu ở ?" Ta chống tay dậy, định gọi .

Tạ Di ngăn .

Hắn nắm lấy tay , kéo trong chăn:

"Thế tử... khó chịu... chỗ khó chịu lắm..."

Ngay lập tức hiểu chuyện gì.

bộ dạng của Tạ Di giống phản ứng sinh lý bình thường, mà dường như là do uống thứ gì đó.

Chưa kịp nghĩ nguyên nhân, Tạ Di bắt đầu thút thít, trong giọng nghẹn ngào tiếng .

"Thế tử... cứu em với... em c.h.ế.t ..."

Ta thấy thật buồn , chuyện làm mà c.h.ế.t .

Tạ Di thật sự đang khó chịu, nước mắt trào , cứ rúc tay như đang tìm sự giúp đỡ.

Ta thở dài một tiếng, nắm lấy tay đưa trong chăn:

"Đừng sợ, dạy em."

Tay cùng tay nắm lấy một chỗ.

Trong lúc cử động, thở run rẩy dồn dập, khiến cũng thấy nóng trong .

Một lúc lâu khi kết thúc, Tạ Di trong lòng , phản ứng gì.

Ta dùng bàn tay sạch còn chạm nhẹ mặt :

"Đã đỡ hơn chút nào ?"

Dường như cái chạm làm sực tỉnh.

Tạ Di bỗng bật dậy quỳ giường, giọng hoảng hốt:

"Thế tử, tiểu nhân sai , là tiểu nhân làm vẩn đục thế tử."

Ta vội vàng an ủi em : "Không , chắc là do em ăn nhầm thứ gì đó thôi, đây là phản ứng bình thường mà."

Còn về kẻ hạ thuốc, dĩ nhiên sẽ để kẻ đó kết cục .

Tạ Di vẫn hoảng sợ, luống cuống bò xuống giường quỳ sụp xuống bên cạnh.

Ta chút bất lực, đưa bàn tay đang dính bẩn của :

"Chuyện để hãy , tiên giúp thế t.ử nhà em rửa tay ."

Tạ Di liếc tay một cái vội vàng chạy ngoài.

Chẳng mấy chốc, bưng một chậu nước nóng .

Hắn nâng tay lên, tỉ mỉ lau rửa từng chút một.

Đến lau thứ năm, ngăn : "Được ."

Tạ Di vẫn vẻ nắm lấy tay :

"Thế tử, cái đó... bẩn lắm."

Ta cố ý trêu : "Em chê bẩn ?"

"Không ạ!" Tạ Di vội lắc đầu, "Là của em... bẩn."

Ta xoa xoa đầu : "Thôi , trách em. Muộn lắm , thu dọn chút lên đây ngủ."

Tạ Di ngượng ngùng rời khỏi phòng.

Ta nhắm mắt xuống, chờ đến tận lúc buồn ngủ ríu cả mắt vẫn thấy Tạ Di .

Sáng hôm mới .

Cái tên nhóc đêm qua thèm về giường ngủ.

Ta chống đầu :

"Đêm qua ?"

Mặt Tạ Di đỏ bừng, né tránh ánh mắt của :

"Tiểu nhân, còn mặt mũi nào đối diện với thế tử."

Ta chạm mặt , quả nhiên vẫn còn nóng.

Tạ Di như thể giật mà tránh né.

Ta ngẩn , trừ thời gian đầu , lâu lắm Tạ Di mới xa cách với như .

Ta một cách nghiêm túc:

"Tạ Di, tình nguyện giúp em, em hiểu ?"

"Vâng." Tạ Di gật đầu, nhưng bộ dạng thì chẳng lọt tai chữ nào .

đó nhận , chẳng .

Tạ Di đang trốn tránh .

Loading...