Anh lặp , môi mím chặt nhưng khóe miệng như sắp cong lên:
“Tôi , đồng ý!”
Tôi gãi đầu— gì mà ? Chắc là… tâm linh tương thông?
Tôi vui mừng ôm chầm lấy :
“Cậu thật ! Tôi từng gặp ai như , yêu quá!”
Buông , cảm giác hai tay khẽ di chuyển lưng … nhưng chắc là ảo giác.
Tôi liếc phong bì bàn, chợt nhớ gửi là ai:
“Cậu ai gửi thư ?”
Anh gật đầu. Tôi thở phào— là , thì sợ tưởng gửi…
18
Hai bạn cùng phòng về, thấy chúng mỗi một góc, liền hỏi:
“Cãi ?”
“Không mà.”
Tôi liếc sang, hình như vui. Từ lúc kéo ngoài ăn tối là khác .
Ăn xong, vui đến mức quên hẳn chuyện “phục vụ” .
Vội vàng kéo ghế sang gần, nhưng chơi game, mà thẫn thờ phong bì.
Không lẽ yêu đương thật ?
Nghĩ đến chuyện đó, tự nhiên .
Thấy đến, kéo ghế sát :
“Nghỉ đông về nhà với nhé, bố đều ở nhà.”
“Cái… cái … lắm ?”
“Có gì , bố thoải mái.”
Tôi ấp úng: “Cậu… nghỉ đông đưa… bạn nam về nhà… hợp nhỉ?”
Anh khẽ buồn:
“Rõ ràng là sốt ruột như thế, trân trọng?”
Tôi giật —lẽ nào là trách nãy phục vụ ?
“Tôi trân trọng! Tôi hứa sẽ phục vụ thoải mái nhất!”
19
Gần nghỉ đông, kỳ thi làm mệt rũ.
Thi xong môn cuối, mua phần ăn cuối cùng của kỳ cho cả hai.
Không thấy trong phòng, đặt phần của lên bàn, chợt khựng —bức thư vẫn đó, nhàu nát như xem nhiều .
Vô tình thấy tên trong thư.
Lý trí bảo nên xem trộm, nhưng kìm .
Đọc xong, sững sờ—nội dung là lời tỏ tình với , nhưng ký tên , còn đúng nét chữ của !
Nếu tận tay cô gái đưa cho , sẽ nghĩ ảo giác.
“Tống Tín, thi xong ?”
Tôi giật giấu thư lưng.
Anh ôm , rút thư :
“Cậu cầm cái làm gì?”
Tôi gượng: “Nếu … cái …”
“Không ?”
Giọng trầm xuống: “Vậy đang đùa giỡn ?”
Tôi vội nuốt nước bọt: “Là , là ! Tôi chỉ … luyện tập để hơn cho thôi.”
Anh , ôm lòng:
“Không cần gấp , mưu tính với lâu …”
Tôi —mới đầu nhập học, còn bảo giả ghê tởm, giờ thì…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nuoc-mat-khong-kiem-che-va-anh-ban-cung-phong-lanh-lung/6.html.]
20
Chiều hôm đó vội vã thu dọn, lấy cớ đổi vé tàu, chạy về nhà.
Anh ôm cả buổi chiều, và… mất nụ hôn đầu.
Đẹp trai hại thật!
Nhát gan cũng hại thật!
Về nhà, chị gái sai làm việc như thường.
ngoan ngoãn làm hết, vì đầu óc vẫn rối bời.
“Ơ, hôm nay ngoan thế?” – chị , sơn móng :
“Kể chị , vướng chuyện tình cảm ?”
Tôi bừng sáng—quên mất chị là cao thủ tình trường!
Tôi kể hết chuyện, chị càng càng khoái trá.
“Em yêu quý của chị, cứ diễn tiếp thôi.”
“… chẳng lừa gạt ?”
“Em thích ?”
Tôi lắc đầu: “Em… .”
Chị vỗ vai: “Chấp nhận hiện thực . Mừng quá còn gì, trai miệng lòng.”
Không chị tẩy não thế nào, lẩm bẩm:
“Nghe cũng thiệt nhỉ?”
“Không thiệt gì, là lời to đấy!”
Ờ… chắc .
Kệ ! Thẩm Dịch Dương, ‘ yêu’ của đến đây!
21
Thẩm Dịch Dương đến thật.
Tôi vội bắt taxi đón.
Lúc , chị còn nháy mắt, gửi một phong bao đỏ:
“Tiếp đãi em rể cho nhé, tối khỏi về.”
Tôi hết gì—chị suốt ngày nghĩ gì ?
“Cậu đến?”
“Nhớ thì đến thôi. Không ?”
“Được .” – kéo hành lý của , thuê khách sạn sang trọng.
Cửa đóng, hai đứa ôm hôn .
Khi cởi quần , cảm giác hổ quen thuộc ùa về…
Trong đầu thoáng qua chuyện say rượu.
Chẳng lẽ… thật sự “mưu tính” với từ lâu?
Tôi nheo mắt:
“Thẩm Dịch Dương, cũng mưu tính với từ lâu ?”
Anh ngừng động tác, khiến đau đến rơi nước mắt.
Có lẽ lâu quá , mà thì nước mắt tuôn ào ạt.
Anh đưa tay lau nước mắt:
“Phải, cũng mưu tính với từ lâu. Sao tội thế? Bé con, …”
Tôi hừ nhẹ: “Không là lạnh lùng ? Sao dính thế?”
Cả hai cùng bật .
Từ chỗ mới gặp như nước với lửa, giờ quấn quýt rời.
là… hai kẻ mất gốc.
– Hết –