Nước Mắt Không Kiềm Chế và Anh Bạn Cùng Phòng Lạnh Lùng - 2

Cập nhật lúc: 2025-08-12 05:08:33
Lượt xem: 827

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Sao? Hai đứa nhịn nữa ?”

 

Chị ghé sát màn hình, nhướn mày, thấy vẻ mặt sắp đến nơi của .

 

“Đừng là em quên mang tai nha?”

 

Tôi sắp thật , khẽ gật đầu.

 

“Ờ… em trai , tự lo cho cái m.ô.n.g của nhé, chị té đây.”

 

Chị nuốt nước bọt, cúp máy cái rụp.

 

Chị thì chạy mất, còn một đối mặt với tình huống khó xử c.h.ế.t .

 

Tôi mím môi, gượng gạo nở nụ , ai ngờ nước mắt rơi .

 

Thành , .

 

Có vẻ làm thấy chướng mắt, hỏi đầy ghét bỏ:

 

“Cậu là gay ?”

 

Câu rõ ràng là hỏi cho . Nếu ” thì còn ai tin nữa?

 

“Ừ.”

 

“Thích ?”

 

“Không .” Tôi lập tức xua tay lia lịa, chắc nịch:

 

“Tuyệt đối ý đồ gì với hết! Chị tiểu thuyết đam mỹ nhiều quá nên đầu óc mới bậy, đừng tin.”

 

Giọng quá kích động, tim đập thình thịch, sợ tin.

 

“Giải thích thì cứ giải thích…” Anh cau mày, như thể thấy phiền.

 

“Rồi cái gì?”

 

Anh bước tới, đưa tay lau giọt nước mắt , vê nhẹ giữa ngón tay.

 

“Người thì nhỏ mà nước mắt nhiều ghê. Trong chứa bao nhiêu nước hả?”

 

Khoảng cách gần quá, còn cảm nhận ấm từ .

 

“Tôi… chỉ như khi xúc động thôi.” Tôi đỏ bừng, vội giải thích.

 

“Ồ~”

 

“Thế xúc động vì gì? Vì phát hiện đang thầm mến?”

 

Có lẽ thích chọc … hoặc là thích bối rối.

 

“Tôi !”

 

“Tôi tin.” Anh tặc lưỡi hai tiếng, như thể chắc chắn thích .

 

Tôi cãi nữa, bực : “Tuỳ nghĩ cũng , coi như thích cũng !”

 

4

 

Vì mỗi tháng trả cho Thẩm Dịch Dương một ngàn tệ nên ngoài tìm một công việc làm thêm.

 

Lần nào cũng về muộn.

 

Thẩm Dịch Dương dáng vẻ mệt lả ngã xuống giường ngủ ngay, ánh mắt mỗi đều kỳ lạ.

 

Lần đó, khi sắp muộn giờ điểm danh, nhắn tin cho bảo điểm danh hộ.

 

Vừa kịp khi ký túc xá đóng cửa, trở về phòng, ngã gục luôn lên bàn.

 

Mơ mơ màng màng, cảm giác sắp ngủ đến nơi.

 

Bỗng mắt truyền đến một cảm giác nóng ấm, tưởng là muỗi, liền đưa tay quơ quơ.

 

Chợt nhớ tắm, mà sắp đến giờ cúp nước .

 

Như giật trong cơn bệnh thập tử nhất sinh, bật dậy, mắt tối om.

 

Không Thẩm Dịch Dương đến từ lúc nào, đang ở đó.

 

Anh chẳng lời nào, chỉ như , khiến khí xung quanh dường như loãng mấy phần.

 

Tôi cố lục trí nhớ, mấy ngày nay chắc chọc tức giận chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nuoc-mat-khong-kiem-che-va-anh-ban-cung-phong-lanh-lung/2.html.]

 

“Ngày nào cũng về muộn như ?”

 

“Hả?” Tôi về, lẽ vui mới đúng chứ?

 

“Ngày nào cũng bắt điểm danh hộ, phiền c.h.ế.t .”

 

“Được thôi.” Tôi âm thầm bĩu môi, đúng là nhỏ mọn.

 

“Ngày nào cũng về là vì ?”

 

Anh khoanh tay ngực, như một con công kiêu ngạo đang chất vấn .

 

“Ừ,” gật đầu, chút khổ não: “Tôi làm thêm, trả tiền cho đúng hạn.”

 

Sắc mặt lập tức sầm xuống, trông khó coi.

 

Tôi sợ đánh , rụt cổ , vội vàng giải thích: “Anh yên tâm, chắc chắn sẽ trả đúng hạn.”

 

Anh hừ hừ mấy tiếng, túm cổ áo kéo bật dậy.

 

Xong đời, chắc định đánh thật .

 

Không kìm , nước mắt trào , cầu xin: “Xin , đừng đánh —”

 

Anh tức mà bật , lôi đến cửa phòng tắm.

 

“Vào tắm , hôi c.h.ế.t mất.”

 

“Tắm thì đừng nữa, coi chừng mất nước.”

 

Tôi vội chui trong, khóa cửa .

 

Đang tắm, mới nhớ mang đồ ngủ theo.

 

Đắn đo một hồi, hé cửa, thò đầu : “Thẩm Dịch Dương, thể…”

 

“Sao?” Anh bước , thấy mặc gì thì giật : “Tôi tắm chung với , tắm !”

 

“Không , nhờ lấy giúp bộ đồ ngủ, ở trong tủ của .”

 

“Ồ, .”

 

Sao thấy… vẻ thất vọng nhỉ?

 

5

 

Tắm xong, sợ nhớ chuyện đánh nên định chuồn nhanh lên giường.

 

“Đứng !”

 

Tôi sững tại chỗ, xuống.

 

“Lại đây.” Anh ngoắc ngoắc tay, như gọi một con cún nhỏ.

 

Tôi bĩu môi, nắm chặt vạt áo ngủ, bước đến mặt .

 

“Sau làm thêm nữa.”

 

Giọng điệu cứng rắn, cho phép phản bác.

 

“Tại ?”

 

“Cậu làm phiền .”

 

Tôi sắp đến nơi, “Vậy thì lấy gì trả tiền cho ?”

 

Anh như sẵn kế hoạch, đáp ngay: “Đi theo làm tiểu quản gia, mỗi tháng tính cho ba nghìn.”

 

Ba nghìn! Vậy thì học kỳ gần như thể trả hết nợ !

 

Trong lòng mừng rỡ, gật đầu đồng ý ngay.

 

ngay đó nghĩ đến hai chữ “tiểu quản gia”, trong đầu bất giác hiện cảnh bắt mặc đồ hầu gái.

 

Tôi vội ôm ngực, ngượng ngùng : “Nói , mấy yêu cầu vô lý thì đấy.”

 

Anh xong liền đảo mắt từ xuống , khẽ khẩy: “Cậu cái gì đáng để đòi chứ? Đòi cái dáng thấp bé m.ô.n.g cong ? Hay đòi nước mắt của ?”

 

Mặt đỏ bừng, trừng mắt liếc .

 

Ánh mắt thoáng đổi, : “Đừng nghĩ nhiều, làm chỉ để sỉ nhục thôi!”

 

 

Loading...