Nước Mắt Đổi Thành Sức Mạnh - 04.

Cập nhật lúc: 2025-03-03 15:35:11
Lượt xem: 2,057

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Triết và Tống Lăng đồng ý, bởi vì hiện tại họ thật sự không có lựa chọn nào khác.

 

Các trường đại học khác sau khi biết chuyện này đều tránh họ như tránh tà, họ đã không còn sự viện trợ của Lục gia, cũng không thể ra nước ngoài lần nữa, cho nên chỉ có thể chấp nhận điều kiện mà đại học Kinh Hoa đưa ra.

 

Bởi vậy, bốn người họ vẫn chỉ có thể sống chui rúc trong căn nhà nhỏ đó.

 

Nếu họ không tiếp tục gây chuyện thì đợi chuyện này qua đi mọi người cũng sẽ quên, họ làm giảng viên bình thường sau này có lẽ cũng có cơ hội thăng chức.

 

Nhưng tục ngữ nói rất đúng, từ nghèo sang giàu thì dễ, từ giàu xuống nghèo thì khó.

 

Người đã quen tiêu xài hoang phí sao có thể chấp nhận cuộc sống bình thường được?

 

Vì mọi chuyện đều đã công khai, dù Từ Triết có mặt dày đến đâu cũng không thể chống chế được.

 

Tôi và Từ Triết thuận lợi ký giấy thỏa thuận ly hôn, đăng báo ly hôn trên mặt báo.

 

Vì không có con cái nên cũng không có tranh chấp tài sản.

 

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì chúng tôi sẽ đường ai nấy đi, vĩnh viễn không liên quan đến nhau.

 

Tôi không định cố ý ra tay với Từ Triết và Tống Lăng nữa, nếu danh tiếng của hai người này đã xấu, chỉ cần không có gì bất trắc thì chắc cũng không gây ra sóng gió gì.

 

Bởi vậy, những chuyện thương thiên hại lý mà anh ta đã làm ở kiếp trước cũng sẽ không có cơ hội xảy ra.

 

Tôi ở nhà hiếm khi có được mấy ngày tháng yên bình, nhàn rỗi rất nhiều còn dùng văn bạch thoại viết mấy bài văn.

 

Kiếp trước tôi luôn quanh quẩn ở trường học nơi Từ Triết dạy, buổi tối buồn chán thì đi dạo khắp nơi, nơi tôi thích đến nhất là thư viện của đại học Kinh Hoa, người khác thì tìm sách, tôi thì đứng đó đọc, mấy chục năm trời cũng tích lũy được không ít kiến thức.

 

Trong đầu có nhiều thứ, viết văn cũng rất thuận tay.

 

09. 

 

Ngòi bút có thể nói là tuôn trào ý tưởng, tuy không thể nói là “bảy bước thành thơ” nhưng cũng có thể viết liền mạch lưu loát.

 

Cha tôi rất hài lòng với sở thích này của tôi, ông nói nhà họ Lục chúng ta cuối cùng cũng lại có một Văn Khúc Tinh.

 

Có tôi là con gái duy nhất, danh tiếng thư hương thế gia của nhà họ Lục cũng không đến mức bị đứt đoạn ở đời ông.

 

Quên mất chưa nói, tổ tiên nhà họ Lục chúng tôi đã từng có người đỗ Trạng Nguyên, ông nội tôi cũng là tiến sĩ, chỉ đến đời cha tôi thì thay đổi phong cách. Cha tôi cứ hễ nhìn thấy sách là kêu chỗ này đau chỗ kia nhức, đối với học vấn thì dốt đặc cán mai, nhưng năng lực tính toán của ông lại là bậc nhất, chính vì vậy mà mới gây dựng được cơ nghiệp lớn như vậy.

 

Sau khi kiếm đủ tiền, cuộc đời cha tôi có thể nói là viên mãn, nhưng trong lòng ông vẫn luôn có một nỗi tiếc nuối.

 

Không phải tiếc nuối vì không có con trai, cùng lắm thì nhận con rể về ở rể là xong.

 

Điều ông lo lắng là sự nghiệp văn hóa của gia đình đến đời ông thì đứt đoạn, trăm năm sau sẽ bị ông nội trách mắng.

 

Bây giờ thì tốt rồi, tự mình sinh ra một cô con gái biết viết văn, thật là vẻ vang cho ông!

 

Cha tôi càng đọc càng thích văn chương của tôi, nhưng chỉ mình ông thích thì chưa đủ, ông còn mang cho mẹ tôi xem, mẹ tôi không thích xem thì ông lại đưa cho người nhà và người hầu xem.

 

Nhưng mong muốn được chia sẻ của ông vẫn chưa được thỏa mãn, sau này còn phát triển thành hễ có khách đến nhà chơi, ông liền đem những bài văn của tôi ra khoe, sau đó vẻ mặt tự hào chờ đợi người khác khen ngợi tôi.

 

Khách của ông thường là đối tác làm ăn trên thương trường, khả năng nịnh hót của những người này so với phụ nữ trong nhà và người hầu thì cao hơn rất nhiều. Có thể họ cũng giống cha tôi, không hiểu lắm về văn chương, nhưng khi khen thì cứ như nước chảy mây trôi, nào là tài như Khuynh Thành, nào là phong cách Lý Đỗ, nói ra một tràng.

 

Khiến cha tôi vui mừng khôn xiết, ông vui vẻ thì việc hợp tác cũng thuận buồm xuôi gió.

 

Trong số đó có một thương nhân thậm chí vì nịnh bợ cha tôi mà còn mang những bài văn này đi đăng báo.

 

Ban đầu, chỉ có một số thương gia muốn nịnh bợ cha tôi là khen tôi.

 

Còn giới học thuật thì hoàn toàn không coi trọng một người phụ nữ đã ly hôn, không được học hành bài bản, lại chẳng có danh tiếng gì như tôi.

 

Họ đều nói văn chương của tôi quá mức bạch thoại, thô thiển, không có chiều sâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nuoc-mat-doi-thanh-suc-manh/04.html.]

 

Từ Triết thì như phát điên lên châm chọc tôi, nói tôi là đồ nhà quê thì đừng viết văn chương nữa, nói tôi vĩnh viễn cũng không thể so sánh được với tài hoa của Tống Lăng.

 

Chắc là anh ta có chút tự ti, so về tiền bạc thì không bằng tôi, thứ duy nhất anh ta có thể đem ra khoe khoang chính là chút văn hóa đó.

 

Nhưng tôi lại cảm thấy buồn cười, tôi chỉ viết cho vui thôi mà, anh ta làm gì phải kích động như vậy?

 

Tôi cũng đâu có viết cho anh ta xem, anh ta căng thẳng làm gì?

 

Dùng cách nói của người sau này thì là, tôi chỉ tung ra một chiêu bình thường, anh ta đã dùng hết cả chiêu cuối và cả tốc biến.

 

Sau này tôi mới hiểu vì sao anh ta lại căng thẳng như vậy, bởi vì anh ta cảm thấy nguy cơ.

 

Thơ văn của anh ta và Tống Lăng quả thật là ngôn từ hoa mỹ, uyển chuyển đa tình, nhưng sự ảnh hưởng của nó chỉ giới hạn trong giới học thuật mà thôi, người dân căn bản không thích đọc, cũng không hiểu.

 

Nhưng văn chương của tôi thì khác, giới học thuật cảm thấy tôi quá mức bạch thoại.

 

Nhưng cũng chính vì dễ hiểu, lại rất thú vị, người dân đều coi văn của tôi như truyện kể.

 

Cho đến một lần tình cờ, vị đại nho nổi tiếng trong giới học thuật, Lâm tiên sinh, nghe nói về văn chương của tôi.

 

Ông ấy thật sự tò mò, muốn xem những bài văn của tôi, thứ bị giới học thuật chê bai thậm tệ, rốt cuộc là như thế nào, vì sao vừa bị chửi rủa lại vừa nổi tiếng như vậy?

 

Không ngờ, sau khi xem xong văn của tôi, Lâm tiên sinh lại thích thú không rời tay, không tiếc lời ca ngợi tôi, nói hành văn của tôi mạnh mẽ, gần gũi với dân chúng, vô cùng thú vị, cho tôi đánh giá cực cao.

 

Sau đó, một chuyện kỳ lạ đã xảy ra, dường như chỉ trong một đêm, dư luận đã hoàn toàn nghiêng về phía khen ngợi tôi.

 

Đây có lẽ chính là sức ảnh hưởng của bậc tiền bối.

 

Cách văn nhân khen người khác khác với đám bạn làm ăn của cha tôi, những người trước đây chỉ biết dùng những từ ngữ có sẵn, dù sao thì trình độ văn hóa của họ cũng có hạn, trong đầu ngoài mấy thứ đó ra thì chẳng còn gì khác.

 

Nhưng những văn nhân trong giới học thuật thì khác, đối với họ, khen người cũng là một môn học vấn.

 

Họ nói văn chương của tôi có hàm dưỡng văn học cực cao, dùng những câu chữ ngắn gọn để diễn đạt những tình cảm phức tạp, ẩn ý thể hiện lòng thương cảm với dân chúng, đồng thời cũng thể hiện những kỳ vọng tốt đẹp về tương lai.

 

Khi những lời bình luận này được đưa ra, chính tôi cũng hoài nghi bản thân.

 

Lúc viết tôi thật sự nghĩ như vậy sao?

 

Sao tôi không nhớ gì cả?

 

Bất kể rốt cuộc tôi nghĩ gì, dù sao thì trời xui đất khiến, tôi đã trở thành một tài nữ.

 

Vì mối quan hệ với Từ Triết, luôn có người đem tôi ra so sánh với Tống Lăng.

 

Họ nói, tôi và Tống Lăng, một người là phái hào phóng, một người là phái uyển chuyển.

 

Điều này khiến Tống Lăng rất khó chịu.

 

10.

 

Dường như cô ta rất khó chấp nhận việc bị so sánh với một người phụ nữ không được học hành như tôi với một giảng viên đại học du học trở về như cô ta.

 

Nhìn thấy cô ta khó chịu tôi lập tức cảm thấy vui vẻ, hơn nữa sự tức giận của cô ta cho tôi thêm động lực viết văn.

 

Dần dần, tôi coi như đã đặt nửa bàn chân vào giới học thuật, cũng bắt đầu được mời tham gia một vài buổi gặp gỡ văn nhân.

 

Đương nhiên, trong những buổi gặp gỡ này nhất định sẽ có sự xuất hiện của Tống Lăng và Từ Triết.

 

Chỉ cần tôi và Tống Lăng cùng xuất hiện ở đâu, cô ta luôn cố ý hay vô tình tìm cách gây khó dễ cho tôi.

 

Ví dụ như, lúc cùng nhau ăn bít tết, tôi nói với người phục vụ là muốn chín phần thì cô ta cười.

 

Loading...