Thấy Lục Trầm im lặng, Lâm Lương Đông cười chế giễu, “Không hiểu rồi phải không? Quê mùa.”
“Có câu nói, gần độc vật phải có thuốc giải, chuyện ở Thành Sơn này, phải nhờ các thầy lớn ở Thành Sơn giải quyết.”
“Ngày hôm đó tôi đi xong, không ngờ tên này căn bản không c.hết, còn đến nhà tôi tìm tôi nữa.”
Vương Mãng nhăn mặt, “Mày mới c.hết đấy, nói cái gì vớ vẩn!”
Hai người trong cửa hàng cãi nhau, không hề để Lục Trầm vào mắt.
Nhưng Lục Trầm không ngăn cản, chỉ lộ ra vẻ suy nghĩ, mắt nhìn vào chỗ vết m.áu đang r.ỉ r.a từ lòng bàn tay của Lâm Lương Đông.
Một vết thương như vậy, muốn cầm m.áu không khó.
Vậy mà đã mấy ngày trôi qua, vẫn còn rỉ m.áu?
Lục Trầm có cảm giác sự việc có chút không ổn.
Lâm Lương Đông vắt chéo chân, thách thức nói: “Ông chủ Lục, có phải ông rất tò mò?”
Lục Trầm gật đầu, bình tĩnh đáp lại: “Quả thật…”
Lâm Lương Đông cười tươi, “Sau khi chúng tôi gặp nhau hôm đó, chúng tôi lập tức lên Thành Sơn.”
“Qua người quen, chúng tôi tìm được một vị thầy, ông ấy đáng tin hơn anh nhiều.”
Nói xong, Lâm Lương Đông lại tiếp tục chế giễu Lục Trầm, như thể làm vậy khiến anh ta cảm thấy thoải mái, “Thầy bảo chúng tôi phải t.hiêu x.ác con đàn bà kia, rồi đưa tro cốt cho ông ấy,”
“Đã qua bao lâu rồi, x.ác cô ta đã mục nát không thể tả.”
“T.hối muốn c.hết, tôi mất bao nhiêu công sức mới làm xong.”
Lâm Lương Đông nhăn mặt, giơ tay lên, “Thầy bắt đầu làm pháp, bảo là dùng h.uyết tinh thân thích để dẫn hồn m.a vào trận.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nu-thi-kieu-diem/16.html.]
“Đánh trống gió một trận, ngay lập tức đưa cô ta xuống đ.ịa p.hủ!”
Lục Trầm nghe xong, không khỏi nhíu mày.
Theo mô tả của Lâm Lương Đông, anh suy luận ra một kết luận.
Đây không phải là việc dẫn h.ồn, mà là để thay người cản s.át!
Thông thường, việc trừ tai họa cần dùng hình nhân hoặc cây cỏ làm phương tiện. Nhằm tạo ảo giác cho vong hồn rằng chủ nợ đã c.hết, từ đó xua tan o.án k.hí.
Nhưng bây giờ xem ra, Lâm Lương Đông chính là người làm phương tiện ấy.
Về việc cản s.át cho ai, câu trả lời đã rõ ràng. Chính là Vương Mãnh đang lợi dụng hắn.
Lục Trầm nhìn thẳng vào Vương Mãng, ánh mắt sắc lạnh.
15.
Nếu o.án l.inh chưa được giải trừ, thì những vết thương do nó gây ra sẽ không hồi phục, chỉ ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn theo thời gian.
Lúc này, trên người Vương Mãng vẫn còn vết m.áu khô, chính là dấu vết khi o.án l.inh cúi xuống gần hắn.
Mặc dù trông có vẻ thê thảm, nhưng đó lại là dấu hiệu của việc hóa giải tai ương.
Tên khốn này, hóa ra đã lừa Lâm Lương Đông và vợ hắn kết thành h.uyết ước.
Trong kiếp này, kiếp sau, không thể tách rời!
Vương Mãng đã dùng cách này để thoát khỏi sự quấy rối của o.án linh.
Chỉ cần Lâm Lương Đông còn sống, thì vợ hắn sẽ luôn bám theo hắn.
Sau khi nghĩ thông suốt, Lục Trầm không khỏi nở một nụ cười lạnh, nhìn vào Lâm Lương Đông, chỉ thấy tên này thật đáng thương vì quá ngu ngốc.