Tôi tùy tiện tìm một chỗ khuất ở mép lớp xuống. Ngay giây tiếp theo, Tư Ký Lĩnh đầu sang phía .
Tôi bình thản một cái, cũng bình thản cúi đầu xuống.
Thật trong lòng chẳng yên chút nào, nhất là mỗi nhớ tới chuyện từng ngủ chung giường với .
Mùi bạc hà lạnh đặc trưng bất ngờ lướt qua chóp mũi. Tôi liếc sang bằng khóe mắt, âm thầm dịch xa thêm một chút.
“Tôi giữ chỗ cho .”
Giọng như chút tủi .
Tôi tránh mắt , sang phía khác, đáp gọn lỏn một tiếng: “Ừ.”
Anh đưa cho một cây bút, đúng loại từng lâu mạng mà mãi nỡ mua.
“Cho , coi như cảm ơn vì giúp đính chính tin đồn.”
Tôi nhận. Tôi giữ cách với , nhưng mới nhích nửa tấc kéo .
“Kỷ Trì, đang tránh . Tôi chọc gì tới ?”
Nửa đầu là khẳng định, nửa phảng phất vẻ khó hiểu.
Tôi dám thẳng mắt , chăm chăm cây bút máy đang kẹp nơi đầu ngón tay.
“Không , chỉ là giúp làm rõ tin đồn , từ giờ tụi cứ giữ cách xã giao bình thường của bạn cùng phòng là .”
“Bây giờ là bình thường ?”
Tôi ngẩn cách gần trong gang tấc giữa hai , nhất thời chẳng ranh giới nào mới gọi là .
Tư Ký Lĩnh nhướng mày, nhét cây bút máy lòng bàn tay . Hơi ấm đầu ngón tay lướt qua da thịt nơi lòng bàn tay, nóng ran.
16
Tôi chẳng Bùi Duật Phong tới từ lúc nào. Anh đổi chỗ với bạn bên , xuống cạnh bên.
Tôi mặc kệ , cũng gì. Trong lúc cả hai im lặng, chợt cảm thấy thứ gì đó nhét túi quần . Vật đó vuông vức, cạnh cấn cấn.
Tôi giơ tay chặn bàn tay còn đang táy máy của Bùi Duật Phong, thò tay túi lấy , mà lôi một xấp thẻ đen.
Tôi khó hiểu trả xấp thẻ cho , thật sự hiểu nổi trong đầu đang nghĩ gì.
Anh nhét chỗ thẻ tay : “Cậu đừng thằng ch.ó Tống Tân Niên bậy. Tôi chỉ đùa giỡn với , thật sự thích , ở bên .”
Tư Ký Lĩnh vẫn còn ngay bên cạnh, tiện nhiều với Bùi Duật Phong, lắc đầu, nhận.
Anh cũng bắt đầu bực, giọng điệu mang gai nhọn: “Tống Tân Niên với Tư Ký Lĩnh thì ngủ , tới ? Tôi cũng thua bọn họ chỗ nào!”
Tôi trừng mắt: “Cậu điên ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/np-trai-thang-van-nguoi-me-lac-giua-tu-la-trang-ky-tuc-xa/chuong-6.html.]
Đáng lẽ khi đó nên bộ mặt của cho tự xem mới .
Tư Ký Lĩnh gục bàn lim dim hồi lâu, thấy động tĩnh mới mở mắt. Anh Bùi Duật Phong, lạnh giọng : “Còn ồn nữa thì cút.”
Lúc mới nhận Tư Ký Lĩnh đúng là thiên vị. Quen lâu như , từng với một câu nặng lời.
đổi sang khác thì “cút”, “biến ”, lời nào khó cũng cực kỳ thản nhiên.
Bùi Duật Phong dám đối đầu trực diện với Tư Ký Lĩnh.
Ba ấm trong phòng ký túc xá bọn , nhà họ Tư đầu, nhà họ Bùi , nhà họ Tống xếp cuối. nếu đặt ở Kinh Bắc, cả ba nhà đều trong top đầu.
17
Tan học buổi chiều, một bạn mấy dãy bàn phía bỗng gọi .
Tống Tân Niên đang dọn cặp bên cạnh cũng ngẩng mắt sang .
“Kỷ Trì, cô Tư Oản bảo tan học thì ghé văn phòng cô một chuyến.”
Tôi gật đầu. Vừa lúc , thấy Tống Tân Niên thu dọn xong đồ mỉm với .
Không hiểu cũng đáp một nụ , lập tức hồn, vội ôm đồ chạy về phía văn phòng.
Tôi gõ cửa ba liền mà chẳng thấy ai đáp .
Tôi đành đẩy cửa xem thử. Nào ngờ bước chân trong, cánh cửa đang mở phía ai đó khóa trái từ bên ngoài.
Thời đại 4.0 mà vẫn vụ bạo lực học đường nữa hả trời?
Tôi đủ phèn , rốt cuộc còn thể đắc tội với ai đây...
Tôi cam chịu nhận xui, tìm đại một chỗ xuống, định móc điện thoại nhắn tin cho bạn cùng phòng. Kết quả pin báo đỏ.
Tôi mới kịp lướt tới tên Tư Ký Lĩnh thì màn hình phụt tắt.
Ha ha. Cảm giác như sắp gãy cái rụp tới nơi.
Bên ngoài văn phòng, trời vẫn âm u mờ mịt, trông như sắp mưa.
Không khí oi bức, ẩm nặng dần tràn ngập căn phòng. Một tiếng sấm nổ vang, đèn đang sáng cũng tắt phụp theo.
Tôi giật co góc tường, bịt chặt tai, cố ép bản biến thành một kẻ thấy gì.
Bóng tối mãi tan năm nào theo tiếng sấm, tiếng mưa chụp xuống từ đầu tới chân.
Bọn họ túm tóc , ấn mạnh xuống bùn đất. Nước mưa lẫn nước bùn tràn cả tai.
“Mày với cái bà sắp bệnh c.h.ế.t của mày đều là đồ xa! Ba tao chúng mày khí bệnh, lỡ lây sang bọn tao thì tao đ.á.n.h c.h.ế.t cả hai đứa!”
“Mày bảo mày đừng ho nữa ? Đêm nào cũng ho suốt, phiền c.h.ế.t ! Làm tao tối ngủ yên, ban ngày lên lớp buồn ngủ thầy mắng. Tất cả là tại tụi mày hết!”
Tôi rạp trong vũng bùn, giãy giụa xin : “Xin .”