(NP) Trai Thẳng Vạn Người Mê Lạc Giữa Tu La Tràng Ký Túc Xá - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-28 13:29:59
Lượt xem: 167

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

10

“Nó bảo ?”

“Không thì từ chối hả?”

Tư Ký Lĩnh lùi mấy bước, chặn hẳn đường của và Bùi Duật Phong.

Bùi Duật Phong lập tức nổi cáu: “Tư Ký Lĩnh, kiểu gì ? Cậu lấy con mắt nào mà thấy Kỷ Trì với ?”

“Tránh !”

Tôi kẹt giữa hai , trái đều khó xử.

Cuối cùng lấy hết can đảm đẩy Bùi Duật Phong , co giò chạy thẳng ngoài.

Vừa chạy hét: “Hai tự chơi , đưa Tống Tân Niên tới phòng y tế!”

Khó khăn lắm mới thoát khỏi bầu khí căng như dây đàn, mà Tống Tân Niên cụp đầu xuống, nhỏ giọng với : “A Trì, sức hút của lớn thật đấy.”

“Cậu cứ thế với , bọn họ sẽ ghen với chứ?”

Tôi nghi chập mạch , vội giơ tay sờ trán . Cậu bạn sốt đến lú chứ?

“Cậu sốt mà đầu óc tỉnh táo kiểu ? Hay là mắt vấn đề?”

Tôi thấy cái cầm kịch bản vạn mê của trai thẳng .

Tống Tân Niên vẻ mệt, nắm tay kéo lên tai : “Cậu xem giúp thử, nghiêm trọng .”

bác sĩ. Tôi cũng ích gì.”

Tống Tân Niên hít sâu một , bằng vẻ oán trách: “Tôi đau.”

Nghe thấy thế, vội vàng gọi bác sĩ tới khám cho .

Ai ngờ lúc về, bằng vẻ như thể hận sắt thành thép.

Tôi đau lòng rút kết luận, nhất định sẽ mặc kệ Tống Tân Niên.

ngờ “ tới nhanh như thế.

11

“Cho một ly rượu thích nhất.”

Tống Tân Niên gập ngón tay, gõ nhẹ lên quầy bar ba cái.

Tôi đeo khẩu trang ngẩng đầu lên, thấy nghiêng đầu hỏi .

Tôi đoán Tống Tân Niên đang nghĩ gì, đành cố làm giọng khàn , hỏi một cho chắc.

Anh nhắc rõ ràng, thế là chẳng chẳng rằng, rót luôn cho loại rượu đắt nhất quán.

Anh nhướng mày, với : “Tôi nhà vệ sinh một lát.”

Tôi gật đầu, theo bóng lưng . Thấy mấy tên say khướt phía nối gót , lập tức cảm giác .

Tôi pha xong ly rượu, mang tới bàn mà Tống Tân Niên vẫn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/np-trai-thang-van-nguoi-me-lac-giua-tu-la-trang-ky-tuc-xa/chuong-4.html.]

“Kỷ Trì, mau tới đây! Trong nhà vệ sinh đ.á.n.h !”

Nghe thấy biệt danh quen thuộc, buông hết việc trong tay, chạy thật nhanh tới chỗ xảy ẩu đả.

Đến khi thấy Tống Tân Niên đ.á.n.h tới mức máy trợ thính rơi văng sang một bên, cả c.h.ế.t sững.

Người đồng nghiệp gọi đang giữ mấy tên say mồm miệng om sòm , giục mau đưa Tống Tân Niên .

“Tống Tân Niên, ? Mau dậy, đưa .”

Tống Tân Niên dựa tường, đầy thương tích.

Tôi cúi xuống nhặt chiếc máy trợ thính giẫm hỏng trong lúc hỗn loạn.

Lúc ngẩng lên, thấy đang bằng đôi mắt trống rỗng, tim bỗng thắt .

Tôi nhớ hồi ở phòng y tế, tai trầy nhẹ thôi mà kêu đau với . Bây giờ tai rỉ máu, đó lặng im, chăm chăm .

Không máy trợ thính, thế giới của chắc hẳn chỉ còn một im lặng.

Thấy phản ứng, thở dài, kéo dậy đưa thẳng tới bệnh viện.

Trước khi , còn tiện thể báo cảnh sát.

Lần tháo khẩu trang, cùng Tống Tân Niên tới bệnh viện.

Từ đầu đến cuối bình tĩnh, toát một cảm giác u ám nhàn nhạt.

Đến lúc định lấy t.h.u.ố.c cho , mới đưa tay nắm lấy vạt áo : “Kỷ Trì, đau lắm. Cậu đừng bỏ một ?”

Là bạn cùng phòng, giúp đỡ lẫn vốn là chuyện đương nhiên. Tôi vỗ vai , đeo chiếc máy trợ thính mới bác sĩ kê lên tai cho .

Tôi bảo cứ yên tâm: “Lấy t.h.u.ố.c xong đưa về nhà.”

Tống Tân Niên một căn hộ gần trường, những hôm về ký túc xá thường ở bên đó. Tôi từng tới một hai nên còn nhớ mang máng địa chỉ.

Bác sĩ đang xử lý vết thương cho bật một tiếng, cảm thán tình em của chúng thật : “ là thời sinh viên, em lúc nào cũng .”

Nghe bác sĩ thế, Tống Tân Niên đáp ngay: “Tôi thích đàn ông.”

12

“Muộn thế còn định về trường ? Cửa ký túc xá đóng .”

Tống Tân Niên giữ một đêm. Tôi nghĩ tới vết thương của , một chắc cũng khá bất tiện, nên gật đầu đồng ý luôn.

Ban đầu hai còn đang đàng hoàng, thế mà nhớ tới câu “Tôi thích đàn ông” ở bệnh viện, nhịn , bật thành tiếng.

Tống Tân Niên: ?

Dưới cái chăm chăm của , mới muộn màng nhớ một chuyện, đó từng bảo theo đuổi .

Còn bảo làm thế cho chính nữa.

Tôi lập tức che chở cho lòng tự trọng đàn ông của .

Trước ánh của , chậm rãi dịch sang ghế sofa: “Ừm... tối nay tạm ngoài . Cậu cần gì thì gọi .”

Tống Tân Niên tới mặt , dừng , bất ngờ dùng đầu gối tách hai chân .

Tôi hoảng đến mức bật lùi về , lưng ép sát ghế sofa, còn đường trốn.

Loading...