(NP) Trai Thẳng Vạn Người Mê Lạc Giữa Tu La Tràng Ký Túc Xá - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-28 13:29:43
Lượt xem: 188

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bùi Duật Phong bỗng lên tiếng: “Kỷ Trì, chiều nay tiết. Khoa với khoa bên cạnh trận bóng rổ giao hữu, đ.á.n.h ?”

7

“Không tâm trạng, đánh.”

Bùi Duật Phong từ chối thẳng thừng thì khựng : “Chiều nay bận gì , đ.á.n.h bóng? Trước chẳng ngày nào cũng lên nhóm gọi ?”

Đó là vì ý đồ bất chính với .

Tôi âm thầm trợn mắt với , mặt sang chỗ khác.

Ngoài mặt vẫn vô tội: “Hôm nay hứng thật.”

“Được thôi, đừng hối hận.”

Tôi định mở miệng khẳng định thêm nữa rằng , chợt nhớ cái quần tối qua còn phơi ở ký túc xá đối diện.

Tôi vội gọi Bùi Duật Phong : “Ê khoan, trận bóng rổ đánh. Còn thiếu bao nhiêu để lên nhóm gọi.”

Tay Bùi Duật Phong đang đặt tay nắm cửa bỗng khựng .

Anh đầu : “Nhắn cái gì mà nhắn, sang thẳng ký túc xá đối diện gọi luôn. Đứa nào thì dụ ép, kiểu gì cũng gom đủ cho .”

?

Nhất định làm như cướp thế ?

Tôi bước lên, giữ lấy tay đang mở hé cửa: “Tối qua bọn họ thức trắng chơi game, giờ chắc vẫn dậy .”

Tôi xong, Tống Tân Niên nãy giờ vẫn im lặng hất cằm ngoài cửa, hiệu cho chúng : “Kia chẳng dậy ?”

Tôi nuốt nước bọt, chạm mắt với bạn bên ký túc xá đối diện. Cậu mở cửa rộng thêm một chút, chỉ về phía ban công với : “Kỷ Trì, cái quần phơi tối qua...”

Tôi lao vụt lên chắn ngay mặt Bùi Duật Phong, nịnh nọt: “Để sang lấy đồ, tiện thể gọi luôn cho !”

8

Chiều hôm đó sân bóng rổ, Bùi Duật Phong bảo chuyền bóng cho .

Tôi giơ tay ném thì đối thủ bất ngờ tông trúng, quỹ đạo quả bóng lệch hẳn sang một bên.

Tống Tân Niên ngang qua phía , tiện tay đỡ eo một cái để vững.

Tôi nghiêng đầu một câu: “Cảm ơn nhé, em.”

Anh chỉ tai , lúc mới phát hiện bên tai đeo máy trợ thính của trầy một vết.

“Đợi đ.á.n.h bóng xong đưa tới phòng y tế xem thử.”

Tôi vỗ vai , vẫn yên tâm nên dặn thêm: “Lát nữa chơi cẩn thận chút, đừng quá sức, nhớ để ý cái tai.”

“Hai đang giữa sân tán gẫu đấy ? Kỷ Trì, nhớ chuyền bóng cho ...”

“A Trì, với thật đấy.”

Nửa câu của Bùi Duật Phong chồng lên lời Tống Tân Niên, ù cả tai , làm nhất thời chẳng phân biệt nổi rốt cuộc ai gì.

Tôi đành gật đầu cho qua.

Giữa giờ nghỉ, khát khô cả cổ, định tìm nước uống. Tìm một vòng mới phát hiện trận đấu chẳng ai phát nước cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/np-trai-thang-van-nguoi-me-lac-giua-tu-la-trang-ky-tuc-xa/chuong-3.html.]

Tôi đành cam chịu, kiếm một chỗ râm mát xuống.

Thấy xung quanh ai, vén áo đấu lên lau mồ hôi quạt cho đỡ nóng.

Ngay lúc , mặt bỗng một cái bóng cao lớn phủ xuống.

Tôi còn đang ngơ ngác ngẩng đầu thì chai nước đá lạnh buốt bất ngờ áp lên má.

Tôi giật : “Tư Ký Lĩnh, tới đây?”

9

Anh cúi mắt , chắn mặt như một bức bình phong, che mất cả tầm của .

Anh chớp mắt: “Tới xem đ.á.n.h bóng giành hạng nhất .”

Tôi giật luôn chai nước trong tay , vặn nắp ngửa đầu tu một ngụm lớn.

Uống xong, cứ thấy lời kỳ kỳ.

Tôi bắt đầu nghi ngờ Tư Ký Lĩnh đang kể chuyện lạnh.

Tôi mà giành hạng nhất khi đ.á.n.h bóng á?

Trước giờ mỗi lên nhóm gọi đ.á.n.h bóng mà chẳng ai đáp, đều là vì kỹ thuật của quá tệ. Tôi cũng chẳng hiểu hôm nay vì ai nấy kéo theo.

Anh thấy xị mặt, cong môi : “Tôi tình cờ ngang qua, thấy đang tìm nước nên tiện mua một chai.”

“Thế thì tới đúng lúc thật.”

Tôi chân thành cảm thán.

“Đàn em xin bái phục.”

Câu đùa của dứt, ý bên môi chợt khựng .

Anh im lặng mấy giây, ánh mắt sâu hun hút, cầm chai nước uống lên, thong thả uống tiếp.

Tôi sững một lúc, thầm nghĩ ấm chẳng bệnh sạch sẽ , mà hết cho ngủ giường , giờ còn uống chai nước uống dở.

Hay là Tư Ký Lĩnh đột nhiên nổi hứng xuống trần trải nghiệm cuộc sống khốn khó?

Nghĩ , bất giác cong môi với .

Anh cúi mắt xuống, lúc chạm ánh của . Trong đôi đồng t.ử đen thẫm dường như đang giấu một thứ cảm xúc dữ dội.

Bất ngờ, một tiếng “Ê” vang lên làm nụ mặt cứng .

“Còn nước ? Tôi cũng khát.”

Bùi Duật Phong hỏi thản nhiên.

Tôi lập tức giật chai nước trong tay Tư Ký Lĩnh về, ôm chặt n.g.ự.c lắc đầu: “Hết. Đây là nước Tư Ký Lĩnh mua cho , uống thì tự mua.”

“Thế thấy Tư Ký Lĩnh cũng uống?”

Bùi Duật Phong phục, hỏi vặn .

Bởi vì Tư Ký Lĩnh là trai thẳng, còn thì .

Tôi liếc thấy mặt Bùi Duật Phong xanh mét, thôi.

Anh vươn tay dài , kéo lòng, đẩy lôi lên phía : “Không cho uống đúng ? Thế thì mua với một chai.”

Loading...