(NP) Trai Thẳng Vạn Người Mê Lạc Giữa Tu La Tràng Ký Túc Xá - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-28 13:29:29
Lượt xem: 224

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi còn đang định than trách , cảm khái khổ như con gấu xui xẻo, ngay lúc sắp ngã giữ lấy vai , ôm gọn .

“Cảm... cảm ơn.”

Tôi lắp bắp lời ơn, nuốt luôn câu than vãn trở ngược trong.

“Nói cảm ơn thì lắp bắp, xin trơn tru lắm.”

Tư Ký Lĩnh liếc qua cái quần trong chậu của , hỏi gì thêm. Cậu buông , bảo cẩn thận.

Trong chốc lát, phân biệt nổi đang nhắc cho cẩn thận, đang nhắc liệu mà tránh xa chủ nhân của chiếc quần.

4

Để chắc ăn, mang cái quần đó sang phơi ở ký túc xá đối diện.

Mãi mới dọn dẹp xong, trèo lên giường Tư Ký Lĩnh. Leo nửa chừng, chợt thấy giường một vệt nước loang lổ.

Tôi ngẩng lên trần nhà, c.h.ế.t lặng.

Nạn nhân xui xẻo nhất vì trần nhà dột, hình như xuất hiện .

Ha ha.

Sau ai còn dám nhận xui nhất thiên hạ nữa chứ.

Tôi, Sở Trì, là đầu tiên phục!

Ha ha.

Tư Ký Lĩnh từ nhà tắm , thấy khựng thì hỏi: “Sao leo lên nửa chừng lên nữa?”

Tôi chớp mắt chậm chạp, lắc đầu bảo , tự tay gom chăn ga đệm ướt , ôm ban công phơi.

Tư Ký Lĩnh tiện tay đỡ lấy eo khi ngả . Anh vẫn đó theo bóng lưng ban công.

“Trong chốc lát cũng chẳng khô nổi , chẳng lẽ tối nay cứ chờ thế mãi? Sang ngủ giường .”

Tôi lập tức giũ mạnh tấm đệm trải lên giá phơi đồ.

Nghe thấy giọng Tư Ký Lĩnh, theo phản xạ ngẩng đầu lên, mắt sáng rỡ, kích động : “Anh Lĩnh! Em ngay đáng tin nhất mà!”

Tư Ký Lĩnh chẳng lưng từ lúc nào.

Lúc ngẩng đầu, bàn tay to của khéo phủ lên đỉnh đầu , ấn xuống một cái nặng nhẹ.

Tôi liếc thấy khóe môi cong lên nhanh chóng ép thẳng , trong đầu thấy mơ hồ khó hiểu, đảo mắt mấy cái.

Cả đầu lúc đó chỉ một suy nghĩ, đúng là đời mỗi Tư Ký Lĩnh nhất. Anh khác hẳn hai bạn cùng phòng gay , xu hướng của thẳng băng.

Tư Ký Lĩnh thò một tay từ phía , vòng qua cổ kéo về phía giường .

Tôi còn đang ngập trong cảm động nên nhận môi dường như sượt qua tai .

5

Đi ngang qua máy giặt, Tư Ký Lĩnh dùng một tay ôm tấm ga giường của ném lồng giặt: “Mai hẵng giặt, tối nay đừng làm ồn nữa.”

Rõ!

“Anh Lĩnh, em .”

Giọng điệu chẳng khác nào đàn em đang sùng bái cả.

Tư Ký Lĩnh nhướng mày, như , gì thêm: “Cậu ngủ phía trong .”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu, nhanh chóng trèo lên giường xuống, động tác liền mạch một mạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/np-trai-thang-van-nguoi-me-lac-giua-tu-la-trang-ky-tuc-xa/chuong-2.html.]

Trai thẳng ngủ chung với trai thẳng đúng là yên tâm thật.

Tôi nhắm mắt , an chìm giấc ngủ.

Đến lúc mơ màng, cứ thấy eo cạp quần siết chặt đến khó chịu.

Tôi mò mẫm đưa tay định nới , ai ngờ cổ tay bỗng giữ chặt.

“Kỷ Trì, cởi quần làm gì?”

Giọng Tư Ký Lĩnh khàn khàn, lạnh lạnh, là lạ đến mức làm tỉnh đôi chút.

Tôi lơ mơ mở mắt , thấy đang chằm chằm, đôi mắt sâu thẳm khó đoán.

Nhìn xuống , mới phát hiện bàn tay khớp xương rõ nét của đang siết lấy cổ tay , như sợ làm bậy thật.

“Em chỉ thấy chật thôi.”

Tôi tủi , giãy nhẹ một cái.

Khóe môi Tư Ký Lĩnh khẽ nhếch lên, lộ chút ý như đạt mục đích.

Anh buông tay , mặc xoay lưng về phía , còn “chu đáo” đưa tay sang chạm dây buộc quần : “Thế để nới giúp .”

Nửa mê nửa tỉnh, vẫn cố chấp ôm khư khư cạp quần của , đổi giọng từ chối: “Em cần giúp.”

Tư Ký Lĩnh như chọc đến bật bực: “Thế gọi làm gì?”

6

Tôi cũng chẳng gọi .

Tôi chỉ lúc đó thật sự hết cách .

“Kỷ Trì, từ giường Tư Ký Lĩnh xuống thế? Tối qua hai ngủ chung một giường ?”

Bùi Duật Phong ầm ĩ hỏi.

Tôi khó hiểu hỏi ngược : “Thế thì gì lạ ?”

Nói xong thẳng tới máy giặt, đổ nước giặt bấm nút.

“A Trì, giặt gì đấy?”

Người hỏi là Tống Tân Niên. Giọng bình thường, sốt sắng như Bùi Duật Phong.

Tôi đầu , đáp thật lòng: “Tôi giặt ga giường.”

“Đệt!”

Hai đồng thanh tới mức khiến sững sờ.

Xong xuôi, bọn họ còn tránh một góc thì thầm to nhỏ.

Bùi Duật Phong: “Mới lơ là một chút mà để Tư Ký Lĩnh hớt tay , nuốt trôi cục tức . Cậu đừng tranh với , để theo .”

Tống Tân Niên nhướng mày, khóe môi cong cong.

Anh liếc sang phía một cái như như : “Thế thì đợi cua , nhớ cho ngủ thử với bạn trai một hôm nhé.”

Tôi mơ hồ cảm thấy gì đó nên ngẩng đầu lên, nhưng hai bạn cứ xa , cũng chẳng rõ.

Tôi lờ mờ thấy ánh mắt họ chẳng khác nào đang con mồi.

mà!

Tôi là đấy!

Tôi gãi gãi đầu, xoay giữa bầu khí quái lạ đó.

Loading...