Nông Trường Rừng Rậm Của Sivey - Chương 31 Rồng bảo hộ đầu bếp nhà mình
Cập nhật lúc: 2026-05-07 16:26:51
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Rồng nhỏ chui tọt trong rổ. Nó dùng móng vuốt kéo nắp đậy , chỉ để lộ một chiếc đuôi bạc nhỏ xíu vắt vẻo bên ngoài.
Thế nhưng Sivey chẳng hề để ý tới , điều thật là hiếm thấy.
Sivey suy nghĩ một chút. Cậu gì, nhẹ nhàng khép cửa ngoài.
Trong rổ, Austin càng thêm thương tâm. Đôi mắt đá quý đong đầy hai vũng nước mắt lớn, trông giống như những giọt sương lá sớm mai, rơi mà rơi.
"Ô ô ô ô oa oa oa oa!"
Tại dỗ dành chứ! Chẳng lẽ chỉ vì ăn nhiều một chút, nghịch ngợm một chút, keo kiệt một chút thôi ?
Hôm nay bàn cơm còn món bánh pie việt quất mà thích nhất nữa!
Sivey tới nhà bếp. Cậu kéo chiếc rổ đựng thịt hun khói xà nhà xuống, nhanh tay thái hơn mười lát thịt hỏa thối cùng xúc xích hun khói. Cậu dùng chúng cuốn lấy những khối phô mai nhỏ, bên rắc thêm một ít húng quế nghiền.
Trong tủ bát còn cất một gói việt quất khô ngâm mật ong ngọt lịm. Từ đầu việt quất dùng để làm bánh quy hoặc trộn bột nướng bánh kem.
Cậu đổ hơn nửa hũ, đem cùng với thịt hun khói và phô mai bưng đến phòng tạp vụ.
Phòng chứa đồ tối. Sivey xách theo đèn dầu hỏa tiến . Trên vách tường một khe lõm, phía chiếc đinh để treo đèn dầu lên. Căn phòng nhờ liền bớt tối tăm hơn.
“Rồng nhỏ của chúng đang làm gì ở đây thế nhỉ?” Cậu nhéo nhéo chiếc đuôi lộ ngoài, hạ thấp giọng nhẹ nhàng dỗ dành.
Chiếc đuôi bạc nhỏ nhắn "vèo" một cái thu trở về. Chiếc rổ mây đóng kín mít một kẽ hở.
Rốt cuộc là làm ?
Sivey chút nghĩ thông. Tuy nhiên vẫn đưa tay gõ nhẹ lên nắp rổ, đặt đĩa thức ăn gần để Austin thể ngửi thấy mùi vị.
“Mau đây nào, xem mang thứ gì tới .”
Con rồng trong rổ khịt khịt mũi. Đó chính là mùi thịt hun khói, phô mai và việt quất ngâm mật ong! Đừng tưởng rằng như là thể nhận sự tha thứ của nó!
Sự thật chứng minh, như thực sự là thể.
Austin chỉ kiên trì trong rổ một lát. Vài giây , húc mở nắp rổ, nhanh chóng ngậm lấy một cuộn thịt hun khói phô mai. Móng vuốt còn quắp thêm hai quả việt quất.
Sivey nén , kiên nhẫn chờ ăn xong mới ngoài.
Rồng nhỏ cứ cách một hồi húc nắp rổ lên. Nó thoắt một cái lấy sạch đồ ăn trốn trong đ.á.n.h chén. Đồ đĩa ngày càng ít , cuối cùng nó sờ soạn một hồi chỉ thấy trống .
“Hết .” Austin hiển nhiên vẫn còn thòm thèm.
“Hết nhé.” Sivey tủm tỉm , “Giờ ngoài , trong rổ chút ngột ngạt đấy.”
Đồ cũng ăn xong, hờn dỗi cũng nguôi ngoai phần nào. Austin chui khỏi rổ, bay lên vai Sivey hừ hừ bên tai .
Sivey gỡ đèn dầu xuống. Cậu lên một chiếc thùng gỗ trống, dự định sẽ trò chuyện với Austin một chút.
Cậu nhẹ nhàng xoa trán Austin, khẽ hỏi: “Tại trốn ở đây Austin, thể cho ?”
Con rồng vai xoay vài cái mới đáp: “Ta là con rồng mà thích nhất.”
Sivey cố ý dùng giọng kinh ngạc: “Không ? Tôi quen con rồng nào khác, con rồng thích nhất ?”
Austin tức tối túm lấy tóc , bò sát bên tai nhỏ giọng lẩm bẩm: “Thích nhất ! Hilda và Kailan giỏi giang hơn , ăn ít hơn , chắc chắn thích bọn họ hơn! Cậu còn chẳng làm bánh pie việt quất cho nữa!”
Anh vẫn còn nhỏ một chút, tránh để tiếng ồn lọt ngoài làm mất mặt rồng.
Lần Sivey thực sự kinh ngạc. Cậu nhấc Austin từ vai xuống, nâng lấy mặt và nghiêm túc : “Không , bọn họ chỉ tạm thời ở đây thôi. Tôi thích họ hơn, vẫn là thích nhất Austin.”
Austin trừng đôi mắt đá quý lên: “Cậu gạt , mỗi ngày hai cái bánh pie việt quất cũng làm cho !”
Sivey kìm bật thành tiếng. Cậu : “Đó là bởi vì còn đủ mứt việt quất để làm bánh pie nữa, chỉ còn một chút thôi.”
Cậu dùng ngón cái và ngón trỏ khép , hiệu một nhỏ xíu. Chút mứt ít ỏi đó chỉ đủ để pha hai ly trái cây mà thôi.
“A?”
Lần thì Austin ngây .
Thật là mất mặt rồng quá !
Anh vội vàng từ vai Sivey bay xuống, biến trở hình đẩy cửa chạy trối c.h.ế.t.
“Austin! Tôi còn xong mà! Anh ngoài với , vườn rau trừ sâu.” Sivey gọi với theo phía .
Austin lẳng lặng vòng trở . May mà da mặt đủ dày nên mặt đang đỏ bừng. Anh chỉ cần gồng mặt lên là trông vẫn khá dáng hình.
Sau khi Thủy triều đen tối buông xuống, bên ngoài trở nên tối. Trong khí dường như ẩn chứa một loại vật chất hút ánh sáng. Dù xách theo đèn dầu hỏa ngoài thì cũng chỉ chiếu sáng một nhỏ chân.
Sivey cẩn thận nắm lấy cánh tay Austin để bước . Thời gian đến vườn rau lâu hơn thường ngày nhiều.
Austin chịu ảnh hưởng đáng kể. Nó vẫn thể rõ hình dáng đồ vật trong bóng tối, chỉ là thị lực chút suy giảm so với ban ngày.
Đám gà trong chuồng phát những tiếng kêu yếu ớt. Bóng tối khiến chúng cảm thấy bất an. Chuồng gà khá xa nhà chính nên cũng mấy an .
Mấy con dê buộc gốc cây cũng phủ phục mặt đất. Phường như trong bóng tối thứ gì đó áp chế sống lưng khiến chúng mất hết sức lực để dậy.
Sivey mò tưới xong nước bạc hà cho vườn rau. Cậu yên tâm để lương thực dự trữ ở ngoài, bèn bảo Austin lùa bầy dê tới khu vườn nhỏ ngoài bếp, còn bầy gà thì lùa góc phòng bếp.
Tuy thể để tất cả nhà, nhưng ở gần đây sẽ an hơn. Nếu bên ngoài động tĩnh gì, họ thể thấy ngay lập tức.
Mùa xuân chỉ mới bắt đầu. Mỗi ngày dựa chút ánh nắng ít ỏi để sưởi ấm. Khi Thủy triều trăng đen nuốt chửng ánh sáng, chẳng mấy chốc căn phòng bắt đầu lạnh lẽo.
Sivey bảo tập trung trong bếp. Cậu bắt đầu nhóm lò sưởi, đốt thêm củi để sưởi ấm.
Ánh lửa từ lò sưởi làm cả gian bếp sáng sủa hơn hẳn, đủ để rõ mặt bàn cơm.
Nến còn nhiều, nhưng dầu hỏa thì mới mua một vại. Những ngọn nến bàn thổi tắt, bằng một chiếc đèn dầu.
Hilda cảm thấy vẫn còn tối. Cô rút ma trượng , chỉ một chiếc đĩa tròn kịp cất tủ. Chiếc đĩa lập tức phát ánh sáng trắng lóa mắt.
Nhờ "mặt trời nhỏ" bằng ma lực , phòng bếp chỉ tối hơn ban ngày một chút.
Không thể ngoài, việc để làm, cùng quanh bàn. Vẻ mặt ai nấy đều hiện rõ vẻ nhàm chán.
“Chúng chơi bài ?” Kailan thực sự chịu nổi khí trầm lắng nên lên tiếng đề nghị.
“Tôi chơi bài.” Evelyn .
“Chơi bài là cái gì?” Austin hỏi.
“Tôi gần hai trăm năm chơi bài .” Hilda chơi, nhưng rõ quy tắc hơn hai trăm năm đổi gì .
“Còn thì , Sivey?” Kailan sang hỏi Sivey, vẫn nãy giờ lên tiếng.
“Tôi đ.á.n.h bài,” Sivey cuối cùng cũng đưa một câu trả lời khiến Kailan thấy khởi sắc đôi chút, nhưng ngay đó bổ sung làm Kailan ỉu xìu hẳn, “ trong nhà đến nửa bộ bài cũng , chúng đ.á.n.h bằng cách nào đây?”
Đây quả là một vấn đề nghiêm trọng, bài thì làm mà chơi ?
“Có giấy , thể vẽ một bộ.” Vì để mấy ngày tới chút trò tiêu khiển, Kailan nhíu mày nhớ các hoa văn bộ bài Tây.
“Có đây.” Sivey nhanh tìm thấy giấy thô và bút lông chim đưa cho Kailan.
Loại giấy cứng dày hóa là vật liệu làm bài . Họ cùng dùng kéo cắt những quân bài hình chữ nhật kích thước tương đương, tổng cộng làm hai bộ bài.
Phải công nhận rằng việc tự tay làm thứ gì đó tiêu tốn thời gian. Sau một hồi loay hoay, khi họ chính thức bắt đầu chơi thì kim đồng hồ bàn sắp chỉ sang 4 giờ.
Trước khi lâm trận, Kailan và Sivey phổ biến qua quy tắc trò chơi. Hilda một là hiểu ngay, còn Austin và Evelyn thì vẫn cái hiểu cái .
Tuy nhiên vấn đề lớn, cứ cuộc chơi một lúc là sẽ cách vận hành thôi.
Sau khi làm bài xong vẫn còn thừa một ít giấy vụn. Hilda vo chúng thành một viên tròn đặt lên bàn, ngay lập tức thu hút "đại nhân" Tiểu Mễ.
Tiểu Mễ nghênh ngang tới giữa bàn. Nó vươn cái móng vuốt hồng nhạt vỗ một cái, khiến viên giấy bay xuống gầm bàn. Nó cũng nhảy xuống theo, đuổi theo viên giấy vồ đá.
Hilda đắc ý mặt, biểu cảm như : "Ta ngay là con mèo nhỏ nhà ngươi chịu nổi cám dỗ mà".
Sau một hồi bận rộn, cuộc chơi cuối cùng cũng bắt đầu.
Sivey, Austin và Hilda đ.á.n.h cùng , còn Kailan thì chơi cùng Evelyn để đảm bảo tính công bằng.
Bọn họ năm nên thể xếp chung một ván. Mọi đành chia một bên ba , một bên hai luân phiên chơi.
Trải nghiệm lớn nhất khi đ.á.n.h bài cùng Austin là con rồng chẳng gì ngoài sự liều lĩnh. Bài gì cũng dám chặn, bài cũng đòi , khiến cục diện bàn rối tung cả lên.
Sivey dở dở chỉnh sửa cho . Đến cuối cùng, một để mắt tới cả hai xấp bài, điều khiến Hilda cực kỳ bất mãn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nong-truong-rung-ram-cua-sivey/chuong-31-rong-bao-ho-dau-bep-nha-minh.html.]
“Sivey, hiểu là yêu quý con rồng ngốc , vì thực sự ngốc đến mức khiến mủi lòng. hai hợp sức đối phó thì ý kiến đấy, chuyện công bằng chút nào.” Nữ phù thủy dán mắt hai xấp bài trong tay Sivey, trong khi con rồng ngốc chỉ còn là vật trang trí.
“Xin nhé Hilda, đ.á.n.h xong ván Austin chắc chắn sẽ học thôi, lát nữa sẽ giúp xem bài nữa.” Sivey .
“Hừ hừ hừ.” Austin đáp lời nhưng phát tiếng hừ đầy đắc ý. Tiếng hừ khiến Hilda chỉ cầm cái đĩa đập thẳng mặt .
Một gã đàn ông trưởng thành, xa hơn là một con cự long uy vũ, mà phát âm thanh như thế thì thật là mất mặt rồng.
“Ván và ván nữa cũng y hệt . Tôi sẽ tin hai nữa , sang đ.á.n.h với Evelyn đáng yêu cơ.” Hilda đ.á.n.h tất cả những quân bài cuối cùng tay, chỉ chờ Kailan và Evelyn kết thúc để gia nhập đó.
Sivey ngượng ngùng nắm chặt hai xấp bài trong tay. Hiện tại bàn chỉ còn và Austin, thể tự đ.á.n.h với chính , như thì quá kỳ quái.
Suy nghĩ một lát, nhét bài cho Austin để tự giải quyết nốt ván bài tàn cục.
Austin dịp đ.á.n.h loạn một hồi. Sau khi thua bài, con rồng còn bắt khen nó lợi hại.
Sivey cuối cùng cũng cảm nhận thế nào là cảm giác bất lực. Cậu dường như thể thấu hiểu phần nào tâm trạng của Hilda lúc nãy.
Đánh bài cả buổi chiều cũng đủ để dạy Austin một chút ít. Sivey bắt đầu chuẩn làm cơm tối.
Cá Mặn
Thịt nai buổi trưa vẫn còn thừa một nửa, đột nhiên ăn món thịt nai nướng.
Trời tối quá mức bình thường. Sivey ngoài cửa sổ, nhờ ánh sáng từ "mặt trời nhỏ" do Hilda tạo , thể thấy lờ mờ mấy con cừu trong vườn đang gặm hoa của .
“Austin! Giúp dọn mấy chậu hoa trong .” Cậu đang tính toán sẽ thêm món cừu nướng nguyên con thực đơn tối nay.
Austin cử động. Anh chằm chằm ngoài cửa sổ, đồng t.ử tròn trịa trong đôi mắt tím đột nhiên dựng lên.
Sivey sự đổi làm cho hoảng sợ. Cậu kịp mở lời hỏi chuyện gì thì Austin ôm ngang eo kéo rời khỏi cửa sổ.
Tiểu Mễ đại nhân phát một tiếng rít sắc lẹm. Trong bóng tối ngoài cửa sổ dường như thứ gì đó tiếng mèo kêu làm cho vỡ vụn.
“Nhắm mắt , Sivey!” Hilda hét lớn một tiếng, rút ma trượng chỉ thẳng về phía .
Sivey theo bản năng nhắm mắt nhưng quá muộn. Cậu vẫn kịp thấy thứ đột ngột xuất hiện bên cửa sổ.
Một cái đầu dê đầy m.á.u bất ngờ hiện . Hốc mắt nó trống rỗng, bên trong rực cháy ngọn lửa u linh màu trắng như thể một sinh vật c.h.ế.t từ lâu.
Ma chú của Hilda gia cố cửa sổ khiến nó thể phá cửa xông . Sau vài tiếng gào thét thê lương, cái đầu cừu biến mất khỏi khung cửa.
“Xong ?” Tim Sivey đập thình thịch. Cậu đang Austin ôm chặt trong lòng, đôi mắt cũng tay Austin che kín.
“Đừng mở mắt, .” Giọng của Evelyn vang lên, “Hắn vẫn còn ở đây, đang tìm .”
Phép thuật của Hilda chỉ phong tỏa cửa chính và cửa sổ phòng bếp. Ma lực của cô đủ để bảo vệ cả tòa nhà, và thứ bên trong .
Hơi thở của Sivey trở nên nặng nề. Dựa lồng n.g.ự.c Austin, cảm thấy cơ thể ngày càng lạnh lẽo, giống như đang thứ gì đó rút nhiệt độ.
“Giờ làm đây?” Kailan hỏi. Anh lo cho bản vì tin rằng một dũng giả thần linh chọn lựa sẽ dễ c.h.ế.t như .
“Bắt lấy nó, đập nát đầu nó.” Hilda , “Chỉ cần dập tắt ngọn lửa linh hồn là nó sẽ c.h.ế.t . Phải cẩn thận với tiếng động, loại sọ dê sẽ dùng âm thanh để mê hoặc thần trí giống như nhân ngư .”
“Em sẽ vặn gãy cổ nó.” Giọng Evelyn lạnh lùng, “Anh trai nhờ cả đấy, Austin.”
“Ta sẽ bảo vệ cho Sivey.” Giọng Austin vang lên ngay sát phía .
Sivey cảm nhận sự rung động từ lồng n.g.ự.c Austin khi chuyện. Điều khiến an tâm hơn đôi chút.
“Tôi nhắm mắt suốt đúng ?” Sivey hỏi cho chắc.
“ , dù thấy bất cứ âm thanh gì cũng mở mắt.” Hilda dặn dò.
Ngay đó là một tiếng mèo kêu thê lương. Trên sàn gỗ truyền đến những tiếng "bầm bầm" hỗn loạn, dường như nhóm Evelyn đang đuổi theo cái đầu dê đó.
Mắt che , gian xung quanh Sivey trở nên tĩnh lặng. Tĩnh lặng đến mức chỉ thể thấy tiếng thở của chính .
Austin ở phía đột ngột im bặt. Cậu cảm giác Austin buông tay , ấm từ cơ thể phía cũng rời xa. Austin buông .
Cậu nhắm nghiền mắt, chìm trong một màn đêm dày đặc. Có vẻ như bây giờ chỉ còn một .
Lúc nếu hoảng loạn thì chắc chắn là dối. Cậu thử cất tiếng gọi tên .
“Austin... Evelyn...”
“Hilda... Kailan...”
“Mọi ?”
Một tràng âm thanh hỗn loạn vang lên. Trong đó cả tiếng bước chân chạy sàn gỗ, tiếp theo là một tiếng mèo kêu thê thảm.
Tim Sivey thắt . Chẳng lẽ Tiểu Mễ đại nhân xảy chuyện?
Một tiếng "ầm" lớn vang lên. Tiếng một vật nặng ngã xuống đất lọt tai , dường như cái đầu dê giải quyết xong.
“Anh, , thể mở mắt .” Giọng của Evelyn mang theo chút ý , nhẹ nhàng rót tai .
“Ừ. Mọi ai thương chứ.” Sivey thả lỏng nhưng vẫn mất cảnh giác, “ Evelyn, tối nay ăn món táo nướng nhé, đó là món tráng miệng thích nhất mà.”
“Được thôi .” Evelyn trả lời.
Tim Sivey lập tức treo ngược lên tận cổ. Evelyn là giả! Evelyn thật sự vốn chẳng bao giờ thích món táo nướng nhăn nheo như mặt ông lão đó cả.
“Anh, mở mắt ?” Khí lạnh tiến ngày càng gần, ngay đó dường như sắp vồ vập mặt .
Một tiếng mèo kêu cao vút vang lên. Sivey cảm thấy trĩu xuống, rơi một vòng tay rắn rỏi. Bàn tay che mắt vẫn luôn ở đó từng rời . Hóa tất cả những gì cảm nhận nãy đều là ảo giác.
“Austin?” Cậu thận trọng gọi khẽ.
“Ta đây, .” Austin nhẹ nhàng dùng cạnh mặt cọ đỉnh tóc mềm mại của .
Sivey tức khắc cảm thấy an lòng.
“Anh mở mắt .” Evelyn , “Không , đầu của chúng đều vặn gãy hết .”
“Thật đáng ghét, lũ nhỏ khó xơi thế, cư nhiên tới tận ba con.” Hilda phàn nàn, “Thủy triều trăng đen lạ lùng quá.”
Bàn tay đang che mắt Sivey thu về. Tiểu Mễ đại nhân chân kêu lên một tiếng "meo" nũng nịu. Cảm giác lạnh lẽo tan biến, những thứ xông giải quyết thuận lợi.
Cậu mở mắt nữa. Trong phòng sáng, đều mặt đông đủ. Tiểu Mễ đại nhân ngay chân, ngước cái đầu nhỏ lên .
“Cảm ơn ngươi, Tiểu Mễ đại nhân,” Sivey chân thành lời cảm ơn con mèo, sang , “Cũng cảm ơn tất cả , lúc nãy thực sự sắp sợ c.h.ế.t khiếp .”
“Em cũng , trai.” Evelyn thở phào một , ánh mắt đầy vẻ lo lắng, “Lẽ em nên khắc phù văn lên cả căn nhà mới đúng, như thì lũ sẽ đời nào .”
“Chúng làm ngay thôi, căn nhà vốn dĩ chống đỡ mới đúng.” Sắc mặt Hilda nghiêm túc. Cô trải qua hai thủy triều trăng đen, theo lý thuyết thì chỉ khi ở sâu trong rừng Ma Vật mới dễ lũ quỷ quái tìm tới cửa.
“Tôi cùng các cô.” Kailan cũng theo để phụ giúp, dù sinh vật bóng tối cũng g.i.ế.c , làm bia đỡ đạn là hợp nhất.
“Sivey, và Austin cứ ở trong bếp đừng ngoài. Phòng bếp tạm thời an , chúng kiểm tra các nơi khác và khắc thêm phù văn phòng ngự sẽ ngay.” Hilda dặn dò.
“Được, sẽ chuẩn cơm tối .” Sau cơn kinh hãi, Sivey nhanh chóng bình tĩnh để tiếp tục công việc bếp núc.
Trong nhà chỉ một đầu bếp, nấu cơm thì .
Cái đầu dê lúc nãy xuất hiện ngay cửa sổ nên Sivey dám gần đó nữa. Cậu dời hũ gia vị và bát thịt nai tẩm ướp bàn ăn để nấu nướng ngay tại đây.
Austin dính lấy như hình với bóng. Anh ngay lưng để bảo vệ đến cùng, ngoại trừ việc Sivey sai bảo thì nhất quyết rời nửa bước.
Tiểu Mễ đại nhân cũng bàn ăn bầu bạn với . Nó nhắm mắt, giấu hai chân n.g.ự.c ngủ gật một cách thư thái. Nhìn dáng vẻ bình yên của nó, Sivey cũng cảm thấy dần thả lỏng hơn.
Lấy sự tập trung, bỏ những lát thịt nai bát. Tiếp đó cho tiêu đen xay, hành tây băm, muối và dầu ô liu trộn đều, để thịt nghỉ một lát cho ngấm.
Cậu còn nướng thêm ít khoai tây.
Lớp vỏ khoai tây nướng cháy xém, khi bóc sẽ để lớp ruột vàng ươm, bở tơi và ngọt lịm tự nhiên. Chỉ mới nghĩ đến thôi là thấy thèm .
Lát nữa lúc nướng thịt, sẽ nướng thêm vài củ khoai tây nữa.
Sivey chợt nhớ vẫn còn nửa sọt táo ăn. Khi tìm thì thấy do để quá lâu nên táo bắt đầu bở.
Cắt thì còn giòn nữa nhưng bù ngọt, chỉ điều thoang thoảng chút vị chua và mùi rượu.
Đã qua mất thời điểm ăn ngon nhất .
Hay là cắt hết chúng để làm rượu táo, nếu lên men thì thành rượu, còn quá đà thì dùng làm giấm cũng .
Thịt nai lọc bát để nướng, phần khung xương vẫn còn dính chút thịt thì đem hầm canh là hợp lý nhất.
Sivey lấy từ trong sọt gầm bàn vài củ cà rốt và ít hành tây. Đồ dự trữ trong nhà chỉ còn bấy nhiêu, vẻ nấu canh gì thì cũng sẽ một vị như cả thôi.
Hay là thử đổi một cách làm khác xem ?