Nông Trường Rừng Rậm Của Sivey - Chương 22 Dạo chơi chợ sáng - Một ngày ăn uống thỏa thích

Cập nhật lúc: 2026-04-30 16:47:35
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Austin mới đ.á.n.h một bữa no nê. Hôm nay may mắn khi săn một con hươu sừng tấm. Thịt hươu săn chắc, dai giòn sần sật, nhai trong miệng phát những tiếng "rộp rộp" vui tai. Nếu vì thịt quá dai khiến răng tài nào nhai nổi, mang một phần về để Sivey chế biến thành món ăn .

Vì quá mải mê tận hưởng mỹ vị mà Austin suýt chút nữa muộn giờ. Đôi cánh của vỗ mạnh, tạo một cơn lốc lớn nhất trong tháng tại rừng Ma Vật. Cuối cùng, cũng kịp đáp xuống nông trường ngay lúc Sivey khỏi cửa.

"Chào buổi sáng."

Sivey dùng xong bữa sáng và đang nhâm nhi một tách đặc cho tỉnh táo. Thấy Austin bước , mỉm nâng chén về phía .

"Chào buổi sáng."

Rồng nhỏ chút chột . Chẳng đợi Sivey gặng hỏi, tự giác khai báo: "Ta lẻn ngoài tìm chút gì đó lót ."

"Không , lúc sang phòng gọi thấy, cũng đoán ."

Sivey thở dài, đặt tách xuống.

"Là của , Austin. Đến tận hôm nay mới nhận , suốt một tháng qua bao giờ thực sự ăn no."

Gương mặt tràn đầy vẻ áy náy, hàng mi dài rủ xuống che đôi mắt xanh biếc như đá băng. Sự mệt mỏi khiến sắc mặt tái nhợt, trông Sivey lúc mỏng manh như thể chỉ cần chạm nhẹ là sẽ tan vỡ.

Con rồng kinh hãi, vội vàng trấn an ông chủ "dễ vỡ" của : "Không ! Ta chỉ thỉnh thoảng ngoài ăn thêm thôi. Nhiệm vụ chính vẫn là tìm kho báu vô chủ mà. Cậu đấy, là rồng, mà rồng thì thích vàng bạc châu báu chứ."

Nghe , Sivey càng thấy hơn: "Anh chỉ ăn đủ no mà buổi tối còn chẳng ngủ đủ giấc. Tôi thực sự là một chủ . Austin, từ hôm nay sẽ chuẩn phần ăn gấp ba bình thường cho , và sẽ thêm một bữa chiều nữa. Nếu vẫn đủ no, cứ bảo , sẽ làm thêm."

Austin suy nghĩ một chút quyết định dối lương tâm: "Được thôi, chiều ăn điểm tâm ngọt. Nếu đói sẽ ngay với ."

Anh thực sự sợ nếu thả cửa ăn uống, ông chủ vốn chẳng mấy dư dả sẽ sớm phá sản mất. Nghe hứa hẹn, Sivey cuối cùng cũng nở nụ nhẹ: "Anh làm vui lắm. Ăn sáng chúng xuất phát để kịp hội quân với trưởng thôn William."

Austin nhận phần ăn sáng nhiều hơn hẳn khi. Cảm giác như Sivey vét sạch kho dự trữ của cả nông trường . Đã nhiều năm mới cảm giác ăn đến căng bụng. Con rồng đau khổ sung sướng, một mặt ôm cái bụng tròn xoe, mặt khác vẫn ngừng tống thức ăn miệng. Đồ ăn đích Sivey làm, tuyệt đối lãng phí!

Anh đ.á.n.h một cái ợ rõ to. Giờ thì họ nhanh chóng lên đường thôi. Chỉ còn mười phút là đến giờ hẹn, bộ chắc chắn kịp, con rồng liền túm lấy ông chủ của , lao nhanh như điện xẹt về phía trung tâm hoạt động. Họ đến sớm hơn năm phút so với dự định.

"Chào buổi sáng!"

Trưởng thôn William híp mắt chào hai .

"Dậy sớm thế chắc vẫn còn buồn ngủ lắm nhỉ? đường đến chợ xa lắm, chúng xuất phát sớm thôi."

Nói , ông lấy từ trong túi áo một chiếc lọ nhỏ đưa cho họ. Sivey tò mò nhận lấy: "Cái gì đây ạ?"

"Dầu tỉnh táo đấy. Chỉ cần bôi một chút lên thái dương, sâu ngủ sẽ chạy sạch cho xem. Thử các trai, đây là công thức gia truyền đấy."

Sivey mở nút chai, một mùi hương hăng nồng xộc thẳng mũi, chỉ hít thôi thấy tỉnh cả . Cậu xoa một ít lên thái dương, cảm giác mát lạnh lập tức lan tỏa. Có lẽ thành phần bạc hà. Cậu thuận tay thoa luôn cho cả Austin.

Con rồng hắt một cái chấn động cả trời đất. Mọi cơn buồn ngủ đều tan biến sạch sành sanh.

Người dân thôn Bailey đông, ai cũng chợ. Tổng cộng đoàn chỉ mười mấy với hai chiếc xe bò. Xe đủ chỗ cho tất cả nên chất hàng hóa lên , phiên nghỉ chân. Sivey và Austin thì chẳng cần, mệt thì Austin hóa rồng bay một đoạn, "tọa kỵ" riêng quả thật tiện lợi.

Sau một tháng, dân làng Bailey từ sợ hãi chuyển sang quen thuộc với Austin, thậm chí họ còn hào hứng buôn chuyện với làng khác về . Những câu chuyện như "Làng con rồng làm ruộng", "Con rồng hiền lắm, đ.á.n.h cũng chẳng phá nhà", "Làm việc giỏi nhưng sức ăn đáng sợ" cứ thế lan truyền khắp nơi.

Nhờ , ngày họp chợ, mười mấy ngôi làng lân cận đều làng Bailey một con rồng "hiền hòa" làm nông. Tất nhiên, cái gọi là hiền chỉ là so với tiêu chuẩn loài rồng mà thôi.

"Sao bọn họ cứ thế nhỉ?" Austin thầm thì với Sivey. Anh giấu kỹ sừng và đuôi cơ mà.

"Chắc là vì họ yêu quý đấy." Sivey mỉm trêu.

Thực , chẳng ai thích một con rồng thể cày một lúc 120 mẫu đất cả. Mấy ngày nay khi làng mua nguyên liệu, vài bạo dạn hỏi thuê Austin cày ruộng, nhưng Sivey đều khéo léo từ chối. Nếu Austin , chắc sẽ phun lửa mất, con rồng ai cũng thể mượn cày ruộng!

Sau một tiếng rưỡi xe bò chậm chạp, họ đến một bãi đất trống rộng lớn bên bờ hồ Leka. Lúc là tám giờ sáng, bắt đầu dọn hàng. Nhờ rồng giúp sức, Sivey mang theo cả bàn và hai chiếc ghế, trải khăn trải bàn bày quạt lông vũ và chổi lông gà lên, trông vô cùng chuyên nghiệp.

Dưới ánh nắng rực rỡ, khu chợ náo nhiệt với đủ loại nông sản và đồ thủ công: từ rau củ, trái cây đến phô mai, bơ, rượu trái cây và cả xà phòng thủ công thơm ngát. Sivey mở hàng thuận lợi đến ngờ.

"Cái chổi lông gà bán thế nào cháu?" Một phụ nữ lớn tuổi cầm chiếc chổi lên, phủi phủi lớp lông mềm mại. Lông gà đốm dày và xốp, cực kỳ bám bụi.

"Dạ 13 đồng một chiếc ạ. Bà mua một cái , chất lượng đáng đồng tiền bát gạo lắm ạ." Sivey vụng về trong việc chào mời.

"Mua một cái ." Austin cũng học theo, nhưng giọng điệu cứng nhắc của cứ như đang đe dọa .

Bà lão vốn ưng chiếc chổi, định mặc cả vài câu nhưng con rồng làm cho giật , vội vàng trả tiền lủi mất.

"Chúng kiếm tiền !" Sivey nâng niu 13 đồng, giọng tràn đầy niềm vui như một chú chim nhỏ chuẩn tung cánh. Tuy tiền lớn nhưng đây là "hũ vàng đầu tiên" của nông trường, ý nghĩa vô cùng trọng đại.

"Chúng kiếm tiền !" Austin cũng phấn khích kém. Đây là đầu tiên trong đời tự tay kiếm tiền, tính những kho báu đào .

"Của , giữ lấy lát nữa mua đồ ăn ngon." Sivey đưa ngay tiền còn ấm tay cho Austin.

Đôi mắt con rồng sáng rực lên, Sivey trong mắt lúc như tỏa hào quang: "Sivey, ý là tiền chúng kiếm hôm nay đều dùng để mua đồ ngon ?"

" , thích ăn gì cứ việc chọn."

"Sivey! Cậu là nhất!" Austin reo hò, nhấc bổng cả Sivey lẫn chiếc ghế lên ôm chặt, khiến tiền đồng rơi xuống đất kêu lạch cạch.

"Austin, ... sắp nghẹt thở ." Sivey vỗ vai , bảo mau buông .

Sau khi khách hàng đầu tiên rời an , những dân làng xung quanh mới thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt về phía họ cũng trở nên tự nhiên hơn. Hóa rồng ăn thịt , mà còn là một con rồng t.ử tế.

Chưa đến giờ trưa, chổi lông gà bán hết sạch, chỉ còn bốn chiếc quạt lông vũ.

"Chổi lông gà 13 đồng, quạt 10 đồng, chúng kiếm ... 242 đồng xu!" Austin nhẩm tính cực nhanh. Riêng khoản tiền nong, loài rồng luôn nhạy cảm khác thường.

"Anh xem gì ngon thì mua , trông sạp cho." Sivey thấy tâm hồn con rồng bay tận nên chủ động cho "nhổ trại". Austin hớn hở cầm túi tiền chạy ngay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nong-truong-rung-ram-cua-sivey/chuong-22-dao-choi-cho-sang-mot-ngay-an-uong-thoa-thich.html.]

Sivey theo bóng lưng , đôi mắt cong cong ý . Sau khi bán nốt quạt còn , nhờ quen trông giúp bàn ghế cũng thong thả dạo tìm Austin.

Khu chợ ngập tràn hương vị của sữa đặc, mứt trái cây và rượu quả. Cậu tìm thấy Austin tại một sạp bán xà phòng thơm, thấy con rồng đang cầm những bánh xà phòng lên ngửi thử với vẻ mặt ủ rũ.

"Anh ở đây , Austin." Sivey vỗ vai , nhận là một gương mặt buồn thiu.

"Mùi của chúng đều đúng." Austin thất vọng đặt bánh xà phòng xuống, khiến chủ sạp tội nghiệp suýt thì ngất xỉu vì sợ.

“Chỗ nào đúng cơ chứ, mấy loại xà phòng thơm đều dễ ngửi mà.” Sivey vội vàng lên tiếng giải cứu cho vị chủ sạp tội nghiệp.

“Không mùi sữa bò và mùi quýt, loại xà phòng dùng ở đây.” Chú rồng rũ mắt xuống, trông vẻ đáng thương vô cùng.

Tất nhiên, đó chỉ là trong mắt Sivey. Còn vị chủ sạp thì cảm thấy con rồng sắp bùng nổ đến nơi và sắp lật tung sạp hàng của .

“Anh cũng thích mùi hoa cam đắng , chỗ vẫn còn xà phòng mới, lát nữa về thể tặng một bánh.” Sivey hiểu nguyên nhân thì bật , “Tôi thấy bánh mùi hoa oải hương cũng thơm lắm, mua một bánh dùng thử xem .”

Cậu cũng quên trấn an vị chủ sạp đang sợ đến hồn bay phách lạc. Austin cầm bánh xà phòng hình vuông màu tím lên mũi, cẩn thận ngửi ngửi: “ là thơm thật, mua cái .”

Thực tế, chỉ phân biệt đây là mùi gì, chứ chẳng thế nào là thơm . Sivey bảo thơm, thì chắc chắn là nó thơm .

“Cái bao nhiêu tiền?” Sivey hỏi.

“20 đồng.” Chủ sạp run rẩy giơ hai ngón tay, trong lòng cầu nguyện hai trả tiền xong thì đừng bao giờ nữa.

“10 đồng ?” Austin dạo một vòng quanh chợ học tinh túy của việc mặc cả. Cứ trả giá một nửa là chắc chắn sai.

Ăn cướp ! Chủ sạp đảo mắt suýt thì ngất xỉu.

“Không .” Lý trí cuối cùng khiến ông nghiến răng thốt hai chữ.

“12 đồng xu thì ?” Sivey khá hơn Austin một chút, nhưng cũng chẳng là bao.

“25 đồng xu bán cho hai hai bánh.” Chủ sạp chỉ đuổi khéo hai cho khuất mắt, nhưng ông dám.

“Thành giao.” Rồng nhỏ hớn hở đồng ý, cảm thấy nắm vững kiến thức mặc cả cơ bản. Sau khi đếm đủ 25 đồng xu, Austin liền dâng bánh xà phòng hoa oải hương đến mặt Sivey: “Tặng đấy.”

Anh kiêu hãnh vểnh cái đuôi vô hình của lên.

“Cảm ơn , Austin.” Sivey đón lấy mỉm rạng rỡ.

“Dùng thì đến nhé...” Chủ sạp lau mồ hôi trán, lòng thầm nhủ: “Lạy trời đừng bao giờ .”

Giờ là lúc tìm đồ ăn trưa. Trên chợ ngoài các sạp bán phô mai, thịt khô, rau quả thì còn những nồi lớn nấu xúc xích, khoai tây nướng hố, cá tươi bắt hồ, bánh mì kẹp thịt xông khói... Tuy đa chợ đều mang theo lương khô, nhưng vẫn khó lòng cưỡng hương thơm từ những món ăn nóng hổi.

“Đi xem bữa trưa hôm nay của chúng gì nào.” Sivey nhét tiền bán quạt cuối cùng túi của Austin, vỗ vai để tự chọn món.

“Ta đến chỗ .” Rồng nhỏ phát hiện một sạp đồ uống nhỏ.

Chủ sạp là hai con, cô bé con tầm ba bốn tuổi, chỉ cao hơn cái bàn một chút. Họ bán nước bạc hà. Trên sạp một chiếc cối giã, một sọt lá bạc hà tươi và một rổ lá cây bản to màu xanh lục. Người giã nát lá bạc hà lấy nước cốt, đó gấp lá cây thành một chiếc chén nhỏ, múc nước đường pha thêm nước bạc hà, uống ngọt thanh mát.

“1 đồng một ly nước bạc hà.” Người chào mời.

“Cho hai ly.” Austin mặc cả, cái giá quá rẻ . Hai con phối hợp nhịp nhàng, pha nước, cô bé lon ton chạy vòng qua bàn để đưa nước cho khách.

“Cảm ơn nhé.” Sivey với cô bé đáng yêu đôi mắt to tròn. Austin cũng bắt chước cảm ơn. Cô bé thẹn thùng nấp làn váy , lí nhí: “Mẹ ơi, hai quá. Con thích đôi mắt của họ, lấp lánh như những chiếc cúc áo bằng đá quý .”

Trẻ con luôn phân biệt cái giỏi. Người xoa đầu con gái , còn Sivey và Austin đều thấy lời thì thầm . Họ , Austin nhanh nhảu : “Ta cũng thích mắt của , giống như loại ngọc bích quý giá nhất, đáng giá nhiều nhiều đồng vàng.”

Đối với rồng, vàng là nhất, nên lời khen là đỉnh cao văn chương của một con rồng "thất học" như . Sivey lớn hơn: “Cảm ơn , lời khen làm thấy giá trị lên hẳn đấy. Anh cũng , đôi mắt của đáng giá cả một ngọn núi kim cương.”

, lời khen hợp phong cách rồng, đáng khích lệ. Austin ngượng ngùng, cúi đầu uống ực một hết sạch ly nước bạc hà. Sivey nhấp một ngụm, cảm giác mát lạnh chảy từ cổ họng xuống khiến cả thể xác lẫn tinh thần đều sảng khoái. Nước bạc hà ngon thật.

“Bánh mì xúc xích ngon đây, ai một chiếc bánh mì xúc xích kèm dưa chuột bao t.ử muối, sốt mù tạt vàng và sốt salad ...” Tiếng rao hàng dõng dạc đầy sức sống lay động trái tim con rồng.

“Chúng ăn cái đó .” Austin kéo Sivey chạy về phía tiếng rao.

Chủ sạp đun một nồi lớn một lò than hồng. Những cây xúc xích căng mọng nướng than đến khi lớp vỏ nứt , mỡ chảy xèo xèo. Những ổ bánh mì dài phết bơ, nướng giòn rụm kẹp xúc xích, thêm hành tây, dưa chuột muối và rưới đẫm nước sốt.

Austin mắt sáng rực: “Cái bao nhiêu tiền?”

“20 đồng một cái, nếu mua 3 cái thì chỉ lấy 50 đồng thôi. Lấy mấy cái nào?”

Sivey bảo: “Tôi chỉ ăn một cái thôi.”

Austin lắc lắc túi tiền kêu lanh canh: “Cho chúng 3 cái.”

Cá Mặn

Bánh mì cầm tay nặng, nguyên liệu đều do chủ sạp tự làm nên giá mới rẻ như . Sivey thổi bớt nóng c.ắ.n miếng đầu tiên. Bánh mì xốp mềm, vị mù tạt cay nồng, sốt salad ngọt béo, hành tây giòn ngọt, dưa chuột chua, nhưng miếng đầu vẫn chạm tới xúc xích. Cắn đến miếng thứ hai, thịt xúc xích giòn tan, nạc mỡ đan xen hòa cùng vị tỏi thơm lừng hiện . Ngon tuyệt!

Trong khi đó, Austin l.i.ế.m sạch nước sốt khóe môi và đang xử lý cái thứ hai. Họ tiếp tục dạo quanh, khi Sivey ăn xong bánh mì, Austin nhắm đến khoai tây nướng và cá nướng. Sau khi ăn thêm nửa củ khoai tây và năm con cá nướng hồ Leka, Sivey no bụng, còn Austin thì chỉ mới gọi là "ăn chơi". Anh ăn thêm bánh quy hạt dẻ, kẹo đậu phộng, bánh nướng... cho đến khi túi tiền chỉ còn đúng 2 đồng xu.

“Hết sạch .” Rồng nhỏ tiếc nuối, vẫn ăn những thứ một nữa.

“Anh còn ăn gì , mời.” Sivey thấy vẫn no.

“Về nhà ăn thôi.” Austin tiêu thêm tiền của ông chủ nữa.

“Vậy chúng mua ít nguyên liệu: phô mai, bơ, rau quả, mứt và rượu nữa... Nhiều thứ mua lắm.” Sivey nhẩm tính.

Tại sạp bán sữa, họ thấy các chủ sạp tán gẫu: “Ngươi ? Vương quốc sắp chiêu mộ một dũng giả, sẽ đồng hành cùng Thánh nữ của Điện thờ Quang Minh...”

 

Loading...