Nông Trường Huyễn Tưởng - Chương 4: Bạch nguyệt hồ (2)

Cập nhật lúc: 2026-03-10 16:25:45
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đương nhiên là Lục Thanh Tửu giỡn, thực tế dám để Bạch Nguyệt Hồ ở là bởi vì cái túi Bạch Nguyệt Hồ từng đưa cho , cái đuôi thằn lằn trong túi chứng thực phỏng đoán nào đó của Lục Thanh Tửu, tất cả những việc xảy buổi tối hôm đó cảnh trong mơ, mà là sự thật tồn tại, nếu đàn ông , lẽ thành đồ ăn đĩa của con thằn lằn .

“Cậu cần lo lắng cho , dù cũng là một thằng đàn ông, thể xảy chuyện gì chứ.” Lục Thanh Tửu vỗ vỗ bả vai Doãn Tầm, an ủi bạn của .

Doãn Tầm Lục Thanh Tửu đàn ông trong phòng, lẩm bẩm: “Đàn ông thì , thời buổi đàn ông cũng an , dù là thì cũng nhất định là an ……”

Lục Thanh Tửu kinh ngạc: “…… Cậu ý gì?”

Doãn Tầm: “Cậu lầm , gì hết.’’

“Tôi lười chuyện với , tào phớ còn ở trong nồi đấy, luộc thịt , chờ lát nữa xào Hồi Oa Nhục ăn.” Lục Thanh Tửu kéo Doãn Tầm nhà bếp.

Thịt do Doãn Tầm mua lúc sáng sớm, là thịt ba rọi chính tông, dùng để xào món Hồi Oa Nhục thì đúng là đỉnh của chóp. Lục Thanh Tửu ép tào phớ xong thì lấy thịt ba chỉ từ trong nồi cắt thành miếng to bằng ba ngón tay, đó chờ dầu nóng thì cho vài cọng hoa tỏi và đậu lột vỏ xào. Thịt khi cho chảo tỏa mùi thơm nồng đậm đặc trưng của thịt, phần thịt mỡ trắng xào dầu trơn, chuyển sang màu vàng óng hấp dẫn, những miếng thịt ba chỉ chín giòn cuộn , còn nếm qua mùi vị nhưng chắc chắn sẽ ngon.

Doãn Tầm nhịn nổi dùng đũa gắp một miếng, nhai mấy cái liền nuốt cảm thán : “Ngon quá, thịt thơm thật.”

“Cậu mang , nấu thêm canh trứng cải trắng.” Lục Thanh Tửu giơ tay lau mồ hôi cằm , , “Dọn cơm và tào phớ , chờ lát nữa làm gia vị ăn chung với tào phớ.”

“Được .” Doãn Tầm vui vẻ làm việc.

Lục Thanh Tửu làm xong những thứ còn , hai bên ngoài ngoan ngoãn bàn, ánh mắt trông mong chờ . Doãn Tầm thì thôi bỏ , thế mà Lục Thanh Tửu cũng sự chờ mong mặt Bạch Nguyệt Hồ.

Lục Thanh Tửu đặt đồ ăn lên bàn, : “Ăn thôi.”

Doãn Tầm và Bạch Nguyệt Hồ cùng cầm lấy đôi đũa nhắm ngay đĩa thịt.

Lục Thanh Tửu cũng gắp một miếng thịt chín hai , nếm thử thì cảm thấy mùi vị đúng là tồi, thật tài nấu ăn của chỉ thường thường, nhưng nguyên nhân do nguyên liệu nấu ăn mà khiến cho món Hồi Oa Nhục thơm hơn, mỡ thịt ba chỉ xào lên cũng béo lắm, ngược mềm và thơm vô cùng.

Lục Thanh Tửu nếm thử tào phớ, món tào phớ làm cũng thành công, mềm mại và dẻo thơm, ăn kèm với một gia vị đặc chế thì ngon hết nấc, một Lục Thanh Tửu thể ăn hẳn một bát to.

Cậu ăn hai chén cơm thì no , Doãn Tầm cũng ăn như , nhưng tư thế của Bạch Nguyệt Hồ hình như vẫn định dừng , kỳ lạ nhất là động tác ăn cơm của cực kì ưu nhã, cảm giác như là đang ăn mấy món bình dân, mà là đang ăn mấy món gì đó quý hiếm của nước ngoài.

Doãn Tầm sờ sờ cái bụng của , : “Tôi no .”

“Tôi cũng no .” Lục Thanh Tửu , “Nguyệt Hồ, chờ lát nữa rửa chén nha.”

Bạch Nguyệt Hồ tự nhiên gật đầu, vẻ như hòa nhập với tập thể gia đình .

Lục Thanh Tửu cũng cảm thấy bảo rửa chén chỗ nào đúng, tuy rằng tại ở nơi , nhưng nếu ở nơi đây thì nhất định quen với những việc .

Doãn Tầm ăn no thì dậy tạm biệt, về nhà ngủ trưa một giấc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nong-truong-huyen-tuong/chuong-4-bach-nguyet-ho-2.html.]

Mà Bạch Nguyệt Hồ đang thu dọn chén đũa, xắn tay áo nhà bếp. Lục Thanh Tửu cũng chuẩn ngủ một lát nên dọn mấy cái ghế dựa trong sân, định phơi nắng chuẩn ngủ. Mặt trời đầu xuân dịu dàng hơn nhiều so với mùa hè, tia nắng xuyên thấu qua tầng mây chiếu chỉ cảm thấy cả đều ấm áp.

Khi Lục Thanh Tửu ghế mơ mơ màng màng sắp ngủ, cảm thấy thứ gì đó rơi mặt , đột nhiên bừng tỉnh mới phát hiện khi nào mặt trời chói chang đỉnh đầu còn thấy bóng dáng, chỉ còn đám mây đen nghìn nghịt. Những hạt mưa li ti rơi từ mây xuống, tí tách tí tách nhỏ giọt .

Trời sắp mưa? Lục Thanh Tửu đưa tay sờ sờ chóp mũi , cảm giác một chút ướt át, hẳn dậy, đang trong phòng thì thấy tiếng vang quái dị …… bụp, bụp, bụp, như kiểu là đang dùng cục đá đập thật mạnh thứ gì đó, lẽ thứ đó là thịt, bởi vì Lục Thanh Tửu rõ ràng tiếng vang dính nhớp.

Bước chân Lục Thanh Tửu chậm rãi chuyển động, vòng qua góc tường, thấy sân bao phủ trong làn mưa. Một đàn ông đưa lưng về phía , tay cầm một cục đá nặng, cục đá dính đầy m.á.u đỏ tươi, gã cúi , từng chút từng chút, dùng sức đập thứ mặt. Tuy rằng Lục Thanh Tửu cách xa nhưng cũng thấy rõ ràng gã đang đập thứ gì, đó là một dính bê bết máu, khuôn mặt mơ hồ rõ, mái tóc dài xen lẫn với da thịt đập nát, đó tuyệt đối thể còn sống.

Nhìn thấy một cảnh tượng đáng sợ như , hô hấp Lục Thanh Tửu như ngừng , lên tiếng quát lớn: “Anh đang làm cái gì đó!”

Động tác của nọ ngưng , hiển nhiên là tiếng la của Lục Thanh Tửu, gã chậm rãi đầu để Lục Thanh Tửu thấy mặt gã, khuôn mặt đó chẳng thể nào coi là mặt nữa, mái tóc đen rậm rạp che kín khuôn mặt , chỉ thể thấy mắt mũi. Sau khi đàn ông thấy Lục Thanh Tửu thì phát tiếng hét thê lương t.h.ả.m thiết, tiếp đó mái tóc màu đen càng ngày càng dài, cuối cùng quấn hết lấy đang dính đầy m.á.u .

Tõm! Lại là tiếng vật nặng rơi xuống nước, Lục Thanh Tửu như đ.á.n.h một đòn cảnh tỉnh, cả tỉnh táo trong nháy mắt. Lúc mới phát hiện bản vẫn đang ở ghế dài, Bạch Nguyệt Hồ rửa chén xong đang ở bên cạnh , vẻ mặt cảm xúc .

“Hình như mơ.” Lục Thanh Tửu mơ hồ .

.” Bạch Nguyệt Hồ , “Cậu mơ.”

Lục Thanh Tửu : “Mơ thấy c.h.ế.t chỗ cái giếng ở sân .”

Bạch Nguyệt Hồ lên tiếng.

Lục Thanh Tửu : “Mấy cái đó là thật ?”

Bạch Nguyệt Hồ im lặng một lát, đáp mà hỏi : “Tại trở về đây?”

Lục Thanh Tửu nhíu mày: “Tôi chỉ cảm thấy ở trong thành phố mệt, trở về.”

Bạch Nguyệt Hồ : “Chỉ như thế?”

Lục Thanh Tửu ngậm miệng, thực tế nhắc đến nguyên nhân trở về nơi , bởi vì quá mức hoang đường, hoang đường đến mức sẽ khiến khác chê .

Lục Thanh Tửu , Bạch Nguyệt Hồ cũng hỏi nữa, lên trung, câu trời sắp mưa , đó nhà.

Lục Thanh Tửu quanh sân, bỗng nhiên cảm thấy mới đầu xuân mà lạnh đến thấu xương.

Cậu lên, tới sân , chỉ thấy cái giếng đen lẳng lặng ở sân trống trải, Lục Thanh Tửu cảnh tượng , gật gật đầu trở về nhà.

Quả nhiên, theo như lời Bạch Nguyệt Hồ , nhanh trời bắt đầu rơi tí tách những hạt mưa.

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])

Loading...