Tình hình bây giờ thực sự gay go, hai Lục Thanh Tửu và Hồ Thứ cách xa đến 3 mét, Hồ Thứ chỉ cần giơ tay là thể b.ắ.n xuyên qua thể , cơ hội duy nhất của Lục Thanh Tửu đó là cố mà chạy trong xe vận tải nhỏ, nếu thể buồng lái, khi còn một đường sống.
hiển nhiên Hồ Thứ đoán suy nghĩ của , gã : “Đừng cố mà chạy xe, ngoan ngoãn ở đây thì may còn một đường sống đấy.”
Lục Thanh Tửu lui về phía một bước.
Hồ Thứ tới mặt , gã : “ , chính là như thế, ngoan……” Gã chậm rãi tới mặt Lục Thanh Tửu, nhưng vẫn nổ súng, mà dùng khẩu s.ú.n.g nhấc cằm Lục Thanh Tửu lên, : “Mày vì tao g.i.ế.c ?”
Lục Thanh Tửu : “Làm .”
“Bởi vì nhân loại thú vị lắm.” Hồ Thứ nghiêng nghiêng đầu, di s.ú.n.g từ cằm Lục Thanh Tửu xuống, lướt qua cổ, dừng ở n.g.ự.c Lục Thanh Tửu, gã : “Trên nhân loại cái gì cũng , gì tao thích tất, nhưng nếu thích, tao chỉ cần bóp cò s.ú.n.g "pằng" tiếng thì mày sẽ c.h.ế.t ngay tức khắc ……chú em mày sợ nào?”
Lục Thanh Tửu lạnh lùng Hồ Thứ, : “Chẳng ai là sợ c.h.ế.t cả.” Miệng , nhưng trong ánh mắt sự sợ hãi mà Hồ Thứ thấy, Hồ Thứ khẽ mỉm , : “Mày là tỉnh táo duy nhất mà tao từng thấy đấy, thú vị.”
Lục Thanh Tửu : “Ông làm gì nữa?”
Hồ Thứ : “Sao mày tao làm gì?”
“Nếu ông làm gì thì nổ s.ú.n.g từ lâu .” Lục Thanh Tửu .
“Thông minh.” Hồ Thứ nở nụ , “Tao thích chuyện với thông minh.” Gã chậm rãi dời đầu s.ú.n.g chỗ khác, , “Thật thì tao cũng chán mấy kiểu g.i.ế.c nhạt nhẽo , thế , mày với tao chơi một trò chơi ?”
Lục Thanh Tửu : “Trò gì?”
Hồ Thứ : “Thấy cây s.ú.n.g ? Bên trong chỉ một viên đạn, mỗi nã một phát s.ú.n.g cho đối phương, đến khi nào đối phương c.h.ế.t thì kết thúc.”
Lục Thanh Tửu Hồ Thứ gì.
“Chơi ?” Hình như Hồ Thứ kiên nhẫn sự im lặng của Lục Thanh Tửu.
“Được thôi.” Tình hình như , nếu đồng ý với gã thì đằng nào cũng c.h.ế.t, khi Hồ Thứ đáp án của Lục Thanh Tửu thì ha hả, vẻ như tâm tình đang vui, gã , “Mày , tao ?”
“Tôi .” Lục Thanh Tửu , xem xem liệu Hồ Thứ thể thật sự đưa khẩu s.ú.n.g cho .
Cậu chẳng ngờ rằng, khi , Hồ Thứ vô cùng thản nhiên đưa s.ú.n.g lục mặt , còn khá lịch sự câu: “Mời.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nong-truong-huyen-tuong/chuong-25-that-gia-4.html.]
Lục Thanh Tửu l.i.ế.m liếm môi, cầm khẩu s.ú.n.g trong tay. Súng lạnh, cầm xong trong lòng bàn tay là mồ hôi nóng, Lục Thanh Tửu nắm chặt súng, giọng chút khàn khàn, lẽ là bởi vì khẩn trương, : “Ông sợ sẽ nã cho ông mấy phát liên tiếp ?”
Hồ Thứ : “Mày cứ thử xem.”
Trong tình huống bình thường, khi đối mặt với thứ phi nhân loại , tất cả đều sẽ sợ hãi, cố dùng s.ú.n.g b.ắ.n thật nhiều về phía Hồ Thứ cũng khả năng. Lục Thanh Tửu nhanh chóng suy nghĩ, cảm thấy hành vi của Hồ Thứ tràn ngập sự quái dị kì lạ, rõ ràng thể g.i.ế.c c.h.ế.t luôn, thế tại chọn phương pháp lãng phí thời gian như thế? Chẳng lẽ thật sự tất cả là để giải trí giống như lời gã ? viên đạn trong khẩu s.ú.n.g là do chính Hồ Thứ cho , hơn nữa với phận phi nhân loại của gã thì gian lận cũng là chuyện đơn giản. Lục Thanh Tửu suy đoán, rốt cuộc bỏ sót thứ gì đây.
“Nổ s.ú.n.g .” Hồ Thứ mở miệng.
Lục Thanh Tửu bóp cò s.ú.n.g thứ nhất, một tiếng răng rắc vang nhỏ, viên đạn b.ắ.n , Lục Thanh Tửu nhẹ nhõm thở dài một đồng thời cảm thấy một cơn sợ hãi, nhưng mạnh mẽ kiềm chế ý nghĩ b.ắ.n cho Hồ Thứ b.ắ.n phát thứ hai, mà trả s.ú.n.g cho Hồ Thứ.
“Mày trả tao thật cơ đấy.” Không ngờ khi Hồ Thứ nhận s.ú.n.g một câu như , “Tao còn tưởng rằng mày sẽ tiếp tục nổ s.ú.n.g chứ.”
“Thật cũng nghĩ .” Lục Thanh Tửu , “ ông vẫn cách để trốn .”
Hồ Thứ : “Nhỡ tao chỉ lừa gạt mày thôi?”
Lục Thanh Tửu gã .
Hồ Thứ : “Nhỡ tao chỉ là một kẻ điên, chơi với mày một trò chơi đ.á.n.h cược tính mạng……”
Lục Thanh Tửu khẩy: “Nếu ông thật sự chỉ là một kẻ điên toan tính gì, sẽ bốn t.h.i t.h.ể .”
Hồ Thứ khá là tán thưởng gật gật đầu, gã : “Mày thông minh.” Gã bóp cò súng.
“Răng rắc.” Chỉ một tiếng vang nhỏ, lưng Lục Thanh Tửu toát một lớp mồ hôi lạnh, nhưng may là trừ tiếng vang nhỏ thì ánh lửa trí mạng nào b.ắ.n cả——thế mà đây là một phát s.ú.n.g đạn.
“Vận may của mày khá đó.” Hồ Thứ mỉm .
Lục Thanh Tửu thở một , chìa tay về phía Hồ Thứ, thử xem, liệu Hồ Thứ còn đưa khẩu s.ú.n.g cho nữa . Hồ Thứ do dự chút nào, đặt khẩu s.ú.n.g lục trong lòng bàn tay Lục Thanh Tửu, gã : “Xin cứ tự nhiên.”
Lục Thanh Tửu nắm lấy khẩu súng, chú ý tới ánh mắt của Hồ Thứ hình như nhiều thêm điều gì đó hơn so với ban nãy, đó là sự sợ hãi, cũng lo lắng, mà là hưng phấn, sự hưng phấn thể kiềm chế.
Rõ ràng là s.ú.n.g ở trong tay , tại Hồ Thứ hưng phấn? Lục Thanh Tửu cảm giác rằng nắm điều gì đó, s.ú.n.g trong tay, mắt về phía hung thần đối diện , một ý nghĩ khó thể tưởng tượng nổi nảy trong đầu . Cái ý nghĩ vô lý quá mức, khiến cho nghi ngờ liệu suy nghĩ nhiều quá lú .
“Nổ s.ú.n.g .” mà ngay đó, câu của Hồ Thứ khiến cho Lục Thanh Tửu khẳng định ý nghĩ của .
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])