Nông Trường Huyễn Tưởng - Chương 22: Sức chiến đấu (4)

Cập nhật lúc: 2026-04-22 16:42:15
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Không Bạch Nguyệt Hồ đ.á.n.h thức từ bao giờ, biếng nhác dựa khung cửa, cảnh tượng trong sân.

Lục Thanh Tửu : “Chào buổi tối. ”

“Chào buổi tối.” Bạch Nguyệt Hồ nhẹ giọng đáp .

Lục Thanh Tửu chắc chắn là rõ rốt cuộc chuyện gì xảy , thế nên với tốc độ chầm chậm bước đến cạnh Bạch Nguyệt Hồ, chỉ hai đang ngã bẹp dí xuống đất : “Tôi gọi cảnh sát , hai gì nguy hiểm tới tính mạng chứ?”

Bạch Nguyệt Hồ lắc đầu.

Lục Thanh Tửu : “Bọn họ là……”

Cậu chần chừ chỉ nửa câu, Bạch Nguyệt Hồ vô cùng nghiêm túc gật gật đầu: “ như nghĩ đó.”

Lục Thanh Tửu: “……” Mẹ nó, đúng là gà mổ thật ?!

“Vậy căn bản cái đám đó là gà đúng ?” Lục Thanh Tửu , “Thế là cái gì?”

Bạch Nguyệt Hồ : “Là thứ thể ăn .”

Lục Thanh Tửu: “……”

, trong mắt Bạch Nguyệt Hồ, khi thế giới chỉ chia hai loại đồ vật, một loại thể ăn, một loại thể ăn……

Lục Thanh Tửu nghĩ nghĩ, hỏi: “Vậy ăn ngon ?”

Bạch Nguyệt Hồ : “Ngon chứ.” Khi đến chữ ngon , đôi mắt cong lên thành một vòng cung nhỏ, hẳn là vì tâm tình vui, đang nhớ tới hương vị con gà hôm đó .

Nếu tính mạng của hai trong sân gì nguy hiểm, Lục Thanh Tửu cũng lười giúp bọn họ gọi xe cứu thương, cầm cái khăn lông ướt, đến chuồng gà, bắt đầu chà lau vết m.á.u đám gà con, thuận miệng hỏi Bạch Nguyệt Hồ: “Chúng nó sẽ mổ chứ?”

“Không .” Bạch Nguyệt Hồ , “Chúng nó nhận chủ.”

Lục Thanh Tửu : “Có ý thức cơ á?”

Bạch Nguyệt Hồ quyết đoán trả lời: “Không .”

Lục Thanh Tửu: “……”

Bạch Nguyệt Hồ : “Không thật mà, trừ việc ngon thì chúng vô giá trị.”

Lục Thanh Tửu chút dở dở , nhưng đúng là gà con trong tay thật sự ngoan ngoãn, ý mổ chút nào, gần hỏi: “Tôi solo đ.ấ.m với mấy con gà liệu thắng nổi ?”

Bạch Nguyệt Hồ : “Ừm……”

Lục Thanh Tửu đầu một cái: “Anh ừm là ý hả?”

Bạch Nguyệt Hồ : “Tôi đang tính toán xem sức chiến đấu của với gà con.” Hắn câm lặng trong chốc lát, mới , “Chắc là mười so một đó.”

Lục Thanh Tửu vui mừng : “Tôi đ.á.n.h nổi mười con luôn hả?”

Bạch Nguyệt Hồ: “Cậu chỉ đ.á.n.h một mười con thôi.”

Lục Thanh Tửu: “……”

Bạch Nguyệt Hồ thấy vẻ mặt Lục Thanh Tửu sai sai, bổ sung thêm một câu: “Không , khi nào ăn chúng thì để g.i.ế.c cho.”

Vậy thì vất vả cho , Lục chứng kiến bộ quá trình tỏ vẻ thật sự tổn thương lắm lắm. khi thấy hai trong sân đau đến nỗi sắp bay màu, mà vết thương nào trí mạng, quyết định vẫn nên khiêu chiến sức chiến đấu của đám gà con nhà .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nong-truong-huyen-tuong/chuong-22-suc-chien-dau-4.html.]

Rạng sáng tầm bốn giờ, cảnh sát mới tới đây, thấy hai tên trộm sắp đau đến ngất xỉu còn Lục Thanh Tửu thì trong sân ngủ gà ngủ gật.

“Ơ, Lục Thanh Tửu.” Cảnh sát quen, chính là Hồ Thứ đến điều tra t.h.i t.h.ể nữ trong sân nhà Lục Thanh Tửu, , “Sao nữa thế.”

Lục Thanh Tửu : “Tôi cũng xui xẻo như lắm, hai cạy khoá cửa lớn sân nhà , lẻn trộm đồ.”

“Thế vết thương họ là ?” Hồ Thứ hỏi.

“Biết c.h.ế.t liền.” Lục Thanh Tửu , “Tôi ngoài thấy bọn họ đang ngã lăn mặt đất, tin hỏi bọn họ .”

Hai đau phát rồ, căn bản chẳng thể nào trả lời câu hỏi của cảnh sát, tuy nhiên khi Hồ Thứ diện mạo bọn họ, phát hiện hóa hai là tội phạm vượt ngục thành phố, bọn họ mới làm một vụ g.i.ế.c cướp của ngay tuần , bây giờ còn đang truy nã thành phố, ngờ đụng trúng nhà Lục Thanh Tửu. Cẩn thận ngẫm , khả năng là do hôm nay ở trấn, Lục Thanh Tửu mua thịt như đại gia khiến cho hai chú ý đến.

“Được , đưa .” Hồ Thứ , “Cậu nhớ tới Cục Cảnh Sát làm bản tường trình đó.”

“Tại làm tường trình, chuyện gì .” Lục Thanh Tửu cực kỳ bất đắc dĩ.

“Vậy mà còn .” Hồ Thứ , “Trên bọn họ nhiều vết thương như thế, trong khi cái sân chỉ mỗi một , làm, chẳng lẽ là do gà nhà làm ?” Anh thuận tay chỉ lung tung cái chuồng gà ở mép sân.

Lục Thanh Tửu: “……” Đệch, đúng thật là do gà nhà làm mà. thể , cũng ai tin, vì thế chỉ thể Hồ Thứ với một ánh mắt vô cùng đau đớn.

Toàn Hồ Thứ run lên ánh mắt đó của Lục Thanh Tửu, : “Cậu đừng mà trừng như , tuy thể là vô tội, nhưng chúng vẫn làm theo trình tự.”

"Được , cứ ” Lục Thanh Tửu thỏa hiệp.

.” Hồ Thứ đưa hai rời , đó còn nhỏ giọng hỏi, “Cái miệng giếng nhà xảy chuyện gì nữa chứ?”

Lục Thanh Tửu : “Ừm… Không … Sao thế?”

Hồ Thứ: “Tại chần chừ như thế?”

Lục Thanh Tửu : “Không chừng chuyện buổi tối hôm nay, chính là do thứ gì trong giếng làm đó.”

Hồ Thứ run lẩy bẩy, : “Thật lừa thế?”

Lục Thanh Tửu chớp chớp mắt, đó là thật mà cũng chẳng phủ nhận là giả, cảm thấy hình như Hồ Thứ gì đó, nhưng vô cùng do dự, vẻ là đang cố kỵ điều gì.

Hai im lặng giây lát, cuối cùng Hồ Thứ vẫn nhịn , : “Cậu quen mấy chuyện kiểu đúng ?”

Lục Thanh Tửu : “Chuyện gì?”

Hồ Thứ : “Chuyện quỷ thần các thứ .”

Lục Thanh Tửu : “Chưa quen lắm , đầu tiên thấy mà.”

Trong mắt Hồ Thứ như một dấu hỏi chấm, : “Thật đấy?”

Lục Thanh Tửu nghiêm túc gật đầu.

Hồ Thứ thấy Lục Thanh Tửu ý thả tin gì hết thì há miệng thở dốc, nhưng cũng gì cả, mất. Lục Thanh Tửu bóng dáng , vẫn cảm thấy hình như nhiều lời , nhưng vì một nguyên nhân nào đó mà thể . Tuy nhiên chuyện cũng chẳng liên quan gì tới nữa, Lục Thanh Tửu liếc mắt cái chuồng gà nhà , thở dài, vết m.á.u gà con nhà vẫn lau hết , vẫn nên lấy khăn lông lau chà thêm xíu, bằng khi ngày mai bộ cái sân sẽ mùi m.á.u tươi.

=====

Tác giả lời :

Lục Thanh Tửu: Thậm chí còn đ.á.n.h gà nhà , chẳng lẽ trong cái nhà sức chiến đấu của là thấp nhất ……

Bạch Nguyệt Hồ : Không mà, tuy rằng sức chiến đấu của thấp nhất, nhưng nấu ăn ngon nhất quả đất.

Lục Thanh Tửu: ??? Vừa đ.ấ.m xoa ?

Loading...