Nông Trường Huyễn Tưởng - Chương 22: Sức chiến đấu (3)

Cập nhật lúc: 2026-04-22 16:42:14
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ đến nay sức chiến đấu của Bạch Nguyệt Hồ và Doãn Tầm bao giờ cùng một cấp bậc, Doãn Tầm căng bụng vẫn còn đang chiến đấu, thịt cá miệng y như cái động đáy , thấy no chút nào. Lục Thanh Tửu bụng , cảm giác như đổi.

Vì thế Lục Thanh Tửu và Doãn Tầm đành yên một bên, Bạch Nguyệt Hồ ăn sạch món cá hầm cải chua bao gồm canh và bộ thịt, nồi xương sườn bên cạnh chỉ còn dư một ít hành tây phụ liệu các thứ linh tinh, khi ăn xong thì tự giác lên, chuẩn rửa chén.

Lục Thanh Tửu : “Nguyệt Hồ, no ?”

Bạch Nguyệt Hồ : “Ngang ngang bụng .”

Lục Thanh Tửu: “……” Cẩn thận nhớ từ tới giờ Bạch Nguyệt Hồ ăn cơm từng no bao giờ, dù hỏi thế nào thì cũng chỉ đáp một câu: Tàm tạm.

Tàm tạm ý là no hả? Lục Thanh Tửu nghĩ, mãi mà vẫn thấy ngày mà Bạch Nguyệt Hồ ăn no……

Cơm nước xong, ai về nhà nấy, ai nấy tìm.

Lục Thanh Tửu tắm rửa xong, máy tính chơi game, đang chơi dở chợt nghĩ tới điều gì đó, mở thanh tìm kiếm search hai chữ Văn Diêu. Tiếp đó liền thấy thứ trong《Sơn Hải Kinh》, trong đó ghi : Cá Văn Diêu(*) vây nhiều vân, giống như cá chép, cánh chim, đầu trắng đốm màu xám bạc, mỏ đỏ, thường đến biển Tây Hải, tiếng kêu như chim loan, thịt nó vị chua ngọt, nếu như thấy loài cá xuất hiện, thì thiên hạ sẽ mùa lương thực bội thu.

Đại khái ý chính là loại khá giống chim, cũng khá giống cá chép, tiếng kêu thì như chim loan, hương vị chua ngọt, ăn chữa bệnh tâm thần.

Lục Thanh Tửu đoạn văn chìm im lặng, nhớ hương vị cá hầm cải chua buổi tối hôm nay ăn, cảm giác《Sơn Hải Kinh》 đáng tin cậy phết.

Nói đến Sơn Hải Kinh, Lục Thanh Tửu nhớ rõ hình như trong đó ghi nhiều sinh vật thú vị, ngẫm nghĩ đôi chút, quyết định mua luôn một bộ mạng, nếu thời gian rảnh thì sẽ thử xem.

Buổi tối ăn quá no, căng da bụng là chùng da mắt, từ khi Lục Thanh Tửu tới thôn Thủy Phủ thì hai chữ mất ngủ như nào, ngày nào cũng chỉ cần đầu dính gối là ngủ ngay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nong-truong-huyen-tuong/chuong-22-suc-chien-dau-3.html.]

Đêm nay cũng ngoại lệ, Lục Thanh Tửu lên giường, đắp một cái chăn lông nhỏ lên bụng . Thời tiết càng ngày càng nóng, vài ngày nữa là thể trải chiếu , nhắm mắt , ngủ say trong tiếng côn trùng râm ran.

mà tới nửa đêm, vốn Lục Thanh Tửu còn đang ngủ say, thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết của nào đó truyền đến, mơ mơ màng màng tỉnh từ giấc ngủ, phản ứng thứ nhất là Trương Sở Dương mọc tóc tiếp hả? Sao mà la hét ở khiếp ?!

khi tỉnh , cẩn thận kĩ thì phát hiện tiếng kêu của Trương Sở Dương , mà là một âm thanh vô cùng xa lạ.

“Ai ? Ai ở bên ngoài thế?!” Lục Thanh Tửu vẫn còn mặc áo ngủ, vọt ngay sân.

Ánh trăng trời tầng mây thật dày che khuất, Lục Thanh Tửu gắng lắm mới thấy rõ hình như trong sân nhà hai đang , mà cửa lớn trong sân thì mở lớn, chắc hẳn là nào đó phá hủy từ bên ngoài. Lục Thanh Tửu sửng sốt, lập tức hiểu rằng thể trộm lẻn nhà, thuận tay cầm lấy cây gậy gỗ còn sót khi làm giàn nho đặt ở ven tường, quát lớn : “Ai ở đằng đó!”

mà hai trong sân vẫn nhúc nhích, Lục Thanh Tửu cũng dám qua, hành lang bật đèn trong sân.

Bóng đèn phát ánh sáng, chiếu tỏ bộ cái sân, bấy giờ Lục Thanh Tửu mới thấy rõ rốt cuộc chuyện gì xảy ở sân.

Chỉ thấy hai trẻ tuổi ngã xuống mặt sân nhà , mặt dính đầy vết máu, miệng còn phát tiếng rên rỉ yếu ớt, mà cách xa chỗ sát bên bọn họ là hai con d.a.o dính đầy m.á.u tươi, hẳn là mang theo để phòng .

Tuy rằng Lục Thanh Tửu xảy chuyện gì, nhưng phản ứng đầu tiên vẫn là gọi điện thoại báo cảnh sát, cảnh sát ở trong điện thoại hỏi rõ tình huống đó tỏ vẻ sẽ tới ngay lập tức, dặn Lục Thanh Tửu cứ đến xem tình hình của hai , nếu thì giúp hai nọ gọi xe cứu thương .

Lục Thanh Tửu . Cậu chuyện điện thoại xong, cầm lấy gậy gỗ tới bên cạnh hai thật cẩn thận, phát hiện thể của hai đều đầy các lỗ nhỏ li ti, như là thứ gì đó mổ , hai đau mà trông như ngáo đá, ngã mặt đất rên rỉ ngừng.

Ánh mắt Lục Thanh Tửu quét qua một vòng sân, phát hiện một ít vết m.á.u dính mặt đất, theo vết m.á.u tiến về phía , cuối cùng ngừng bước chân ở cửa chuồng gà nhà .

Bởi vì bình thường đám gà con lời, bất kể trời mưa trời tối, cần ai đuổi, chúng nó sẽ ngoan ngoãn tự chạy chuồng gà, cho nên chuồng gà trong sân bao giờ khóa, luôn luôn mở để đám gà con tự do .

Lục Thanh Tửu mở chuồng gà , thấy khắp nơi trong chuồng gà đều là vết máu, nhưng đây vẫn là trọng điểm, trọng điểm chính là hình như mỗi con gà đều dính đầy m.á.u tươi. Mới đầu Lục Thanh Tửu tưởng chúng nó thương, nhưng lật lật kiểm tra một lượt đó mới phát hiện, tinh thần con gà con nào cũng phấn chấn, bộ dáng nào gọi là thương. Như , vết m.á.u chúng nó là từ vết thương của hai kẻ trộm ? Lục Thanh Tửu hiểu rõ ràng tất cả, chậm rãi đầu về phía hai còn đang rên vì đau .

Loading...