Có vẻ suy nghĩ của Trương Sở Dương chẳng thể đổi nữa, cho đến khi rời , ánh mắt về phía Lục Thanh Tửu vẫn vô cùng vi diệu. Lục Thanh Tửu cũng từ bỏ việc giải thích cho bản , tùy .
Sau khi ăn cơm sáng xong, Lục Thanh Tửu lái xe vận tải nhỏ chở Trương Sở Dương và Chu Miểu Miểu lên trấn , ba chia tay trong lưu luyến —— chính xác mà thì chỉ Trương Sở Dương và Chu Miểu Miểu lưu luyến Lục Thanh Tửu.
“Lục , nếu khác cũng gặp khó khăn về vấn đề , liệu thể tới tìm ngài ?” Mái tóc dài của Trương Sở Dương cột ở đầu, giống kiểu nghệ thuật gia lang thang, lúc nắm c.h.ặ.t t.a.y của Lục Thanh Tửu, do dự chịu buông , “Được chứ Lục ?”
Lục Thanh Tửu nắm chặt đến nỗi đỏ cả tay, bất đắc dĩ : “Ừ .”
Bấy giờ Trương Sở Dương mới lưu luyến buông tay.
Chu Miểu Miểu bên cạnh cũng khuyên bảo Lục Thanh Tửu vài câu, cô đưa Lục Thanh Tửu công ty. Lục Thanh Tửu cô ý , lo lắng cho , chỉ tủm tỉm , nhưng hề ý đổi quyết định của .
Chu Miểu Miểu thấy thế là hiểu chẳng khuyên nổi Lục Thanh Tửu, vì thế chỉ thể thở dài, : “Vậy , bất cứ lúc nào trở về thì sẽ luôn luôn chào đón.”
“Cảm ơn.” Lục Thanh Tửu cảm kích việc mấy năm nay Chu Miểu Miểu chăm sóc ở trong công ty.
Nhìn hai lên xe lửa xong, Lục Thanh Tửu mới rời khỏi nhà ga.
Sau khi khỏi nhà ga, cũng vội về nhà, mà tiên lên thị trấn mua vài thứ đồ dùng cần thiết hàng ngày, trong nhà tên dũng sĩ diệt mồi Bạch Nguyệt Hồ, cho nên hôm nào thiếu thịt hết, vì phương tiện nên mỗi Lục Thanh Tửu đều mua sẵn mấy chục cân mang về đông lạnh.
Cậu mua đồ xong, điện thoại hiện lên thông báo, thẻ ngân hàng của chuyển thêm hai mươi vạn. Lục Thanh Tửu đếm mấy , chắc chắn lầm đó mới gọi điện thoại cho Chu Miểu Miểu, hỏi chuyện là như thế nào, Trương Sở Dương nhập sai gì ?
“Không , ngăn nổi , cứ nhất quyết chuyển cho hai mươi vạn.” Giọng điệu Chu Miểu Miểu bất đắc dĩ, cô cũng rốt cuộc đêm qua như thế nào mà thái độ của Trương Sở Dương với Lục Thanh Tửu chuyển biến lớn như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nong-truong-huyen-tuong/chuong-22-suc-chien-dau-1.html.]
Lục Thanh Tửu : “Chị đưa điện thoại cho chuyện .”
Vậy mà Chu Miểu Miểu mới đưa điện thoại tới tay Trương Sở Dương, bên phát một câu: “Lục , đây là con ngài đáng nhận!”
Lục Thanh Tửu: “Từ từ……”
Trương Sở Dương vội vàng : “Tôi từng gặp chuyện nào thần kỳ như , mới chỉ ngủ một đêm, thế mà thật sự một mái tóc mới, trời ạ, quả thực quá mức tài nào tưởng tượng nổi, chỉ là một chút tiền để thể biểu đạt lòng ơn vô vàn bất tận của !! Xin ngài nhất định nhận lấy tiền đó!” Vừa mới dứt câu cúp điện thoại, để mỗi Lục Thanh Tửu há hốc miệng đơ cu lơ một lúc lâu.
, đối với một đàn ông hơn ba mươi tuổi hói đầu mà , thể làm cho đầu mọc mái tóc đen nhánh tuyệt như thế, quả thực như tái sinh thú hai, hơn nữa trong bầu khí thần bí đêm đó, Lục Thanh Tửu thành cao nhân thể đắc tội trong lòng Trương Sở Dương .
Mà cao nhân Lục Thanh Tửu từ bỏ việc giải thích với Trương Sở Dương, xách mấy chục cân thịt heo lên xe, lái xe vận tải nhỏ về nhà nấu cơm.
Trời đổ mưa suốt mấy ngày gần đây, đường núi trơn ướt cực kì, nhưng xe vận tải nhỏ ảnh hưởng chút nào, bình thường tốc độ gì thì bây giờ vẫn là tốc độ đó, trừ việc chậm thì tất cả vẫn ok, khiến Lục Thanh Tửu phiền lòng.
Sau khi về đến nhà, Lục Thanh Tửu đưa nó đến chỗ đậu xe theo thường lệ, thuận tay sờ sờ chỗ đèn xe của nó khen mấy câu.
Lục Thanh Tửu xách thịt sân, nhưng thấy Bạch Nguyệt Hồ trong sân, cũng thấy bóng dáng Doãn Tầm hết.
“Bạch Nguyệt Hồ? Doãn Tầm? Hai bọn họ ?” Lục Thanh Tửu một vòng quanh sân, vẫn thấy hai bọn họ , nếu cả hai đều ở đây, chắc chắn là làm chuyện gì đó , Lục Thanh Tửu tiếp tục tìm bọn họ nữa, phòng bếp chuẩn nấu cơm.
Xương sườn hôm nay mua tươi và ngon, Lục Thanh Tửu định lấy sườn làm bữa trưa. Làm món sườn xào chua ngọt, bỏ xương sườn nồi, nấu thêm món canh bí hầm sườn heo. Bạch Nguyệt Hồ kén ăn xíu nào, vẻ là món nào cũng ăn , nếu so sánh về món thích nhất thì chỉ thích ăn thịt hơn là ăn rau dưa.
Lục Thanh Tửu chặt xương sườn thành từng miếng nhỏ, đổ phần m.á.u loãng , đúng lúc định bỏ xương sườn nồi phụ liệu thì thấy Doãn Tầm và Bạch Nguyệt Hồ trở về. Trong tay hai đều xách một cái túi lớn, túi kéo lê mặt đất để một vệt nước thật dài, chắc do đồ trong túi là thứ gì đó ướt át. Thỉnh thoảng cái túi còn chuyển động, chắc hẳn bên trong là vật còn sống.