Nông Trường Huyễn Tưởng - Chương 20.1

Cập nhật lúc: 2026-04-06 12:04:54
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Rất lâu Lục Thanh Tửu tin mấy thứ , đó gặp nhiều chuyện, quan niệm mới dần dần đổi. Mà đến tận khi gặp Bạch Nguyệt Hồ, mới xem như chính thức tiếp xúc với mấy thứ .

Biết cách từ chỗ Doãn Tầm và Bạch Nguyệt Hồ, đương nhiên Lục Thanh Tửu một thử xem, xem thể cởi bỏ bí mật ẩn sâu trong lòng .

Mạng nhện lấy từ núi, Lục Thanh Tửu tìm một thanh tre, đó uốn thanh tre thành một vòng tròn cuốn mạng nhện lên, cuối cùng dùng một thanh gỗ làm giá đỡ, là xong một cái lưới, trông đơn giản, vì dù cũng dùng để bắt thứ gì .

Lời Bạch Nguyệt Hồ , Lục Thanh Tửu nhớ kỹ trong lòng, cho nên sáng sớm ngày hôm rời khỏi giường, mang con gà mua ở thị trấn ngày hôm qua hầm, xong thì xào thêm mấy món ăn, chuẩn xong hết cơm trưa. Chờ khi Doãn Tầm đến đây, tùy tiện tìm cái cớ ngoài một chuyến, Doãn Tầm cũng hỏi nhiều, cùng Bạch Nguyệt Hồ quanh cái bàn vui vẻ uống canh gà.

Một Lục Thanh Tửu khỏi thôn đến một nghĩa địa bên cạnh đó.

Thôn Thủy Phủ và nghĩa địa thôn ở sát canh , vì thôn nhỏ nên quy mô tang lễ và cưới gả các thứ đều lớn. Lục Thanh Tửu cũng coi như quen thuộc nghĩa địa , nguyên nhân khiến trở về thôn Thủy Phủ khi còn ý định cư ở đây chính là bởi vì mộ bà nội ở chỗ , cần cúng bái mỗi khi đến ngày giỗ hoặc là khi đến tiết thanh minh.

Thời tiết hôm nay , bầu trời trong xanh gợn mây, những ngọn núi xung quanh như ẩn như hiện, rừng cây tươi che kín lối , đổ bóng lốm đốm con đường chật hẹp.

Lục Thanh Tửu đeo ba lô, men theo con đường nhỏ đến nghĩa địa.

Bởi vì là nghĩa địa, cho nên xung quanh đây nào ở, cây cối vô cùng tươi , hai bên đường các bia mộ rải rác, một bia mộ khá hoang tàn, cũng một quét dọn sạch sẽ, phía còn đặt trái cây hoặc là tiền giấy đốt.

Khi bà nội Lục Thanh Tửu còn sống chỉ dặn dò nhất định con, nếu sinh con, sẽ chẳng ai đốt nhang cho hết. Lục Thanh Tửu đồng ý với cách như , theo quan niệm c.h.ế.t như đèn diệt, cho dù còn hồn phách thì cũng chỉ là chấp niệm cuối cùng khi còn sống, ý thức còn chẳng tồn tại chi là lý trí.

tất nhiên, rốt cuộc thế giới khi c.h.ế.t như thế nào, sống sẽ vĩnh viễn đáp án.

Bước chân Lục Thanh Tửu dừng một bia mộ, mộ bia tên một phụ nữ: Phương Như Tuệ, đúng là tên bà nội .

Bây giờ mặt trời vẫn ở cao, đúng giữa trưa 12 giờ, ánh nắng chói chang xua tan thở lạnh lẽo trong nghĩa địa khiến cảm thấy bớt sợ hãi.

Lục Thanh Tửu lấy cái vòng lưới từ trong ba lô , đó di chuyển vòng lưới qua ngay vị trí của ngôi mộ. Rất nhanh đó, liền cảm giác một xúc cảm kỳ quái, vốn đôi tay thể hoạt động nhanh nhẹn chút trì trệ, trong khí như thêm thứ gì đó thấy . mạng nhện tìm chút manh mối nào, cảm giác như cái vòng luới vật thật, mà là vật chất thuộc về một thế giới khác……

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nong-truong-huyen-tuong/chuong-20-1.html.]

Động tác tay Lục Thanh Tửu dần dần chậm , cảm giác mạng nhện nặng hơn nhiều, cuối cùng đành dừng động tác.

lúc Lục Thanh Tửu dừng , mạng nhện vốn đang bình thường đột nhiên rách, tự dưng trong rừng nổi lên một trận gió to, cát lẫn trong gió khiến đôi mắt Lục Thanh Tửu đau đớn, ngăn nước mắt chảy , chờ đến khi gió ngừng, Lục Thanh Tửu chợt cảm thấy đầu thật mệt mỏi nặng nề, ngáp một cái, bỏ vòng lưới ba lô, men theo đường nhỏ về nhà.

Sau khi về đến nhà, chào hỏi qua loa Bạch Nguyệt Hồ và Doãn Tầm phòng ngủ.

Nhìn thấy cảnh , Doãn Tầm với Bạch Nguyệt Hồ liếc , gì hết.

Từ lúc về nhà Lục Thanh Tửu buồn ngủ, mệt mỏi mãi mới về đến nhà, dính giường ngủ ngay. Sau đó, Lục Thanh Tửu liền mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ.

Cảnh trong mơ vẫn là căn nhà cổ đang ở , chung quanh đều là cảnh tượng quen thuộc, nhưng làm cảm thấy xa lạ một cách khó hiểu.

Lục Thanh Tửu tự hỏi một lát mới phản ứng tại bản cảm thấy xa lạ. Bởi vì thứ đều đang trái ngược, đáng lẽ giường nên ở bên trái, biến thành ở bên , khoá cửa cũng đổi sang hướng khác. Lục Thanh Tửu tỉnh táo, đang mơ, đang định ngoài, thấy gọi tên .

“Tiểu Tửu, Tiểu Tửu……” Giọng cụ già khàn khàn yếu ớt, khiến Lục Thanh Tửu lên tinh thần chỉ trong nháy mắt, theo hướng âm thanh thẳng về phía , lâu thấy một ở trong sân—— Bà của , Phương Như Tuệ.

“Tiểu Tửu.” Bà nội trong sân gọi tên Lục Thanh Tửu nhưng đầu .

Lục Thanh Tửu thấy cảnh thì hai mắt nóng lên, cầm lòng đậu hô lên một tiếng bà nội.

cụ già để ý đến tiếng gọi của Lục Thanh Tửu, bà ngẩng đầu lên bầu trời trong sân, đúng góc độ của Lục Thanh Tửu là chỗ thể thấy đôi mắt bà, Lục Thanh Tửu thấy rõ ràng, đôi mắt của cụ già tràn đầy sợ hãi và đau khổ, đó là một thứ biểu cảm mà tài nào hiểu , bởi vì trong trí nhớ của Lục Thanh Tửu, bà nội từng thể hiện cảm xúc tiêu cực nào mặt ……

 

(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])

 

 

Loading...