Nhìn thấy cặp mắt , hô hấp Lục Thanh Tửu ngưng , thậm chí cho rằng bản xuất hiện ảo giác. Có vẻ như cặp mắt xuyên thấu qua khe hở thấy Lục Thanh Tửu đang trong phòng, từ ánh mắt đó hiện lên một tia tham lam nồng đậm.
Lục Thanh Tửu ngạc nhiên : “Mình gặp ác mộng ……”
Vấn đề còn trả lời, đôi mắt đáng sợ đỉnh đầu thấy bóng dáng . Lục Thanh Tửu còn kịp tĩnh tâm thì thấy một cái đầu lưỡi thon dài hồng nhạt theo lỗ nhỏ chui trong phòng.
Đầu lưỡi cực dài, phía còn dính dịch nhầy trong suốt, đang thò tới vị trí của Lục Thanh Tửu, cũng may Lục Thanh Tửu phản ứng nhanh chóng, nhảy một phát xuống giường, tránh thoát sự công kích của đầu lưỡi. Cậu lảo đảo đẩy cửa , chạy phía ngoài phòng, khi thấy thứ nóc nhà thì c.h.ế.t tại chỗ.
Chỉ thấy một con bò sát thật lớn đang bám nóc nhà cũ của , da của con vật màu đen xám, nhãn cầu nổi rõ, tứ chi của nó dễ dàng cố định ngói trơn —— rõ ràng nó chính là một con thằn lằn khổng lồ!
Con thằn lằn cũng phát hiện động tác của Lục Thanh Tửu, chậm rãi xoay đầu qua về hướng của Lục Thanh Tửu. Lục Thanh Tửu thấy tình thế , chạy trốn, nhưng ngay đó phía lưng truyền đến tiếng xé gió, tựa hồ thứ gì đang đ.â.m đến !
Lục Thanh Tửu còn phản ứng thì cảm thấy eo căng thẳng, tầm mắt cả đảo ngược , kêu a một tiếng lưỡi của con thằn lằn cuốn lên.
Thằn lằn ăn cái gì, từ đến nay đều là như thế, chỉ cần dùng đầu lưỡi quấn lấy vật còn sống thì sẽ ăn luôn vật còn sống trong miệng. Lục Thanh Tửu trơ mắt bản cách họng con thằn lằn to lớn càng ngày càng gần, ngay trong nháy mắt sắp miệng con thằn lằn, động tác thằn lằn đột nhiên cứng , tròng mắt to lớn lộ vẻ hoảng loạn sợ hãi.
Lục Thanh Tửu cũng bởi mà dừng ở giữa trung, tất cả điều kỳ quái khiến trong lúc nhất thời cách nào tiêu hóa , nhưng bản năng sống vẫn khiến đưa lựa chọn chính xác. Nhân lúc thằn lằn đang đơ , móc chùm chìa khóa ở trong túi quần mạnh mẽ cắt một đường lên cái lưỡi đang quấn lấy .
Cũng là vì đau bởi vì nguyên nhân khác, con thằn lằn thật sự buông Lục Thanh Tửu xuống, Lục Thanh Tửu từ giữa trung ngã xuống mặt đất, thấy đỉnh đầu từ khi nào hiện lên một đám khói đen nồng đậm.
Trong bóng tối hình như thứ gì đó, chỉ là Lục Thanh Tửu thấy rõ lắm.
Thằn lằn vẻ cực kỳ sợ đám khói đen , xoay nhảy lên nóc nhà chạy trốn, nhưng đám khói đen nhanh chóng lan tràn tới, bao trùm lấy con thằn lằn.
Tiếp theo, Lục Thanh Tửu thấy âm thanh giống như một miếng thịt đang nhai nuốt. Thằn lằn khói đen trùm chỉ lộ một đoạn đuôi ngắn ở bên ngoài, Lục Thanh Tửu trơ mắt cái đuôi ngừng vặn vẹo giãy giụa, đó động tác càng ngày càng yếu ớt, cuối cùng còn động tĩnh gì nữa.
Âm thanh nhai nuốt thịt cũng dần dần nhỏ , thế bằng âm thanh nhai xương, Lục Thanh Tửu đang ngã mặt đất chậm rãi bò dậy, định nhân lúc rời khỏi nơi đây, nhưng mới hai bước về phía liền cảm thấy đầu óc choáng váng, cả mềm oặt ngã mặt đất. Trước khi ngất xỉu , hình như mơ hồ thấy một con mắt to màu vàng cam……
Ngày hôm , Lục Thanh Tửu mơ mơ màng màng tiếng đập cửa đ.á.n.h thức, bò dậy từ giường, ngây trong chốc lát mới lắc lư mở cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nong-truong-huyen-tuong/chuong-2-tieu-hoa-nam-do-1.html.]
“Sao thế, Thanh Tửu? Sắc mặt khó coi như !” Doãn Tầm thấy Lục Thanh Tửu mở cửa, sắc mặt của làm cho hết hồn, “Đêm qua bắt ma ?!”
Nhắc tới chữ ma , sắc mặt Lục Thanh Tửu càng khó coi hơn, , “Đêm qua gặp cơn ác mộng khủng bố lắm.” Cậu ngẩng đầu thoáng qua nóc nhà, ở phía hề bất kỳ dấu vết hư hao nào.
“Ác mộng ?” Doãn Tầm , “Có do mệt quá ……”
Biểu cảm Lục Thanh Tửu chút ngẩn ngơ: “Có…… Có lẽ .”
“Vậy hôm nay họp chợ trấn ?” Doãn Tầm hỏi, “Hay là ở nhà nghỉ ngơi một ngày?”
“Đi thôi.” Lục Thanh Tửu lắc lắc đầu, làm bản tỉnh táo một chút, “Tôi còn mua chút đồ dùng sinh hoạt.”
“Được , chúng luôn thôi, lên trấn ăn cơm sáng luôn.” Doãn Tầm list đồ cần mua của , “ lúc xe bác Trần cũng lên trấn.”
Thôn Thủy Phủ cách thị trấn khá xa, đường mất cả ngày, xe cũng tiêu tốn hơn hai tiếng. Trong thôn bọn họ chỉ hai cái xe vận tải nhỏ, nếu bình thường các thôn dân lên thị trấn, chỉ thể chờ đến ngày chủ xe nhập hàng để ké, đưa thêm một chút tiền xe là . Bác Trần mà Doãn Tầm chính là một trong 2 chủ xe đó, đồng ruộng nhà ông tương đối nhiều, lên thị trấn là định mua chút phân bón trở về.
Hai đến cửa thôn, chào hỏi bác Trần xong thì cabin xe.
Sau khi Lục Thanh Tửu đưa tiền xe thì Doãn Tầm tủm tỉm đưa điếu t.h.u.ố.c qua, bác Trần cầm lấy châm lửa, trò chuyện hỏi Lục Thanh Tửu mua thứ gì.
“Con mua mấy con heo con.” Lục Thanh Tửu , “Với một chút hạt giống.”
Bác Trần : “Được đó, thị trấn bán heo con, đến lúc đó bác giúp mày lựa mấy con, đừng để lừa cho.”
Lục Thanh Tửu cảm ơn.
Sau đó bác Trần hỏi tình hình gần đây của Lục Thanh Tửu, chuẩn ở nơi sinh sống lâu dài thì dặn dò một điều cần chú ý, ví dụ như đất thì cày ngay lập tức, như lúc gieo hạt mới , nông canh chú ý mùa màng, lãng phí thời gian bỏ lỡ mùa xuân thì chờ đến quý .
Lục Thanh Tửu kĩ luôn gật đầu . Cái gọi là bà con xa bằng láng giềng gần, thôn Thủy Phủ vốn dĩ nhỏ, chuyện gì đều thể giúp đỡ lẫn .
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])