Nội Gián Hay Phản Gián? - 7

Cập nhật lúc: 2025-03-02 20:43:50
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

8

Sương trắng tan đi, tôi tiến vào phó bản tiếp theo.

Đọc truyện tại MonkeyD để ủng hộ người dịch An Phụng - 安凤.

Nhưng lần này sao lại chỉ có mỗi mình tôi?

“Chào mừng người chơi đến với Trò Chơi Kinh Dị [KHÔNG MỘT AI SỐNG SÓT].

"Mức độ khó của phó bản lần này: cấp SSS."

"Thời gian: Chưa biết."

"Số lượng: Vô hạn."

"Địa điểm: Cô Nhi Viện."

"Lời nhắc ấm áp: Cố gắng sống sót nhé.”

[Chết tiệt! Đây chẳng phải là phó bản cho phép người chơi tự g.i.ế.t nhau sao?]

[Trời ơi, tàn bạo quá, m.á.u me quá, tôi phấn khích quá.]

[Hả? Không phải là tân thủ từ phó bản ‘Tất Cả Đều Sống’ kia sao?]

[Trước mặt, phó bản đó gọi là TRỐN TÌM, hahaha.]

[Có thể vào phó bản này đều là những người chơi xấu, chơi bẩn trong game, đây là hình phạt dành cho bọn họ.]

[Tân thủ này đã làm gì sai vậy? Có phải là do đắc tội với NPC trong phó bản trước không?]

[Có thể, ngay cả đến Quý Ngài cũng bị cô ấy loại khỏi cuộc chơi rồi hahaha.]

Tôi không kịp quan tâm đến những dòng bình luận, vì ba chữ “Cô Nhi Viện” khiến tôi cảm giác như rơi xuống hầm băng.

Những mảnh ghép hỗn loạn ùa về trong đầu.

Tôi lắc lắc đầu.

Đột nhiên, một xô nước lạnh từ trên đầu đổ xuống.

“Tân thủ, sao đứng ngẩn người ra đấy hả? Còn không mau đi làm việc!”

Một cô gái cao 1 mét 88, cơ bắp cuồn cuộn, dáng vẻ thô kệch, sau lưng là đám đàn em.

Cảnh tượng trước mắt khiến tôi nhớ lại những ngày sống trong cô nhi viện.

Vì tôi rất nhỏ bé nên nhìn có vẻ dễ bắt nạt.

Chiếc váy trắng của tôi thì bị người ta cắt nát, ga giường dính đầy p.h.â.n, còn thường xuyên bị nhốt trong kho đồ.

Những bảo mẫu trong cô nhi viện đều làm ngơ trước những sự việc đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/noi-gian-hay-phan-gian/7.html.]

Chẳng có ai để cầu cứu, mỗi ngày tôi đều run rẩy sống trong sự sợ hãi.

Cho đến khi có một người nói với tôi:

Sợ hãi không thể giải quyết được vấn đề, cách hiệu quả nhất để vượt qua nỗi sợ là phải tiêu diệt nỗi sợ đó.

Tôi nhìn ả cao lớn dáng vẻ đầy tự mãn trước mặt.

Nhặt xô nước dưới đất, tôi ném mạnh về phía cô ta.

Bụp!

Ả cao lớn ngã xuống đất, nhìn tôi vô cùng kinh ngạc.

Tôi úp xô nước lên đầu cô ta, rồi đ.ấ.m đ.á liên tiếp vào người.

“Aaaaaa——”

Ả hét lên, ra lệnh cho đám đàn em kéo tôi ra.

Vì bọn chúng rất đông nên chúng đã đè tôi xuống đất và đ.á.n.h đ.ậ.p tôi một trận tơi bời.

[Quá hay! Quả nhiên, những người bị đưa vào phó bản này đều là những kẻ khó nhằn.]

[Mọi người có để ý phó bản này không giới hạn thời gian không? Nghe nói có người ở trong phó bản này lộng hành, không thèm ra ngoài nữa cơ.]

[Đúng rồi, ở đây g.i.ế.t người không phạm pháp, có vài kẻ ác thích giải phóng thú tính ở đây.]

Tôi bị đ.á.n.h đến bất tỉnh, rồi lại bị cơn mưa tạt cho tỉnh lại.

Âm thanh hệ thống lại vang lên.

“Lời nhắc ấm áp: Nếu bị thương, có thể đến phòng y tế ở cuối tầng một.”

Tôi đoán là đã kích hoạt một nhiệm vụ.

Phó bản này không hề nói rõ điều kiện hoàn thành.

Tôi lê bước đến phòng y tế.

Một người đàn ông cao ráo, mặc áo sơ mi trắng, quay lưng về phía cửa.

Nghe tiếng động, anh ta quay lại.

Tôi nhìn vào đôi mắt quen thuộc đến mức không thể quen hơn được nữa, đứng chôn chân ở cửa không thể nhúc nhích.

“Lão… lão đại?”

Mặc dù đôi mắt này không phải màu đỏ tươi, mặc dù không đeo mặt nạ, nhưng tôi ngay lập tức nhận ra.

Người đàn ông đó mỉm cười, “Tôi tên là Jack Lý, cô có thể gọi tôi là bác sĩ Lý.”

Loading...