Nội Gián Hay Phản Gián? - 1
Cập nhật lúc: 2025-03-02 20:30:30
Lượt xem: 68
1
Tôi là Mị Mị.
Bằng một cách khó hiểu nào đó thì tôi đã trở thành chân sai vặt của Đại BOSS trong Trò Chơi Kinh Dị.
Vì quá nhát gan nên chẳng có ma nào chịu dẫn tôi theo.
Điều thứ 53 trong quy tắc của quỷ: Không bỏ rơi, không bỏ cuộc.
Đại BOSS hết cách, đành phải tự mình dắt tôi theo.
Tên này cực kỳ chú trọng nghi thức, mỗi lần xuất hiện đều đeo mặt nạ lam bảo thạch, khoác lên người bộ lễ phục đuôi tôm.
Đọc truyện tại MonkeyD để ủng hộ người dịch An Phụng - 安凤.
Cử chỉ tao nhã, mật danh “Quý Ngài”.
Chỉ có điều, hành động thì quỷ quyệt và tàn nhẫn, đến nay chưa có người chơi nào sống sót dưới tay hắn.
Lần thứ mười tôi vô tình làm hắn vấp ngã chổng vó, cuối cùng hắn cũng không nhịn nổi nữa.
"Ai có thể khiến cô ta gan dạ hơn, ta sẽ cho một năm nghỉ phép."
Đám quỷ đều hăng hái muốn thử, nhưng khi thấy hắn chỉ tay về phía tôi, cả bọn bỗng im bặt.
Im lặng chính là cây cầu quỷ của đêm nay.
Cuối cùng, Thủy Quỷ uốn éo lượn lờ tiến lên trước mặt Đại BOSS, liếc tôi một cái.
"Con nhóc này trông cũng xinh xắn, da trắng nõn nà, nhìn lại dễ thương. Hay là ném nó vào giữa đám người chơi làm nội gián?"
"Để nó đi theo đám người chơi, vừa có thể bị chúng ta hù dọa rèn luyện gan dạ, vừa giúp chúng ta nắm bắt động tĩnh của bọn chúng."
Đại BOSS tao nhã tựa vào ghế bành, đưa tay che lại vết rách trên quần do cú ngã vừa nãy.
Hắn đồng ý.
"Đi đi, Mị Mị. Nếu chưa vượt qua 7749 phó bản thì đừng mong có thể quay lại."
Trước mắt tôi tối sầm.
Đám quỷ hò reo vui sướng, bật sâm panh ăn mừng vì cuối cùng cũng tống khứ được tôi – một đứa vướng víu phiền phức.
Chẳng ai có thể ngờ rằng, điều này sẽ trở thành quyết định khiến bọn họ hối hận nhất cuộc đời.
2
Tôi mở mắt ra lần nữa, thì thấy mình đã đứng chung với đám người chơi.
"Chào mừng người chơi đến với Trò Chơi Kinh Dị [KHÔNG MỘT AI SỐNG SÓT]."
Giọng hệ thống lạnh lẽo vang lên.
"Độ khó của phó bản lần này: Cấp B."
"Thời gian: 3 ngày 3 đêm."
"Số lượng: 8... 9 người!"
"Nội dung phó bản: TRÒ CHƠI CHỐN TÌM."
"Lời nhắc nhở thân thiện: Hãy trốn cho thật kỹ, đừng để bị tìm thấy nhé."
Cùng lúc đó, hàng loạt bình luận điên cuồng tràn vào màn hình.
[Wow! Cuối cùng cũng bắt đầu rồi!]
[Phó bản cấp B? Tỷ lệ sống sót chỉ có 15%, lần này đáng để xem đây.]
[Ơ? Có gương mặt mới? Tân thủ à? Dễ thương quá!]
[Hửm... sao cứ thấy tân thủ này quen quen?]
Người chơi không nhìn thấy bình luận, nhưng NPC thì có.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/noi-gian-hay-phan-gian/1.html.]
Mà tôi, một NPC làm nội gián trong đám người chơi, để không bị lộ thân phận, chỉ có thể giả vờ không nhìn thấy đống bình luận đang khen tôi dễ thương.
Dù nhát gan nhưng tôi là một con quỷ rất nghe lời.
Đại BOSS bảo tôi làm nội gián, tôi nhất định sẽ ghi nhớ trong lòng.
Sương mù tan đi, chín người chúng tôi đứng giữa một căn phòng trống trải.
Bên trong có mười lăm chiếc hộp giống hệt nhau.
Giọng hệ thống lạnh lẽo lại vang lên.
"Xin mời người chơi mau chóng ẩn nấp, ba phút sau vòng đầu tiên của trò chơi sẽ bắt đầu."
Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn vào đám hộp.
Có người đã lao đến định mở một cái.
"Khoan đã!"
Một gã mập lên tiếng ngăn cản.
"Chiếc rương này có gì đó không ổn, tôi nghi bên trong có khả năng xuất hiện Nữ Quỷ Trong Rương."
"Nữ Quỷ Trong Rương?!"
Vừa nghe thấy tên quỷ, tôi đã run lẩy bẩy.
[Bé gái mới đến sợ quá kìa.]
[Tôi cược con bé này không qua nổi vòng đầu.]
[Tôi cược một đồng.]
[Tôi cược năm hào!]
Bình luận liên tục nhảy.
Cô gái đeo kính sắp phát điên: "Vậy phải làm sao? Nếu không mau đi trốn mà bị tìm thấy thì cũng c.h.ế.t!"
"Thôi kệ, đánh cược vào vận may vậy!"
Gã đàn ông dáng vẻ cao gầy làm động tác định mở chiếc hộp trước mặt.
"Tôi... tôi... tôi nhớ là..."
Tôi run giọng lên tiếng, lập tức nhận được ánh nhìn chăm chú của mọi người.
Ánh mắt tràn đầy hy vọng ấy dường như tiếp thêm dũng khí cho tôi.
Tôi lấy hết can đảm nói: "Nữ Quỷ Trong Rương của phó bản này rất ưa sạch sẽ, nên khóa rương bị chà rửa thường xuyên mà xuất hiện vết gỉ."
Gã cao gầy nhìn chằm chằm vào ổ khóa trước mặt, trên đó đầy những vệt gỉ xanh xám.
Hắn hoảng hốt lùi lại mấy bước.
Sau đó lao đến nắm tay tôi lắc mạnh.
"Cô em à, đại ân không nói lời cảm tạ! Nếu ra ngoài được, anh mời em ăn thịt xiên nướng!"
Tôi túm túm chiếc váy trắng của mình, ngại ngùng mỉm cười: "K-không có gì đâu."
[Ôi trời! Mới vào game đã có người tìm ra cách để né Nữ Quỷ Trong Rương, độ khó giảm một nửa ngay lập tức!]
[Tân thủ này được đấy!]
[Mà khoan, tân thủ này sao nhìn quen thế nhỉ?]
Nhìn thấy màn hình tràn ngập bình luận, lúc này tôi mới bừng tỉnh.
Đại BOSS cử tôi đến làm nội gián.
Mà hình như tôi lại... phản gián mất rồi.