Tôi x/á/c nhận cũng phủ nhận, giơ tay xoa xoa cằm .
Hắn ôm thở dài.
Tôi nhịn : "Hay làm , khi tự điều chỉnh ."
"Tinh khí kiểu đó thô thiển. Ta ngươi từ tận đáy lòng khao khát , yêu mến , hợp nhất thể x/á/c linh h/ồn với . Đến giờ ngươi vẫn động tình."
Duật Tư nắm tay , hôn lên lòng bàn tay, áp bàn tay má , biểu cảm đủ luyến tiếc xen chút oán h/ận.
"Ngươi từng động tình nào ?"
Không ? Có đấy.
Thực giờ cũng chẳng hiểu ngày xưa thích Cố Dương điều gì.
Chúng quen ở cuộc thi mô phỏng kinh doanh.
Hồi chẳng ai đoạt giải, chung thành tích cả hai đều tệ.
Khi xem nhận giải khán đài, bước đến bên , đột nhiên giải nhất là hậu trường thôi, con nhà giàu sắp đặt sẵn.
Tôi đầu, thấy cằm gồng lên, đôi mắt băng chằm chằm lên sân khấu, ánh mắt sắc hơn d/ao cạo.
Anh , thật phục chút nào.
Sau phát hiện học cùng trường. Chúng bắt đầu tiếp xúc.
Rồi rủ cùng khởi nghiệp.
Lúc đưa tay mời , vẫn chỉ là trai mặc quần jean rá/ch đeo ba lô thể thao cũ kỹ, thế mà như m/a đưa lối nắm lấy tay , khiến đỏ mặt thoáng chốc.
Hồi thật sự nghĩ còn cả thanh xuân để phung phí.
Tôi yêu, yêu đến /ên cuồ/ng.
Những ngày khốn khó nhất, chạy ngoại ô đàm phán hợp đồng. Xong việc trời tối mịt, tiền gọi xe về thành phố, co ro cả đêm trong quán net. Sáng hôm bắt xe liên tỉnh về tòa nhà công ty, dùng đồng tiền cuối cùng m/ua cho phầnăn sáng tại tiệm ăn mạng nổi tiếng.
Tôi và từ giảng đường đến công việc, từ bạn bè thành tình nhân, hóa sếp - nhân viên, thành tổng giám đốc và trưởng nhóm marketing.
Ban ngày làm thuê cho , đêm về ấm giường .
Rồi một ngày chợt tỉnh ngộ.
Người tình yêu nuôi dưỡng chỉ .
Anh thăng tiến vùn vụt, mang khí chất của kẻ bề . Còn cắm đầu kéo cày, chỉ nhận về chiếc dày đ/au nhức và lời chia tay.
Duật Tư chớp chớp hàng mi dày khẽ rung liên hồi, ánh mắt lóe lên chút mong chờ.
Hắn thật, cứ thế lạnh nhạt với thì thật bất lịch sự.
Nghĩ , thành khẩn đưa đôi môi hướng về phía .
Ngay khi hai cặp môi chạm , điện thoại vang lên.
Dù lúc khó việc gấp, vẫn thoát khỏi khí ngột ngạt trong tích tắc, dậy cầm điện thoại.
Duật Tư lưu luyến nỡ, biểu hiện qua chiếc đuôi dài đen nhánh quấn quanh mắt cá chân , cuốn ba vòng quanh đùi.
Nhìn tên gọi, do dự hồi lâu vẫn bấm .
Là Kiều Nhiễm.
"Trưởng nhóm Lạc, Tổng giám đốc Cố đưa em gặp đối tác, say xỉn vì đỡ rư/ợu cho em nôn hết cả . Anh đến đón ?"
Tôi gi/ật : "Đối tác? Thiên Thịnh ?"
"À... em giờ Tổng Cố đưa trưởng nhóm , nhưng..."
" giờ ảnh giở chứng ?"
Tôi hỏi: "Ở ?"
"Câu lạc bộ Blackberry."
Tôi lẩm nhẩm tính cách đáp: "Xa quá, đến ."
Kiều Nhiễm tin nổi, cố ý nhắc : "Xa quá ư?"
"Ừ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/no-le-cong-so/chuong-3.html.]
"Thế... thế Tổng giám đốc tính ạ?"
"Cách 500 mét khách sạn, phiền em đưa ảnh qua đó ."
Đầu dây vang tiếng vật gì vỡ tan. Rồi giọng bên đổi thành khác.
"Lạc..." - Là Cố Dương.
Giọng nhoè nhoẹt, xem say khướt .
Cố Dương lẩm bẩm: "Anh khó chịu quá..."
Tôi trả lời chút do dự: "Khó chịu thì uống th/uốc ."
Một lát , giọng gằn gi/ận: "Được, em giỏi lắm."
Cuộc gọi đ/ứt phựt, chỉ còn tiếng tút dài bên tai.
Duật Tư vòng tay ôm từ phía , cằm tựa lên bờ vai hỏi khẽ: "Là ?"
Tôi hiểu ý hỏi.
Động tình.
Chưa kịp đáp, tiếng "ting" vang lên. Kiều Nhiễm gửi tin nhắn hình ảnh.
Tôi mở , thấy bức ảnh Cố Dương ôm eo Kiều Nhiễm, hai đầu chạm , đôi môi đang mặn nồng khóa ch/ặt.
Nhìn góc ảnh là tự chụp.
Duật Tư chớp mắt hai cái, an ủi : "Xin chia buồn."
Ng/ực căng cứng bỗng chùng xuống.
"Không ", , "Chuyện quá quen ."
Ác q/uỷ dặn tiết chế đ/au thương, đưa cho một chiếc roj da.
Hắn bảo lên văng, tận mắt chứng kiến hóa thành hình dạng Cố Dương mặt. cổ đeo vòng da, hai tay c/òng lưng, quỳ gối mặt .
"Cậu đang..."
Hắn dụi đầu đùi , sợi xích vòng cổ rơi lòng bàn tay: "Chủ nhân, xin tha thứ cho em..."
Tôi nổi hết da gà.
Chơi lớn thế ???
Tôi nắm ch/ặt sợi xích, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi: "...Tha thứ cho cái gì?"
"Anh trăng hoa bạc tình, ích kỷ hẹp hòi, khiến chủ nhân buồn lòng..."
Khuôn mặt giống hệt Cố Dương hiện lên vẻ hối .
Tôi thử quất một roj, kiểm soát lực tay.
Tiếng thở gấp vang lên. Vệt roj đỏ ửng từ cổ xuyên qua ng/ực như con rắn cuộn tròn, lập tức sưng vồng lên.
...
Tôi vứt roj, dậy lấy hộp c/ứu thương giá.
"Chủ đ/á/nh ?"
" đ/á/nh là ngươi."
"Ta thấy sướng mà."
"Vẫn ."
Khi với hộp th/uốc, lưng biến về hình dạng Duật Tư.
Hắn thở dài, vòng đôi vai rộng ôm ch/ặt lòng: "Ngươi đang lãng phí..."
Ng/ực ép khiến tay cựa . Thấy vết roj biến mất, đẩy .
Tội nghiệp tên mị m/a.
Nếu gặp kẻ bất lực như , cần dùng th/ủ đo/ạn .
"Hay mai khám đông y nhỉ?"
Duật Tư thêm, miệng hôn.