Anh rủ mắt , giọng điệu bình tĩnh đến mức thái quá, "Vì một câu trả lời."
"Một câu trả lời rằng bất kể là ai, dù là lạ là kẻ , em vẫn sẽ yêu ."
Tôi đầy vẻ thể tin nổi, hốc mắt cay nóng, "Cho nên, tất cả những chuyện chỉ là một phép thử của ?"
Anh gì, nhưng biểu cảm cho lời thừa nhận. Tôi giận đến mức thở , nhào lên , dùng cả chân lẫn tay đ.ấ.m đá túi bụi: "Anh coi là thằng hề nên thấy vui lắm đúng ?!"
"Trêu đùa thú vị lắm ?!"
Anh đ.á.n.h đến mức lảo đảo, nhưng nhất quyết rên rỉ lấy một tiếng, lông mày cũng chẳng hề nhíu .
Khi cơn giận lên đến đỉnh điểm, vớ ngay chậu hoa lan ném mạnh . Chậu hoa vỡ tan tành đất, nước b.ắ.n đầy lên . Nhành lan trơ trọi giữa đống hỗn độn, trông thật t.h.ả.m hại.
Lúc mới lên tiếng: "Chậu hoa lan là quà tặng em năm em mười tám tuổi. Chúng cùng chăm sóc nó suốt bốn năm trời."
Tôi bỗng ngẩn , chẳng nhớ gì cả. khi cúi xuống nhành lan , lồng n.g.ự.c bỗng cảm thấy đau nhói. Cảm giác đó lấn át cả sự phẫn nộ, một nỗi xót xa lan tỏa khắp tâm trí.
Phó Thịnh tới ôm lấy , hốc mắt đỏ lên, "Em còn nhớ ?"
Tôi mím môi lời nào.
"Anh nuôi em mười hai năm ."
"Tròn mười hai năm trời đấy!" Anh đến mức khàn cả giọng, đưa tay nắm lấy cổ áo , kéo đến mức lảo đảo: "Em em thích , tin ."
"Em em những ngôi trời, hiện tại những ngôi mang tên em đang tỏa sáng kìa!"
"Em cái gì, đều cho em cái đó, từng để em rơi một giọt nước mắt nào."
"Cuối cùng, nhận cái gì? Chỉ một câu ' yêu' là em bỏ ?"
"Em giỏi lắm."
"Đừng trách thử lòng em."
"Anh thật sự làm thế nào để thuyết phục bản rằng em còn yêu nữa!"
Tôi vốn là dễ dỗ dành, thấy tủi , nước mắt lăn dài má, "Anh tưởng rời xa chắc?"
"Họ ở bên cạnh chính là gánh nặng, họ kết hôn sinh con thì ông nội sẽ giao nhà họ Phó tay ."
"Tôi sẽ chỉ làm khổ thôi, sẽ chỉ khiến làm việc gì cũng thuận lợi."
Gân xanh trán giật giật, vẻ cũng đang tức giận đến cực điểm, "Họ... họ là cái thá gì chứ?"
"Em cho họ là ai?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/no-anh-mot-tieng-ong-xa/chuong-7.html.]
"Ba ."
Bàn tay Phó Thịnh chuyển từ cổ áo lên bóp lấy gáy . Anh giống như sắp phát điên, lạnh một cách đáng sợ, "Tốt lắm."
"Giỏi lắm, đối xử với em m.ó.c t.i.m móc phổi như mà em tin , em lời bọn họ?"
"Vì đứa con ruột thịt, bọn họ thậm chí chẳng quan tâm em sống c.h.ế.t ."
Nhìn như , lòng đau như d.a.o cắt.
"Tôi chỉ cho thôi..."
"Tốt cho ." Anh lặp ba chữ , lạnh đầy châm biếm: "Tốt cho ? Có bao giờ lấy danh nghĩa 'vì cho em' để ép em làm bất cứ chuyện gì em thích ?"
Không . Năm 17 tuổi học vẽ, lo lắng đến mất ngủ nhưng cũng hề ngăn cản, ngược còn tìm cho những giáo viên giỏi nhất.
Năm châu Âu tìm cảm hứng, dù tình hình an ninh , cũng ngăn cấm, mà gác công việc suốt một năm để cùng , bảo vệ .
"Cho nên một câu 'vì cho ' là thể cướp thứ yêu thương nhất ?"
Câu hỏi của khiến câm nín. Những giọt nước mắt nóng hổi cuối cùng cũng rơi xuống, làm nhòe tầm mắt .
"Thế giới rộng lớn bao."
"Nếu nhờ vụ t.a.i n.ạ.n xe đó giúp bắt kịp em..."
"Em xem. Tôi mất bao nhiêu năm mới thể tìm hạt cát yêu nhất giữa đại dương mênh m.ô.n.g ?"
Tôi áp mặt n.g.ự.c , cảm thấy thở nghẹn . Tôi cũng sự điên cuồng của làm cho khiếp sợ.
Từng lúc hận Phó Thịnh ? Thật cũng chẳng rõ nữa. lúc đó họ vẽ một kết quả quá đỗi t.h.ả.m hại. Rằng nếu Phó Thịnh cứ dây dưa với một đàn ông như , sẽ gia đình gạt ngoài. Trong cuộc chiến tranh giành quyền lực, kẻ gạt ngoài sẽ mãi mãi ngóc đầu lên nổi, chẳng còn chút tôn nghiêm nào.
Phó Thịnh là vầng trăng sáng nhất trong lòng , thể nhẫn tâm kéo xuống vũng bùn chứ?
Tôi bừng tỉnh, những ký ức tên bắt đầu ùa về trong đại não. Tôi quen với việc yêu thương che chở như một thói quen khó bỏ.
Phó Thịnh buông tay, : "Giờ em thể tha thứ cho ."
"Tôi làm , thừa nhận đê tiện." Anh nhặt nhành lan đất lên định rời .
cơ thể nhanh hơn bộ não, mạnh bạo giữ . Nước mắt trào : "Em tha thứ cho , em ghét c.h.ế.t !"
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
"Phó Thịnh, bỏ mặc em."
Anh im lặng một lát, thở dài một tiếng . Anh nâng mặt lên, khẽ hỏi: "Anh làm nỡ bỏ mặc em chứ?"
Sự khẳng định trong lòng bao giờ lung lay, từng.