Tần Như Ngọc đi đến bên cạnh ta, che ô cho ta.
Trên t.h.i t.h.ể Nương hiện lên một luồng sáng trong suốt, bị Tần Như Ngọc nắm trong lòng bàn tay.
"Ta lấy ngươi làm quân cờ, ngươi tự nguyện chui đầu vào rọ, hai ta nay đều đã đạt được nguyện vọng, vốn dĩ không ai nợ ai. Có điều—"
Hắn nói, cúi đầu nhìn ta, dường như tâm trạng rất tốt: "Thấy ngươi đã vất vả một phen, ta có thể thỏa mãn ngươi một nguyện vọng cuối cùng."
Ta bừng tỉnh, cuối cùng cũng hiểu vì sao mình vẫn còn tiếc nuối.
Hôm nay g.i.ế.c một Tế Từ tiên tử, ngày sau sẽ còn có ngàn vạn tiên tử khác.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Chỉ cần trên đời vẫn còn một vị tiên, bọn chúng sẽ tiếp tục vơ vét của cải của chúng sinh thiên hạ.
Chỉ cần trên đời vẫn còn một vị tiên, sinh lão bệnh tử, hỉ nộ ái lạc của phàm nhân, đều nằm trong tay tiên nhân.
Sống không được sống, c.h.ế.t không được chết, như phù du, như kiến hôi, như bèo bọt.
Ta chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt giao với con ngươi của Tần Như Ngọc.
"Tần Như Ngọc, nếu ta muốn tất cả các tiên nhân đều phải chết."
"Ngươi có đồng ý không?"
15
Tần Như Ngọc hiếm khi cười nhạo một tiếng, dường như cho rằng ta điên rồi.
Nhưng Thiên Đạo dường như cảm ứng được điều gì đó, sấm sét đột nhiên vang dội, vô số tia chớp xé rách bầu trời.
Thanh thế to lớn, đất rung núi chuyển.
Ta ôm Điểm Thúy lần cuối.
Tần Như Ngọc kinh hãi, cuối cùng cũng hiểu ta muốn làm gì.
"Ngươi điên rồi sao?!"
Hắn hoảng sợ tột độ, không còn giữ được vẻ cao lãnh như tiên nhân, dùng các loại pháp thuật đánh về phía ta, muốn ngăn cản ta.
Nhưng đã muộn rồi.
Thân thể bán trong suốt của ta lơ lửng giữa không trung, dường như đã hòa vào thiên địa này.
Ta không để ý đến hắn, mà hỏi mọi người:
"Thiên đạo vô tình, xem chúng ta như cỏ rác, hôm nay ta sẽ c.h.é.m đứt Thiên đạo này!"
"Ta sức mỏng lực yếu, nhưng tích cát thành tháp, tích thủy thành uyên, các ngươi có nguyện ý trợ giúp ta không?!"
"Thảo dân nguyện ý!"
Vương Tiểu Hài là người đầu tiên hưởng ứng ta, hắn không biết tìm đâu ra một con d.a.o phay, không chút do dự đ.â.m vào bụng mình.
"Lão tặc thiên! Trước khi c.h.ế.t ngươi hãy nhớ kỹ! Huyện Lễ đệ nhất hảo hán, chính là ta đây!"
Ngoài dự đoán của ta, người thứ hai đứng ra lại là đồ tể.
Hắn cướp lại con d.a.o từ tay Điểm Thúy, hốc mắt đỏ hoe: "Lão tử chỉ muốn sống, sao lại khó khăn thế chứ!"
"Tiên nhân chó má gì! Thiên đạo chó má gì!"
Từng người từng người đứng ra, hiến dâng hồn phách cho ta.
Ta cười to, mang theo ý nguyện của muôn dân, lấy thân hóa kiếm, một đi không trở lại, c.h.é.m thẳng vào Thiên Đạo!
Trước khi thần hồn câu diệt, ta để lại cho nhân gian này một câu cuối cùng.
"Từ hôm nay, thế gian không còn tiên đạo."
"Phàm nhân không cần cầu tiên, nhân đạo tự có con đường rộng mở!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/niep-niep-trung-sinh/het.html.]
16
Huyện Lễ mưa to ba ngày.
Tần Như Ngọc trốn trong đạo quán, bói cho mình hết quẻ này đến quẻ khác.
Đại hung, cửu tử nhất sinh.
Thiên đạo đã thay đổi, tiên lộ đã đứt.
Hắn thở dài, cuối cùng không giãy dụa nữa, giải tán đệ tử, ngồi hóa trong đạo quán.
Khổ cầu trường sinh mấy ngàn năm...
Suy cho cùng cũng chỉ là uổng phí công sức.
17
Tiểu Tống tướng quân áp giải cha ta vào kinh.
Cha bị phán xử lăng trì, để xoa dịu cơn giận của dân chúng, đặc biệt áp giải về huyện Lễ hành hình.
Đao phủ có kinh nghiệm, phải mất ba ngày mới khiến ông ta tắt thở.
18
Sau khi ta chết, huyện Lễ mưa thuận gió hòa, năm nào cũng được mùa.
Vào vụ thu hoạch, người dân thường đến mộ ta đặt một bó lúa.
Không ai lập bia cho ta, không ai tạc tượng ta, cũng không ai cúng bái ta.
Ta không tên không họ, chỉ là một phàm nhân bình thường.
Nhưng bọn họ đều nhớ đến ta.
Ngày sinh nhật ta, Điểm Thúy vẫn như thường lệ đến Tri Vị Lâu gọi một bàn thức ăn ta thích ăn, dùng hộp đựng mang đến trước mộ.
Nàng ta và Trần An thành thân hai năm, hiện đã mang thai sáu tháng.
Mộ của ta ở trên núi, Điểm Thúy đuổi Trần An đi, ngồi trước bia mộ nói với ta những lời tâm tình.
"Tiểu thư, Điểm Thúy lại nhớ người rồi."
"Lúc đó rõ ràng đã hứa sẽ bình an trở về, sao lại ra đi như vậy."
"Cơm ở Tri Vị Lâu, tiểu thư rốt cuộc cũng không được ăn..."
Điểm Thúy nói, nước mắt lại rơi xuống.
Một cơn gió núi thổi qua, giống như bàn tay dịu dàng, thay nàng ta lau đi nước mắt.
Điểm Thúy đột nhiên ngẩng đầu.
Trên gò đất nhỏ, một đóa hoa nhỏ màu hồng lặng lẽ nở rộ.
...
Bốn tháng sau, Điểm Thúy sinh hạ một bé gái.
Bà đỡ liên tục khen ngợi: "Phu nhân mau xem, đứa bé này còn đang cười kìa!"
Điểm Thúy vội vàng ôm lấy đứa bé.
Đứa bé đáng yêu vô cùng, vừa nhìn thấy Điểm Thúy liền cười khanh khách, giơ tay muốn ôm lấy nương của mình.
Trên cánh tay trắng nõn như ngó sen, một vết bớt nhỏ đặc biệt rõ ràng.
Đó là một đóa hoa nhỏ màu hồng.
Hết