Tôi sofa cho tỉnh táo, mùi hương áo khoác khiến lòng thư thái lạ lùng.
Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, vùi nửa mặt chiếc áo hít hà một .
lúc Ôn Hàn Chu đẩy cửa bước , bắt gặp ngay bộ dạng biến thái của .
Tôi hổ c.h.ế.t, cuống cuồng bật dậy, tay vẫn còn cầm chiếc áo khoác của .
"Tôi... ... ..." Mãi mà thốt vế , giải thích nhưng chẳng giải thích thế nào.
Thấy , Ôn Hàn Chu tùy ý : "Thích mùi nước hoa ? Ở nhà còn một lọ mới đấy, về nhà đưa cho."
lúc đang cực kỳ hổ thẹn vì hành động của nên cuống quýt từ chối: "Hả? Dạ thôi cần ạ, làm việc đây."
Tôi gấp gọn áo khoác để lên sofa, đang định bỏ chạy thì gọi .
Ôn Hàn Chu lấy chìa khóa xe từ trong túi áo khoác đưa cho : "Tối nay tiệc xã giao, tan làm tự về nhà nhé. Cậu lái xe ?"
Tôi đơ , định đưa xe cho lái ?
"Dạ ... tự tàu điện ngầm về cũng ạ."
Đùa , dù lái cũng chẳng dám lái .
Xe của đắt thế , lỡ va quẹt ở thì đền nổi.
Ôn Hàn Chu thu chìa khóa xe: "Vậy , về đến nhà thì nhắn tin cho ."
"Dạ?" Tôi ngẩn , đây chúng từng làm thế bao giờ, nhưng dường như chẳng thấy gì bất cả.
Anh bàn làm việc, ngước mắt sang: "Không còn việc gì nữa thì ngoài làm việc ."
Ngồi chỗ làm, gục mặt xuống bàn, đầu óc rối bời.
Một mặt thì tự trách ngửi áo khoác để bắt quả tang, mặt khác hiểu nổi những hành động khác thường của Ôn Hàn Chu ngày hôm nay.
Anh đồng nghiệp A Sài cạnh thò đầu sang hỏi: "Sao thế? Bị sếp Ôn mắng ?"
Tôi thẳng dậy, nhỏ giọng đáp: "Dạ ."
"Thế là lo vụ công tác hả? Lúc nãy họp sếp bảo đang xem nội dung dự án trong phòng sếp, cũng đừng áp lực quá."
Dù ban đầu phiền lòng vì công việc, nhưng hiện tại quả thực cũng chút lo lắng: "Kinh nghiệm của em còn ít, em sợ làm vướng chân ."
Anh Sài "hầy" một tiếng: "Hồi bọn cũng thế thôi, cứ theo sếp làm dự án là tiến bộ nhanh lắm. Sếp Ôn là rèn luyện cho đấy."
Phòng chúng thành tích nhất, phần lớn là nhờ công đào tạo nhân viên của Ôn Hàn Chu.
"Hơn nữa," Sài tiếp, " sếp Ôn ở đây thì việc gì là giải quyết , cứ yên tâm mà học hỏi."
"Vâng, em cảm ơn Sài ạ." Tôi chân thành cảm ơn, Sài cũng tập trung công việc của .
Tôi về phía phòng làm việc riêng của Ôn Hàn Chu, lúc rèm sáo kéo lên nữa.
Anh giống như một cột trụ vững chãi , tuy ở trướng chúng sợ, nhưng thâm tâm ai nấy đều vô cùng nể phục .
Ôn Hàn Chu như cảm nhận điều gì đó, ngước mắt sang.
Ánh mắt chạm , hoảng hốt cúi đầu xuống, vì dùng lực mạnh nên trán đập "cốp" một cái bàn, phát tiếng động nhỏ.
Anh Sài kinh hãi: "Chỉ là công tác thôi mà, cần đến mức ?"
Tôi xoa trán, mặt đỏ bừng vì hổ.
lúc , màn hình điện thoại sáng lên.
Mở là tin nhắn từ Ôn Hàn Chu gửi đến:
[Tập trung làm việc , đừng trộm.]
[Tối nay uống canh giải rượu nấu. Coi như thù lao, về nhà cho thoải mái.]
Ôn Hàn Chu !
Đây giống những lời thường chút nào.
vẫn ngoan ngoãn nhắn một chữ: [Vâng.]
Anh gửi thêm tin nhắn nào nữa, cũng xốc tinh thần, tập trung công việc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nien-nien-huu-han-chu/chuong-3.html.]
Forgiven
Tan làm, bắt tàu điện ngầm ghé qua siêu thị gần nhà để mua nguyên liệu nấu ăn.
Vừa đến cửa, đặt đồ xuống mới gửi tin nhắn báo cáo cho Ôn Hàn Chu: [Tôi về đến nhà .]
Đối phương trả lời, chắc là đang bận.
Hồi đó Ôn Hàn Chu cho thuê phòng với mức giá thấp hơn nhiều so với thị trường, thực là hời .
Vì , tự giác nhận lấy việc dọn dẹp nhà cửa và lo cơm nước ngày ba bữa.
Lúc đầu Ôn Hàn Chu còn ngăn cản, bảo cần làm thế.
vẫn kiên trì, cuối cùng cũng mặc kệ làm gì thì làm.
Ôn Hàn Chu làm việc gì cũng giỏi, nhưng duy chỉ nấu ăn là .
Tôi tận mắt chứng kiến suýt chút nữa làm nổ tung cái bếp.
Kể từ đó, nhà bếp trở thành lãnh địa riêng của .
Dạ dày , nhưng trong công việc xã giao thường xuyên uống rượu.
Trước mặt , là một sếp Ôn vạn năng.
từng thấy đau dày đến mức trán rịn đầy mồ hôi lạnh, cả co quắp nhíu mày ghế sofa.
Từ dạo đó, hễ tiệc uống rượu, đều chuẩn sẵn canh giải rượu.
Tôi và , rốt cuộc là mối quan hệ gì nhỉ?
Ở công ty, là cấp và cấp với ranh giới rõ ràng.
Trong cuộc sống, là những bạn cùng nhà ngày càng ăn ý.
Mà nụ hôn mãnh liệt trong giấc mơ đó khiến giật nhận .
Chẳng từ bao giờ, lẽ nảy sinh những tâm tư nên với .
Có lẽ, vẫn nên dọn ngoài ở thì hơn.
Canh thời gian đủ, nấu xong canh giải rượu cho hộp giữ nhiệt.
Đợi đến khi tắm rửa dọn dẹp xong , Ôn Hàn Chu vẫn trả lời tin nhắn.
Đang định cầm điện thoại nhắn tin hỏi xem khi nào về thì chuông cửa vang lên.
Gần như cùng lúc đó, khung chat nhảy tin nhắn của : [Mở cửa.]
Người quên mang chìa khóa ?
Ôn Hàn Chu khẽ cúi đầu, thấy cửa mở liền ngẩng lên .
"Tôi về ."
Trong thoáng chốc, cảm giác như chúng chung sống với lâu .
Tôi nghiêng để nhà.
Anh vẫn thể thẳng bước, trông vẻ mặt thì ý thức vẫn còn khá tỉnh táo.
Đây cũng là bản lĩnh tiếp khách của , bất kể bên ngoài tiếp đối tác muộn thế nào, uống bao nhiêu rượu, mặt khác vẫn luôn giữ vẻ tỉnh táo.
Tôi bếp múc canh giải rượu, đến lúc thì bệt t.h.ả.m phòng khách, ánh mắt cứ thế dán chặt .
"Anh uống lúc còn nóng ."
Anh nhận lấy, đột ngột hỏi một câu: "Cậu tắm ?"
"Vâng."
"Thay sữa tắm mới ?"
Đồ dùng sinh hoạt trong nhà, thường là ai rảnh thì đó mua bổ sung.
thật ngờ mũi của thính đến .
"Vâng, hôm nay siêu thị thấy loại mới nên mua về dùng thử."
Cánh mũi khẽ động: "Thơm lắm."