Khi gặp những câu hỏi khó trả lời, thường chọn cách im lặng.
Ôn Hàn Chu khẽ một tiếng, khởi động xe, nhẹ nhàng hòa dòng xe cộ đường.
"Để ý một chút , đừng lúc nào cũng ngơ ngơ ngác ngác để cưỡng hôn như thế."
Chỉ một câu thôi mà khiến bồn chồn như đống lửa.
Tôi chợt nhớ đến giấc mơ cách đây lâu.
Tuần , một ngày làm việc, cảm sốt nên xin nghỉ ở nhà uống t.h.u.ố.c ngủ .
Có lẽ lúc ốm đau con thường trở nên yếu lòng, thế nên mới mơ.
Trong mơ, vẫn đang trong phòng khách nhà Ôn Hàn Chu. Vừa mở mắt thấy bên giường, cúi áp trán trán .
Tôi ngẩn ngơ , cảm thấy cổ họng khô khốc nên ngẩng cằm hôn lên.
Trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc, nhưng hề né tránh.
Dù cũng là trong mơ nên gan lớn hẳn lên, đưa tay ôm lấy cổ , làm nụ hôn thêm sâu.
Đến khi tỉnh thì là ngày hôm .
Tôi vẫn giường, căn phòng hề dấu vết của thứ hai từng bước .
Tôi thầm nghĩ, đó chắc chắn là một giấc mơ.
Đó là Ôn Hàn Chu mà, nếu thực sự cưỡng hôn , chắc diệt khẩu từ lâu .
Tôi thở phào nhẹ nhõm, cơn cảm cúm cũng đỡ hơn nhiều một đêm. Trái , lúc ăn sáng, Ôn Hàn Chu ho.
Lúc đó cứ ngỡ vì ở chung một nhà nên lây bệnh cho , thế nên thấy áy náy mà xin .
Anh bằng ánh mắt phức tạp chẳng gì.
Đến tận bây giờ, vẫn còn nhớ rõ xúc cảm trong giấc mơ .
Ôn Hàn Chu trong mơ hề lạnh lùng xa cách, môi thật sự mềm.
Tôi lén liếc đàn ông ở ghế lái. Sống mũi cao thẳng của hiện rõ ánh đèn xe cộ bên ngoài.
Trông cứ như yêu nghiệt mê hoặc lòng trong mấy cuốn tiểu thuyết .
Tối hôm đó về nhà, mơ.
Trong mơ, lúc thì thấy Ôn Hàn Chu đuổi , lúc thì thấy đè xuống hỏi hôn thích .
Ngày hôm đến công ty, Ôn Hàn Chu vẫn giữ dáng vẻ tinh , nắm bắt việc trong lòng bàn tay.
Còn thì ủ rũ vì cả đêm mơ thấy mấy chuyện kỳ quái, đầu đau như búa bổ.
Giờ nghỉ trưa, khu pantry lấy nước. Mấy đồng nghiệp cùng ăn tối hôm qua đang tụ tập buôn chuyện ở đó.
"Mọi bảo sếp Ôn chơi trò chơi tối qua là ý gì? Chẳng lẽ sếp thích đàn ông thật ?"
"Hôn đàn ông cũng chắc là gay ."
"Cũng đúng, nhưng với gương mặt đó của sếp Ôn thì nam nữ đều đổ hết. Nếu sếp mà tỏ tình với , cũng từ chối ."
Mấy khác liền mỉa mai: "Tỉnh , bớt mơ mộng . Chẳng tự nhận là trai thẳng thép ?"
Cậu đồng nghiệp mỉa mai đáp : "Thì chứ? Trai siêu cấp tỏ tình thì ai mà đồng ý cho ?"
Mấy trai thẳng cứ thế bàn tán rôm rả với .
Còn một đứa gay "hàng thật giá thật" là bên cạnh lấy nước mà đến thót tim.
Vừa lấy nước xong đang định lẻn thì một đồng nghiệp mắt nhạy gọi giật :
"Tiểu Niên, xem nếu là thì nhận lời tỏ tình ?"
Vừa dứt lời, Ôn Hàn Chu - nhân vật chính của cuộc bàn tán - ngay cửa pantry với chiếc ly tay.
Anh lạnh lùng , tuy là hướng về phía họ nhưng mắt chằm chằm :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nien-nien-huu-han-chu/chuong-2.html.]
"Ai tỏ tình với Tiểu Niên?"
Cậu đồng nghiệp nãy còn mạnh miệng giờ đẩy trả lời: "Không ai ạ sếp, tụi em làm việc đây."
Ôn Hàn Chu làm khó họ: "Đang là giờ nghỉ trưa thì lo mà nghỉ ngơi . Ở công ty ít buôn chuyện thôi."
Cả nhóm gật đầu như gà mổ thóc, cũng định lủi theo họ để chuồn .
Ôn Hàn Chu gọi : "Tiểu Niên ở , đến văn phòng một lát."
Những còn ném cho ánh mắt kiểu "tự cầu phúc nhé".
Ai mà hiểu chứ, chỉ là qua đường lấy nước thôi mà.
Tôi ủ rũ theo phòng làm việc của Ôn Hàn Chu, bàn chờ lệnh.
Đóng cửa , Ôn Hàn Chu bàn làm việc ngước mắt thấy bộ dạng của thì bật :
"Làm cái vẻ mặt đáng thương đó làm gì? Tôi mắng ."
Anh một cái là như hồi sinh ngay lập tức.
Xem thấy hết bộ cuộc buôn chuyện trong pantry.
Anh thu nụ , bắt đầu chuyện công việc: "Tuần công tác tỉnh, cùng . Nội dung dự án gửi mail , xem qua để nắm bắt ."
Forgiven
"Vâng, xem ngay đây ạ." Nói , định bước ngoài luôn.
"Quay ." Một câu của Ôn Hàn Chu khiến ngoắt chỗ cũ.
"Không cần vội xem ngay bây giờ, đang là giờ nghỉ trưa mà."
"À ." Tôi cứ ngỡ còn việc gì khác cần giao phó.
Kết quả, dời mắt khỏi màn hình máy tính, thẳng với khí thế áp đảo, giống như đang chằm chằm con mồi:
"Vậy ban nãy họ ai? Ai tỏ tình với ?"
Sếp Ôn , Ôn , lúc nãy ai là ở công ty đừng buôn chuyện một cách đầy chính nghĩa thế hả?
chỉ dám gào thét trong lòng, não bộ xoay chuyển cực nhanh: "Không ai ạ, họ đùa thôi, chỉ là giả định thôi."
Anh vẫn dồn ép: "Giả định? Thế giả định là ai?"
Tôi dám họ giả định chính là cái đang mặt đây ?
Tôi dám.
Gặp câu hỏi khó, đành bịa đại: "Là một nữ minh tinh ạ."
Nghe xong đột nhiên mất hứng, hỏi thêm nữa.
Tôi liền chớp thời cơ: "Nếu còn việc gì khác, xin phép ngoài ạ."
Ôn Hàn Chu chỉ tay chiếc sofa bên cạnh: "Ngủ ở đây . Cả buổi sáng cứ thấy ngáp suốt, nghỉ ngơi cho tỉnh táo mới làm việc . Giờ nghỉ trưa sẽ ai , yên tâm."
"Hả?" Tôi sững sờ, "Thế lắm ạ."
Ôn Hàn Chu gì, cứ thế .
Áp lực quá, đành thức thời mà dám từ chối nữa.
Thấy ngoan ngoãn xuống sofa, Ôn Hàn Chu mới thu hồi tầm mắt, tiếp tục xử lý công việc máy tính.
Ban đầu cứ ngỡ sẽ ngủ .
nương theo tiếng gõ bàn phím lạch cạch đều đặn, nhanh chóng chìm giấc ngủ.
Trong lúc mơ màng, thầm nghĩ, kể từ trò chơi tối qua, Ôn Hàn Chu dường như chút khác lạ.
Còn khác ở chỗ nào thì kịp nghĩ đáp án ngủ mất .
Đến khi tỉnh , đang đắp chiếc áo khoác của Ôn Hàn Chu.
Mà chủ nhân của chiếc áo thì lúc trong văn phòng.