Niệm Hoan - Chương 11

Cập nhật lúc: 2025-03-01 12:52:31
Lượt xem: 11

Hôm nay vốn là ngày tôi hẹn lịch khám thai. Khi tôi từ bệnh viện bước ra đã thấy bà cụ đang run rẩy xuống từ một chiếc xe buýt, vội vã chạy đến.

Nhìn thấy tờ giấy báo kết quả trên tay tôi, bà ta khóc lóc đến nước mắt nước mũi đầm đìa.

Bà ta ngồi phịch xuống đất, vừa gào vừa khóc: "Sao con người cô lại ác độc như vậy chứ? Cháu tôi đã làm gì sai mà lại gặp phải đứa con dâu như cô..."

Bà ta khóc rất to, thu hút không ít người đi đường dừng lại xem.

Trong đám đông hiếu kỳ, tôi nhìn thấy một bóng hình quen thuộc.

Một cô gái trong chiếc váy trắng, trang điểm nhẹ nhàng, bên cạnh là một người giúp việc.

"Bà ơi, có chuyện gì vậy?"

Cô ta giả vờ không hiểu tình hình, ánh mắt lại hướng về phía tôi, khóe môi khẽ nhếch một cách khó nhận ra.

Nghe cô ta hỏi, bà ta lại khóc càng to hơn.

Bà ta bắt đầu kể lể cuộc đời bi thảm của mình, chồng mất rồi chỉ có thể dựa vào nhà con trai. Nhưng con trai thì không đoái hoài, còn con dâu thì mặt nặng mày nhẹ, không cho bà ta ngồi ăn cùng bàn.

Đám đông xung quanh dần dần bắt đầu đồng cảm với bà cụ, không ít người tức giận nhìn tôi với ánh mắt chê bai và khinh thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/niem-hoan/chuong-11.html.]

"Chị à, bà cụ đã khổ sở như thế, chị làm con dâu thì nên hiếu thảo hơn chứ." Lâm Tiêu Nguyệt mỉm cười, khéo léo thêm dầu vào lửa.

Tôi liếc cô ta một cái, không nói gì, xoay người định rời đi.

Nhưng tay tôi lại bị một người đàn ông trung niên từ phía sau giữ lại.

"Sao cô lại muốn đi? Ngày thường cô hành hạ một người già như thế mà không thấy ngại à?"

Thu Vũ Miên Miên

"Bà ta nói gì là các người tin nấy sao?" Tôi không nhịn được, lên tiếng: "Chính bà ta đã bỏ rơi con trai mình từ năm anh ấy bảy tuổi, không thèm đoái hoài. Hai mươi năm sau bà ta lại đột nhiên quay về để bấu víu..."

"Cô nói bậy!" Bà ta lập tức cắt ngang lời tôi, sau đó tiếp tục gào khóc.

Những lời chỉ trích tôi càng lúc càng lớn, những câu mắng chửi độc ác không chừa câu nào lọt khỏi tai tôi.

Lâm Tiêu Nguyệt đứng đó, mỉm cười hả hê, tận hưởng cảnh tượng tôi bị bêu xấu.

Từ khi gả vào nhà họ Cố, cô ta không còn là đóa hoa trắng mềm yếu của ngày xưa nữa.

Nhìn xung quanh, lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy bất lực.

 

Loading...