06
Lễ cưới của Lương Ất Thừa và Giang Vãn vẫn diễn ra như dự kiến.
Hôn lễ được tổ chức trên một hòn đảo vắng vẻ nhưng có phong cảnh đẹp như tranh vẽ. Dù chỉ là một buổi tiệc nhỏ, không công khai rộng rãi, nhưng để làm kỷ niệm, Giang Vãn vẫn mời một vài đơn vị truyền thông có tầm ảnh hưởng đến ghi hình.
Chúng tôi bám sát kế hoạch, xuất hiện trong bộ váy cưới ngay khi MC tuyên bố trao nhẫn.
Không chỉ vậy, màn hình lớn phía sau cũng lập tức thay đổi, từ ảnh cưới của hai người họ chuyển thành những khoảnh khắc yêu đương giữa chúng tôi và Lương Ất Thừa.
Đám đông xôn xao.
Tất cả bạn bè, người thân có mặt đều sững sờ.
Những đơn vị truyền thông được bố trí từ trước nhanh chóng giơ máy ảnh, điên cuồng chụp lại vẻ mặt hoảng loạn của Lương Ất Thừa.
Anh ta rõ ràng đã hoảng sợ đến choáng váng, giọng khàn đi khi cố gắng chối cãi:
"Các cô là ai? Tôi không hề quen biết các cô!"
Anh ta gần như gào lên với chúng tôi. "Ồ, tôi biết rồi, các cô là đối thủ cạnh tranh cử người đến đây đúng không? Muốn bôi nhọ danh dự của tôi? Hay là muốn hủy hoại tập đoàn Lương thị? Tôi nói cho các cô biết, tôi…"
"Chát!"
Lời còn chưa nói xong, Giang Vãn đã giáng thẳng một cái tát vào mặt anh ta.
Đám đông im bặt.
Chỉ thấy chị ấy mắt đỏ hoe, tuyệt vọng nhìn anh ta: "Lương Ất Thừa, chúng ta lớn lên bên nhau, từ nhỏ đã có hôn ước. Tự hỏi lòng mình xem, bao năm qua tôi có đối xử tệ với anh không? Nhà họ Giang chúng tôi có đối xử tệ với anh không? Vậy mà đây là cách anh đáp lại tôi sao?"
"Không, em nghe anh giải thích!"
Anh ta nắm lấy tay chị ấy, cố gắng thanh minh.
"Chát!"
Lại một cái tát nữa giáng xuống bên má còn lại.
"Còn gì để giải thích nữa?"
Chị ấy run rẩy chỉ vào màn hình lớn sau lưng anh ta, gào lên: "Chừng này bằng chứng vẫn chưa đủ sao?"
"Tất cả đều là giả, đều có thể làm giả được! Em phải tin anh, anh thực sự không quen biết bọn họ!"
"Lương Ất Thừa!"
Lâm Thư Mạn nâng tà váy cưới, bước lên phía trước, giọng nghẹn ngào: "Anh không quen tôi sao? Tất cả những gì giữa chúng ta đều là giả sao? Rõ ràng chính anh đã đưa tôi đến cửa hàng áo cưới, chính anh là người đích thân chọn váy cho tôi, còn nói rằng từ lần đầu tiên nhìn thấy tôi, anh đã muốn cưới tôi rồi."
"Nào, mọi người nghe thử đi, xem có phải là lời anh ta tự mình nói không! Xem tôi có nói dối hay không!"
Nói rồi, cô ấy giơ bút ghi âm lên, nhấn nút phát.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Trong đó vang lên đoạn ghi âm ở cửa hàng váy cưới ngày hôm ấy.
Lương Ất Thừa rõ ràng đã hoảng loạn đến cực điểm, nhưng vẫn cứng miệng chối cãi, nói rằng ghi âm có thể làm giả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nhung-co-ban-gai-chi-mang-cua-han/chuong-6.html.]
Ngay lập tức, tôi ra hiệu, màn hình lớn liền phát đoạn video anh ta quỳ xuống cầu hôn tôi dưới chân dãy Alps.
Đúng vậy.
Tôi đã lén quay lại.
Bằng chứng rành rành trước mắt, lần này anh ta không còn cách nào chối cãi, sắc mặt lập tức tái nhợt, trở nên tro tàn.
Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
Vì ngay lúc này, cánh cửa lớn của khách sạn đột ngột bị đẩy ra. Tô Vân Vy khoác lên mình chiếc váy cưới trắng muốt, tay cầm theo một cuốn bệnh án, bên trong còn kẹp đủ loại phiếu xét nghiệm.
Chỉ thấy cô ta bước từng bước lên sân khấu, giơ bệnh án về phía đám đông và giới truyền thông, rồi cất giọng đầy xúc động:
"Xin chào mọi người, tôi là Tô Vân Vy, sinh viên năm tư. Đây là... phiếu kiểm tra thai kỳ của tôi. Tôi đã mang thai con của Lương Ất Thừa. Anh ta nói sẽ cưới tôi, sẽ cho tôi và con một gia đình trọn vẹn.”
Nhưng tôi không biết vì sao, bây giờ anh ta lại tổ chức hôn lễ với người khác. Lương Ất Thừa..."
Cô ta ngước mắt, tràn đầy nước mắt nhìn anh ta: "Anh có thể cho tôi một lời giải thích không? Những lời anh từng nói với tôi, tất cả đều là giả sao? Anh định để tôi và con phải làm sao đây?"
Giọng cô ta quá đỗi bi thương, diễn xuất quá mức nhập tâm.
Những giọt nước mắt to tròn lăn dài ngay khi lời vừa dứt.
Khoảnh khắc ấy, thậm chí tôi cũng hoài nghi, có lẽ cô ta không hề diễn. Có khi nào... cô ta thật sự đã mang thai? Là muốn dùng đứa bé để ép Lương Ất Thừa cưới mình sao?
Đến đây…
Hiện trường đã hoàn toàn hỗn loạn.
Không đợi Lương Ất Thừa phản ứng lại, cha anh ta đột nhiên lao đến, nổi điên đ.ấ.m đá túi bụi: "Thằng khốn này! Mày làm mất hết mặt mũi nhà họ Lương! Cả tập đoàn cũng bị mày hủy hoại rồi! Hôm nay tao phải đánh c.h.ế.t mày!"
Do quá kích động, huyết áp của ông ta tăng vọt.
Cuối cùng, ông ta ngã xuống bất tỉnh.
Cứ thế, cha anh ta bị đưa đi cấp cứu, mẹ anh ta khóc đến ngất xỉu, phải có người dìu theo sau. Còn Lương Ất Thừa… Anh ta muốn bỏ trốn, nhưng đã bị hàng loạt phóng viên bao vây chặt cứng.
Ống kính máy quay, micro chĩa thẳng vào mặt anh ta.
Không cách nào chạy thoát.
"Anh Lương,có phải anh đã ngoại tình cùng lúc với nhiều người không?"
"Chuyện nữ sinh đại học mang thai có thật không?"
"Anh có gì muốn nói với cô dâu của mình không?"
"Nghe nói đây là cuộc hôn nhân thương mại giữa tập đoàn Giang thị và Lương thị, giờ hôn lễ hủy bỏ, Lương thị có kế hoạch gì tiếp theo?"
"Có tin đồn rằng tập đoàn Lương thị sắp phá sản, chuyện này có đúng không?"
"Anh định giải thích thế nào với những cô gái đó? Ngoài họ ra, anh còn có bạn gái khác không?"