Nhóc ngốc nghếch kết hôn rồi - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-01-14 15:55:02
Lượt xem: 1,086

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Một lớn như thế, lúc ốm đau tự chăm sóc bản nhỉ?

 

Bị bệnh phát sốt khó chịu lắm.

 

Bị bệnh mà ai bên cạnh còn khó chịu hơn.

 

Vừa bệnh ở cùng, còn làm thì đúng là cực cực cực kỳ khó chịu luôn .

 

Nhóc ngốc nghếch chống cằm, trong đầu suy nghĩ ngừng, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng nghiêm nghị , đôi lông mày nhíu chặt.

 

Alpha chỉ là "chủ nợ" của thôi.

 

Không nhà, cũng chẳng dám chủ động tìm nữa.

 

Không chồng, nên khi đối mặt với Alpha, thể là một nhóc ngốc nghếch vô tư lự nữa .

 

Nhóc ngốc nghếch dạo chỉ là một kẻ nhát gan.

 

Đột nhiên, chiếc điện thoại đặt bàn phòng khách rung lên.

 

Cậu uể oải dậy, lê đôi dép gấu bông nhỏ, là ai nhỉ?

 

Chờ ! Chờ một chút!

 

Nhóc ngốc nghếch vểnh tai lên .

 

Đây là nhạc chuông đặc biệt dành riêng cho Alpha mà?

 

Nhóc ngốc nghếch "tạch tạch tạch" chạy vội qua đó.

 

"Alo? Tiên..." Cậu áp điện thoại lên tai.

 

"Dừng ngay." Alpha nhịn hết nổi .

 

"Dạ?" Cậu còn hiểu gì, đang định hỏi ý gì thì thấy từ đầu dây bên một giọng vô cùng đáng thương.

 

Mũi của Alpha nghẹt, giọng truyền qua điện thoại cứ như đang mếu máo, uất ức bảo: "Mũi nghẹt quá. Còn ho nữa. Đầu cũng đau. Vậy mà em còn gọi điện cho ." Câu cuối cùng thật nhẹ nhàng, bình thản.

 

Tai nhóc ngốc nghếch đỏ bừng lên. Anh thì cứ , ... cứ như sắp thế !

 

Trông cũng khá là đáng yêu, nhóc ngốc nghếch thầm nghĩ.

 

Tất nhiên chẳng dám để cho Alpha ý nghĩ .

 

Nhóc ngốc nghếch tất bật mua thuốc.

 

thấy thật là xui xẻo.

 

Đi đưa t.h.u.ố.c thôi mà cũng gặp Omega ngày hôm qua. Alpha dường như đang họp, trợ lý đưa văn phòng. Nhóc ngốc nghếch ngay ngắn, đôi mắt cứ đảo liên tục, quan sát nơi mấy ngày ghé qua.

 

lúc , Omega mặc bộ tây trang cắt may tinh tế, cầm bản hợp đồng bước thoăn thoắt, xuyên qua cửa kính thấy nhóc ngốc nghếch đang mặc chiếc áo khoác hoạt hình.

 

"Ồ ——" Người đó xoay bước gần.

 

, nhóc ngốc nghếch liền mặt chỗ khác.

 

Nhóc ngốc nghếch chuyện với kẻ xa làm vỡ thỏ gốm của .

 

"Tôi đang chuyện với đấy!" Cậu Omega tỏ vẻ hài lòng. Cậu là thiếu gia nhà họ Cao, nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa từ nhỏ, thầm thương trộm nhớ trai Thịnh Trình hàng xóm bấy lâu nay, ai ngờ nửa đường một kẻ ngốc nẫng tay mất.

 

chẳng bao lâu , của Thịnh Trình tìm đến . Thịnh phu nhân rằng mới là con dâu mà bà ưng ý, vị trí đó chỉ thể thuộc về , bà còn cho xem bản hợp đồng gọi là "liên hôn" nữa.

 

"Ai cho phép mặc bộ dạng đến đây hả?" Cậu Omega đó túm lấy vành mũ chiếc áo khoác hoạt hình của nhóc ngốc nghếch, "Trông thể thống gì ? là loại mèo hoang ch.ó dại từ tới, da mặt cũng dày thật đấy, chỉ là món đồ gán nợ mà còn mặt dày bám lấy—"

Forgiven

 

Cao thiếu gia chuẩn oai một trận, dù hôm nay cũng mang theo dự án hợp tác giữa nhà họ Cao và nhà họ Thịnh đến đây. Trong phi vụ ai cũng lợi, mà chắc chắn chẳng ai từ chối lợi ích cả, đúng ?

 

Huống hồ Thịnh Trình bản chất là một thương nhân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhoc-ngoc-nghech-ket-hon-roi/chuong-6.html.]

 

Cao thiếu gia ngờ rằng, Thịnh Trình xách bổng lên.

 

"Mèo hoang ch.ó dại?" Alpha giận quá hóa .

 

"Ai cho cái gan đó?" Hôm qua mải lo xử lý vết thương cho nhóc ngốc nghếch, suýt thì quên mất đám ruồi nhặng .

 

"Ai với em chỉ là món đồ gán nợ?" Anh kéo nhóc ngốc nghếch đang cúi gầm mặt về phía . Đứa nhỏ đến cả ... chỉ cần nặng lời một câu thôi cũng thấy xót xa chịu nổi, sỉ nhục như thế!

 

Tổng tài đang giận dữ.

 

Thịnh Trình chẳng thèm liếc mắt bản hợp đồng mà Cao thiếu gia mang tới, thẳng tay ném nó thùng rác.

 

—— Đó mới là nơi mà rác rưởi nên ở.

 

Hứa Khả bao giờ thấy một Alpha nào như , thể quẳng gã Omega ngoài như vứt rác, một chút nể tình.

 

Sắc mặt của trầm xuống đến đáng sợ.

 

Cánh cửa còn đóng sầm một tiếng "rầm" thật lớn.

 

Thịnh Trình bấm gọi cho phụ trách dự án.

 

"Chấm dứt hợp tác với nhà họ Cao."

 

"Nhà họ Cao nào ư?"

 

"Hừ, xem còn nhà họ Cao nào do đích Thịnh phu nhân tiến cử nữa."

 

Anh dứt khoát ngắt điện thoại.

 

Đã đến lúc cho bọn họ nếm mùi phá sản .

 

"Tiên sinh..." Hứa Khả lí nhí gọi, hung dữ quá làm chút sợ hãi.

 

Tiếng gọi của giúp Thịnh Trình lấy lý trí. Sắc mặt dịu đôi chút, nhẹ nhàng giữ lấy bàn tay đang băng bó trắng toát như cái bánh chưng của :

 

"Có đau ở ?"

 

Anh xoay Hứa Khả một vòng, nhíu mày kiểm tra tỉ mỉ từ xuống một lượt mới thấy yên tâm: "Mấy việc cứ để Tiểu Lý , em còn tự đến đây làm gì?"

 

Thấy Thịnh Trình lo lắng cho như , Hứa Khả cũng dần thả lỏng hơn.

 

Hóa đang bảo vệ !!

 

"Em mà, uống t.h.u.ố.c ." Hứa Khả lấy hộp t.h.u.ố.c , tìm trong ngăn kéo văn phòng lấy một chiếc ly giấy, rót cho một chút nước ấm.

 

Trong lúc Thịnh Trình uống thuốc, Hứa Khả lén lút kéo nhẹ ống tay áo của .

 

"Tiên sinh, chấm dứt tất cả hợp tác như thật sự ảnh hưởng gì —" Cậu cẩn thận quan sát nét mặt . Dù lúc nãy che chở thấy vui, nhưng mà... cũng thể vì thế mà làm hỏng chuyện làm ăn .

 

"Chỉ là một nhà họ Cao thôi, đáng để tâm." Anh lạnh lùng đáp.

 

Dạo vị tổng tài đang sầu não.

 

Sầu vì chuyện gì ư? Tất nhiên là vì cái tên ngốc một, hai, ba, bốn, năm... mười lăm, mười sáu, mười bảy ngày gọi là chồng.

 

Mười bảy ngày, tương đương với bốn trăm linh tám giờ, bằng hai mươi bốn nghìn bốn trăm tám mươi phút, và là một triệu bốn trăm sáu mươi tám nghìn tám trăm giây!

 

Mười bảy ngày, tính tròn là hai mươi ngày, nhích thêm chút nữa là tròn một tháng ! Một năm thì mấy cái một tháng chứ?

 

Thịnh Trình: Trong lòng tổng tài khổ quá mà.

 

Suy tính , cuối cùng quyết định chọn phương pháp hiệu quả nhất ( gạch bỏ chữ: đơn giản mà thô bạo).

 

Anh trực tiếp tìm đến nhân vật liên quan lúc đó: Cao thiếu gia.

 

Tục ngữ câu: "Chuông buộc do cởi."

Loading...