Nhóc Đáng Yêu - Chương 45: Nhà tù
Cập nhật lúc: 2025-12-31 13:43:41
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mục từ nhảy : Thích ca hát thể làm ca sĩ, nhưng ca sĩ cũng là minh tinh. Hát là hát cho khác .
"Cậu làm giáo viên ?"
Phó Gia Hưng vẻ mặt kỳ quái: "Cậu dạy những đứa nhóc quậy phá ca hát ?" Với tính cách của , lẽ sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t mất.
Đường Hoan vì buổi diễn tập mà xem qua một vài màn trình diễn của Phó Gia Hưng. Anh phát hiện thực thích cảm giác chú ý. Chỉ là lẽ khác quá đào sâu đời tư.
Đường Hoan gì. Cậu mới đến thế giới lâu, càng hiểu các nghề nghiệp ở đây.
"Nếu thấy vất vả quá, thể dừng nghỉ ngơi."
Bên ngoài vang lên tiếng ồn ào chói tai. Hai dựa tường, cách một cánh cửa, khiến trong phòng đặc biệt yên tĩnh. Phó Gia Hưng ngửa đầu: "Xin nhé, hứa tập luyện cùng mà."
Đường Hoan thấy cả. Cậu thực thể tự luyện đàn. "Hay đưa bản nhạc cho ? Tôi tự luyện nhé?"
Phó Gia Hưng : "Bản nhạc đó còn sáng tác xong."
Đường Hoan trầm mặc một lát. Nghe đoạn nhạc dạo, tưởng tượng một bản nhạc chỉnh, bởi vì âm điệu chuẩn và hảo.
Phó Gia Hưng : "Tôi sẽ cố gắng thành sớm. ... thực nếu thích, thể chọn bản nhạc khác. Tôi hội trưởng luyện bài 'The Listener' lâu ."
Đường Hoan lắc đầu: "Thôi, cảm nhận sự phẫn nộ trong bản nhạc đó."
Phó Gia Hưng tự giễu, mở điện thoại và bật nhạc. "Hay một chút nhé?"
Cứ như một khúc nhạc u uẩn chơi ánh trăng thuần khiết. Từng ý đều dịu dàng, tràn đầy sự cống hiến tình yêu vô tư, chút phẫn nộ nào. bản nhạc Phó Gia Hưng bật cho khiến cảm nhận một điều khác biệt.
Âm thanh phát nhỏ, nhưng đủ để thể hiện cảm xúc của hát.
"Hơi thở của mặt trăng là sương phủ khắp đất, gió thổi khiến chúng bay . Tôi khung cửa sổ nguy hiểm, dựa khung cửa lắng tiếng thiên nhiên thì thầm.
Bạn , bạn hát, bạn hít thở, từng giây phút trong cuộc đời bình an.
Từ làn da đến lồng ngực, là bạn chữa lành cho .
Âm thanh là lan tỏa trong khí cộng hưởng qua vật thể rắn đều quan trọng.
Tôi xuyên qua linh hồn bạn, chạm trái tim bạn, kề sát dây thanh quản bạn, hôn lên khóe môi bạn.
Là bạn chữa lành cho ."
"Sao... kỳ lạ ?"
Vốn dĩ đây là một ca khúc chữa lành, nhưng mỗi trình diễn mang theo một ham chiếm hữu nồng đậm. Bài hát làm riêng cho Phó Gia Hưng, phát hành gây một làn sóng.
Đường Hoan lúc mới xem MV của album. Đây quả thực là một bộ phim giả tưởng.
"Tôi ý kiến gì về bản nhạc MV."
Chỉ là đó công ty dẫn dắt, dùng bài hát làm rầm rộ, tạo nên một cơn sốt trong cộng đồng fan. Cùng với việc quản lý fan một cách bất thường và cố tình dẫn dắt, Phó Gia Hưng càng nổi tiếng thì fan cuồng càng nhiều. Bài hát trong một thời gian dài trở thành bài ca của các fan cuồng. Họ mua hành trình của với giá cao, vây chặn ở khách sạn, lớn tiếng ca hát như thể nhập.
Điều khiến mỗi khi nhắc đến bài hát , Phó Gia Hưng đều vô cùng phẫn nộ. Khi chơi đàn và hát, vì đối kháng với gông cùm nghẹt thở đè nặng đầu, nên thêm bài hát cái mác "phẫn nộ".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhoc-dang-yeu/chuong-45-nha-tu.html.]
TD.
"Tài khoản của công ty kiểm soát, lịch trình do công ty sắp xếp. Từ bài hát trở , như một cây đàn piano hỏng, âm điệu quái dị, cao trào thời, khiến ... thực sự phiền."
Đường Hoan cảm thấy thích làm minh tinh, mà là thích khác kiểm soát.
Không ai thích kiểm soát.
Nếu ghét như ... "Hay là đổi một bài khác?"
Đôi mắt Phó Gia Hưng trong ánh sáng lờ mờ tỏa sáng lấp lánh, như một con hải yêu giam cầm trong phòng trong MV. Khi qua, phát một thứ ánh sáng kỳ lạ.
Anh đột nhiên . Khẽ : " hát, ghét."
"Tôi thích."
Đường Hoan lập tức gì tiếp. Cậu thể đoán vị minh tinh bài hát nào, đàn thế nào. Hát hát bài cũ khiến tức giận và khó chịu ? Rốt cuộc, nãy suýt nữa nhảy lầu. Miệng thì tìm cách xuống, nhưng mắt cứ chằm chằm xuống .
Cậu khi con vực sâu, sẽ nhịn mà nó dụ hoặc, sẽ nảy sinh một loại cảm giác nhảy xuống. Đường Hoan sợ sẽ rơi tình trạng đó, nên hỏi: "Làm minh tinh nhất định công ty ?"
"Không công ty lăng xê thì thường thể trở thành minh tinh lớn."
Đường Hoan : "Có thể tự mở một công ty, tự lăng xê bản , tiện thể còn thể lăng xê những khác lăng xê ?"
Phó Gia Hưng bật , thì dễ dàng. Công ty là do trai mở, ban đầu là để kiếm tiền. Phó Tôn điều hành, ở . Giờ công ty quy mô nhất định, cổ đông cũng nhiều lên. Anh danh tiếng cao nhất, nếu rời công ty thì thành tích sẽ tụt dốc phanh.
Đường Hoan đang nghĩ gì, tiếp tục giúp đưa ý tưởng: "Tự mở công ty thể làm minh tinh lớn, cũng thể nắm quyền phát ngôn cho tài khoản của , dẫn dắt fan đúng cách. Cậu cũng thể hát những bài hát mà . Tự do bao nhiêu."
Phó Gia Hưng sững sờ một chút. Lông mi Đường Hoan còn ướt, đôi mắt vẫn còn ẩm ướt, khi nghiêm túc đưa ý tưởng cho thì vô cùng chuyên chú. Ánh mắt trong suốt và rõ ràng, thứ một cách nhẹ nhàng.
Giống như một bàn tay thon dài, tái nhợt, phát ánh sáng, nhẹ nhàng đẩy cánh cửa nhà tù. Dễ dàng mở "nhà tù" mà tự cho là kiên cố và thể phá vỡ. Cánh cửa hóa khóa bao giờ.
Những lời , cứ như thứ thật sự dễ dàng. Anh ngây ngẩn một lúc lâu, đột nhiên chút phấn khích : "Ngày đó khi đàn bản nhạc mới, cảm hứng !" Tiếc là ở đây đàn dương cầm.
Đường Hoan khá hiểu tâm lý của sáng tác, vội vàng lấy giấy nháp cho . Anh nhanh chóng một chuỗi nốt nhạc lên tờ giấy trắng, ngân nga hát. Tiếng ồn ào bên ngoài cứ như một nhịp điệu phụ trợ khiến bản nhạc trở nên vui tươi và sáng sủa hơn. Anh thường xuyên thảo luận với Đường Hoan, Đường Hoan cũng đưa một vài ý kiến.
"Tôi ngân một chỉnh cho nhé." Anh dứt lời, ngoài cửa vang lên tiếng động. Tiếng quẹt thẻ truyền đến, nhưng khi cửa mở thì bên trong khóa.
Đường Hoan vội vàng dậy: "Hứa Dật Phi về ! Tôi mở cửa."
Phó Gia Hưng đang vui vẻ, lúc như một chậu nước lạnh dội thẳng đầu, mới nhớ đang ở . Đôi mắt sắc bén của về phía chiếc giường lớn , thấy khi Đường Hoan thấy tiếng động, chút do dự mà rời xa . Bước chân nhẹ nhàng, như bản nhạc , vui vẻ chạy về phía một đàn ông khác.
Cửa mở , hình cao lớn của Hứa Dật Phi bước , như một nhà tù giam cầm Đường Hoan. Giống như . Như một nhà tù giam cầm.
Anh nghĩ, "Nếu thể dễ dàng mở nhà tù của . Vậy còn chính thì ?" Cậu thực sự tự nguyện ? Họ đều bắt nạt .
Hứa Dật Phi thấy Đường Hoan đến gần, lập tức vui vẻ hẳn lên. Ngay cả tiếng ồn ào ngoài hành lang cũng mang theo chút ý . "Bên ngoài ? Có làm ồn đến Hoan Hoan ? Hoan Hoan thông minh thật, khóa cửa."
Anh nửa ôm Đường Hoan trong, đóng cửa , ngẩng đầu thấy một đàn ông trẻ tuổi ở mép giường.
"Phó, Gia, Hưng? Sao ở đây?!" Chắc chắn dùng thủ đoạn bẩn thỉu để ! Giống như một tên trộm .
Giọng quá to. Đường Hoan vội vàng nhỏ giọng : "Đừng gọi lớn tiếng như , bên ngoài đang vây chặn . Em bảo đây trốn một lát."
Hứa Dật Phi liếc Phó Gia Hưng một cái lạnh băng, cúi đầu Đường Hoan. Đôi mắt Đường Hoan vẫn còn vệt nước mắt, lông mi ướt sũng, như bắt nạt mà .
"Hoan Hoan nãy ?" Anh nhẹ nhàng vuốt ve mặt Đường Hoan, đôi mắt lạnh lùng chằm chằm Phó Gia Hưng: "Có tên khốn bắt nạt em ?"