Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Dù tĩnh dưỡng trị bệnh, Đoạn Lẫm cũng chẳng ngơi tay. Công văn, hồ sơ vẫn chất đống chờ phê duyệt, và việc lùng sục tung tích Bảo Y vẫn diễn ngừng nghỉ.
Chỉ là, tin tức mà Đoạn Lẫm mòn mỏi chờ đợi về Bảo Y vẫn bặt vô âm tín.
Phải chăng Bảo Y quyết tâm dứt áo , cố tình lẩn trốn ai tìm thấy?
cũng thể loại trừ khả năng đang gặp rắc rối, hiểm nguy nào đó.
Vì thế, Đoạn Lẫm vẫn tiếp tục tung lực lượng tìm kiếm khắp ngõ ngách.
Sau hai ngày điều trị ở viện, Đoạn Lẫm xuất viện về nhà tĩnh dưỡng.
Lúc bước chân nhà, cúi xuống định cởi giày, ánh mắt Đoạn Lẫm vô tình chạm đôi dép lông xù quen thuộc của Bảo Y kệ. Hắn khựng , ngẩn ngơ trong tích tắc.
Một tiếng thở dài não nuột trút , khom cầm đôi dép lên, cất gọn trong tủ để tránh bám bụi. Hắn tự nhủ, đợi khi tìm Bảo Y về, vẫn dùng đến nó.
Đoạn Lẫm sẽ bao giờ mắc sai lầm như nữa, sẽ vì nghĩ rằng Bảo Y bỏ mà tàn nhẫn vứt bỏ kỷ vật của .
Nấu nướng và ăn uống qua loa cho xong bữa, Đoạn Lẫm chui phòng sách để giải quyết nốt núi công việc còn dang dở. Bất chợt, khi đang lục tìm tài liệu trong tủ, phát hiện một bức tranh mà Bảo Y từng vẽ tặng .
Đó là bức tranh mà Bảo Y từng nâng niu giấu kỹ trong tủ, ngày ngày còn bày hoa tươi xung quanh để trang trí. Chỉ vì nét vẽ quá đỗi ngô nghê, trẻ con khiến Đoạn Lẫm từng nỡ thẳng.
Bảo Y từng ráo riết tìm bức họa , cứ ngỡ rằng Đoạn Lẫm nhẫn tâm vứt nó , nào ngờ cẩn thận cất giữ nó sâu trong tủ.
Lúc , Đoạn Lẫm nhẹ nhàng lấy bức tranh . Sau một thoáng suy ngẫm, gỡ một bức tranh đắt tiền đang treo tường phòng sách xuống, thế bằng bức họa nguệch ngoạc của Bảo Y, cẩn thận lồng nó khung kính sang trọng.
Bức tranh đầu tay của Bảo Y, nét vẽ chẳng khác gì một đứa trẻ lên bảy, lên tám, siêu vẹo và lệch lạc, nhưng toát lên vẻ ngây thơ, thuần khiết và của một tâm hồn trẻ thơ.
Bức họa lạc quẻ với phong cách trang trí của phòng sách, nhưng trong mắt Đoạn Lẫm, cứ ngắm mãi, ngắm mãi mà chán.
Chẳng bao giờ mới tìm Bảo Y đây.
Đoạn Lẫm buộc thừa nhận một sự thật: Hắn đang nhớ Bảo Y da diết, một nỗi nhớ cuồng si, điên dại.
Căn nhà rộng lớn thênh thang bao giờ trở nên trống vắng, quạnh hiu đến thế. Đoạn Lẫm cũng từng nếm trải cảm giác cô đơn đến tận cùng như lúc .
Phòng ngủ bên cạnh vẫn còn vương vấn ấm từ những bộ quần áo của Bảo Y, tủ lạnh vẫn chất đầy những món ăn vặt thích... nhưng Bảo Y còn ở đây nữa. Mọi thứ tựa như một giấc mộng phù du.
Đoạn Lẫm sống lay lắt, mơ hồ như kẻ mộng du suốt hai ngày liền, cho đến khi nhận một nhiệm vụ khẩn cấp mới.
Dạo gần đây, dị tộc hoạt động vô cùng hung hãn, lượng của chúng tăng lên đột biến. Đi đến cũng tin dị tộc tấn công, sát hại.
Nhiệm vụ của Đoạn Lẫm là dẫn đầu một đội đặc nhiệm giải cứu nhóm nghiên cứu khoa học lũ dị tộc bắt cóc. Vị trí xảy sự việc xa Căn cứ phía Đông, tình hình hiện tại cực kỳ nguy cấp.
Nhận tin báo, Đoạn Lẫm lập tức lên đường.
Tác phong của nhanh nhẹn, dứt khoát, lột xác khỏi bộ dạng tiều tụy, uể oải mấy ngày . Cả con dường như lấy phong độ của một vị Chỉ huy trưởng uy nghiêm, lạnh lùng và hành động chớp nhoáng như xưa.
"Đã điều tra rõ chủng loại và lượng của đám dị tộc đó ?"
Đoạn Lẫm sải bước nhanh về phía xe bọc thép hỏi.
Vu tễ chạy lạch bạch theo , thở hồng hộc lật giở cuốn sổ ghi chép, đáp nhanh: "Báo cáo Chỉ huy trưởng, ba con hồ ly, một con sói, một con thằn lằn và... một con rắn ạ."
Bước chân của Đoạn Lẫm khựng rõ rệt. Hắn vờ như vô tình hỏi: "Sao ấp úng , con rắn đó là loại gì?"
Vu tễ nuốt nước bọt cái ực: "Đó là một con rắn màu hồng nhạt ạ, nhưng... Chỉ huy trưởng, chúng cử trinh sát và xác minh kỹ lưỡng , tuyệt đối là Bảo Y..."
Đoạn Lẫm lời nào, lẳng lặng bước lên xe. Cánh cửa xe đóng sầm , hất văng Vu tễ ngoài.
Dù Chỉ huy trưởng chẳng hé răng nửa lời, nhưng Vu tễ thể cảm nhận rõ ràng luồng hàn khí tỏa từ đổi. Nghe xong báo cáo của Vu tễ, sát khí Đoạn Lẫm dường như càng thêm lạnh lẽo, buốt giá.
Vu tễ rùng ớn lạnh, tự nhủ với lòng dạo chuyện gì cũng nên dại dột mà lởn vởn mặt Chỉ huy trưởng.