Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đoạn Lẫm sững sờ, ngờ bản đoán sai tâm tư của Bảo Y một cách tồi tệ như . Trong khoảnh khắc , chỉ hận thể tự vả cho một cái.
Cúi đầu bắt gặp ánh mắt đầy mong đợi của Bảo Y, Đoạn Lẫm vẫn kịp định thần, đôi tay vươn ôm trọn lấy lòng.
Đến khi lấy tinh thần, chỉ thoáng giật tốc độ phản ứng chớp nhoáng của bản . Động tác những dừng , mà ngược càng siết chặt vòng tay ôm Bảo Y hơn.
Bảo Y giờ vẫn luôn gầy gò như thế. Xương bả vai thậm chí còn nhô lên khiến xót xa. Đoạn Lẫm khẽ cau mày, bắt đầu tự nghĩ xem dạo cho Bảo Y ăn quá ít .
Lặng lẽ ôm một lúc lâu, Đoạn Lẫm liếc thấy thức ăn bên cạnh sắp nguội ngắt, đành lên tiếng phá vỡ sự im lặng: "Đến giờ ăn cơm , Bảo Y."
Bảo Y lắc đầu nguầy nguậy: "Không ăn."
Nói xong, bỗng khựng , ngơ ngác ngẩng đầu lên hỏi: "Sao Đoạn Lẫm vẫn chuyện thế?"
Bảo Y bắt đầu sinh nghi về tác dụng nọc độc của . Lẽ nào quên truyền nọc độc, là truyền ít quá?
Cậu vùng khỏi vòng tay Đoạn Lẫm, đưa tay sờ sờ lên răng nanh của , khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó đầy vẻ muộn phiền. Rõ ràng cẩn thận truyền nhiều, nhiều nọc độc mà.
Đoạn Lẫm xoa xoa mũi, giải thích chuyện trúng độc với Bảo Y thế nào. Hắn sợ Bảo Y sẽ giận dỗi vì nghĩ đang lừa gạt .
Thế nhưng, dù Bảo Y nghi ngờ điều gì chăng nữa thì cũng sẽ bao giờ nghi ngờ Đoạn Lẫm. Cuối cùng, đinh ninh cho rằng nguyên nhân là do truyền nọc độc quá ít.
Chỉ là... Bảo Y chợt nhận những hành động lúc nãy của đều Đoạn Lẫm thu hết tầm mắt.
Đáng lẽ trúng độc sẽ quên sạch những chuyện làm, nhưng Đoạn Lẫm hề trúng độc. Điều khiến Bảo Y trở nên lúng túng, xoay sở .
Bầu khí chợt chìm tĩnh lặng. Không ai với ai câu nào, dường như cả gian đều đóng băng.
Một lúc , ngay khi Đoạn Lẫm định nhắc nhở Bảo Y ăn cơm nữa, bỗng thấy nhắm tịt hai mắt, ngã lăn chiếc giường bên cạnh và ngủ.
Đoạn Lẫm: "?"
Ban đầu, Đoạn Lẫm còn tưởng Bảo Y ngất xỉu, hốt hoảng lao tới đỡ . khi tay chạm , liền nhận mí mắt Bảo Y đang khẽ run rẩy, rõ ràng là dấu hiệu con ngươi đang đảo liên hồi bên trong.
Đoạn Lẫm: "..."
Khóe miệng giật giật, suýt chút nữa thì phì . Phải mất một lúc lâu mới lấy vẻ mặt nghiêm túc, hắng giọng: "Bảo Y, tỉnh dậy nào, ăn cơm xong hẵng ngủ."
Bảo Y vẫn bất động.
Người thường bảo, bạn bao giờ thể đ.á.n.h thức một đang giả vờ ngủ.
Đoạn Lẫm đành bất lực gọi nữa. Hắn cúi bế thốc Bảo Y lên, để dựa lồng n.g.ự.c với tay lấy khay thức ăn bên cạnh.
Tư thế gần như ôm trọn Bảo Y lòng. Hơi thở đặc trưng của Đoạn Lẫm bao trùm lấy , khiến tim Bảo Y đập loạn nhịp, tưởng chừng như vọt khỏi lồng ngực.
Nhịp tim của đập còn nhanh hơn cả của Đoạn Lẫm. Bảo Y vẫn còn nhớ cảm giác lúc chạm n.g.ự.c Đoạn Lẫm , tim đập nhanh, nhưng bây giờ tim còn đập nhanh hơn thế.
Sự kích động khiến Bảo Y kìm lòng . Nhân lúc Đoạn Lẫm đang mải khay thức ăn, lén lút hé mắt, ngước lên . Ai ngờ đúng lúc đó, Đoạn Lẫm đột ngột sang.
"Tỉnh ?"
Bảo Y hoảng hốt nhắm chặt mắt .
Đoạn Lẫm dở dở : "Bảo Y ngoan, đừng giả vờ nữa, mau ăn cơm , thức ăn nguội hết kìa."
Bảo Y càng nhắm mắt chặt hơn. Cậu nhận hành động của thật sự quá đáng hổ. Cậu thầm cảm thấy may mắn vì kịp làm thêm điều gì ngốc nghếch hơn, nếu , chẳng hạn như định bắt Đoạn Lẫm hôn một cái, bắt cởi áo cho xem thì khi...
Thấy Bảo Y vẫn kiên quyết nhắm tịt mắt, Đoạn Lẫm khẽ bẹo mũi , trêu: "Bảo Y mà chịu ăn cơm thì sẽ bánh kem rắn nhỏ để ăn tráng miệng nhé."
Hai chữ "bánh kem rắn nhỏ" tựa như công tắc khởi động của Bảo Y. Đoạn Lẫm dứt lời, mở bừng mắt.
"Không , thể ăn bánh kem rắn nhỏ." Bảo Y trợn tròn mắt nghiêm túc, chằm chằm Đoạn Lẫm. Cặp má phồng lên như cái bánh bao, biểu lộ sự tức giận mặt.
Đoạn Lẫm vội vàng đính chính: "Tôi là cho ăn . Anh chỉ bảo là ăn cơm ."
Bảo Y vẫn nhíu chặt đôi mày thanh tú: "Cũng như thế."
"Được , nữa. Giờ chúng ăn cơm ?"
Lúc , Bảo Y mới nhận mắc bẫy của Đoạn Lẫm.
Cậu hậm hực bĩu môi, hừ một tiếng: "Đoạn Lẫm xa quá."
Đoạn Lẫm bỏ ngoài tai lời hờn dỗi. Hắn cầm thìa xúc một miếng cơm đưa đến tận miệng Bảo Y: "Bảo Y ngoan, há miệng nào."
Vừa thấy Đoạn Lẫm định đút cho , Bảo Y cần suy nghĩ giây nào há miệng thật to: "A..."
"Phụt." Lần thì Đoạn Lẫm thể nhịn nữa, bật thành tiếng: "Bảo Y, đáng yêu thế ?"
Cặp má Bảo Y phồng to vì nhai thức ăn, lúng búng hừ nhẹ: "Bảo Y đồ chơi, đáng yêu."
"Ừ, đồ chơi." Đoạn Lẫm đưa thìa cơm đến miệng .
Tia sáng hưng phấn lấp lánh trong mắt Bảo Y. Cậu háo hức há miệng, đón lấy phần thức ăn mà Đoạn Lẫm đút cho.
Có đút cho ăn, rõ ràng khẩu vị của Bảo Y cũng hơn hẳn. Miệng gần như hoạt động hết công suất, Đoạn Lẫm cứ đút là nhai qua quýt nuốt ực xuống bụng. Nuốt xong há mỏ chực chờ như con chim non đang háu đói, mắt chớp chớp mong ngóng Đoạn Lẫm đút tiếp.
Bữa ăn kết thúc, Bảo Y ngoan ngoãn phối hợp với Trương lão tiến hành một kiểm tra. Khi trở về phòng, Đoạn Lẫm bày sẵn mâm bánh kem rắn nhỏ để thưởng cho .
"À Bảo Y, tin tức của Bạch Tiểu Bảo , ?" Đoạn Lẫm đột nhiên lên tiếng.
Bảo Y gật đầu: "Muốn ạ."
Đoạn Lẫm tiếp: "Cậu hiện đang ở khu vực sông Đậu. Trùng hợp , đó cũng là nơi sắp đến để thực hiện nhiệm vụ."
Bảo Y lơ ngơ gật đầu: "Vậy bao giờ Đoạn Lẫm mới về?"
"Thời hạn của nhiệm vụ là một tháng, nhưng sẽ cố gắng thành càng sớm càng ."
Nghe xong, miếng bánh kem rắn nhỏ trong miệng Bảo Y bỗng trở nên vô vị. Cậu uể oải nhai một lúc, hỏi nhỏ: "Đoạn Lẫm sẽ nhớ Bảo Y chứ?"
Đoạn Lẫm khựng , lường câu hỏi của Bảo Y. Trong chốc lát, trả lời cho . Hắn chắc liệu nhớ nhung Bảo Y , nhưng sự lo lắng, vướng bận thì chắc chắn là .
Thậm chí ngay cả lúc , Đoạn Lẫm vẫn luôn lo lắng Bảo Y ăn ở quen , thiếu thốn thứ gì , huống hồ gì thể đích chăm sóc nữa.