Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đoạn Lẫm cũng định để tâm tới sức ăn khẩu vị của , dù thì hiện tại Bảo Y cũng chỉ là một tiểu tù phạm tạm thời giữ bên .
Bữa sáng chỉ một phần sandwich đơn giản và một chén cháo bí đỏ, mà khi thấy, Bảo Y vẫn kích động đến mức ngây ngẩn nửa ngày.
Có thể ăn đồ ăn Đoạn Lẫm chuẩn , cảm thấy hạnh phúc lạ thường.
Bảo Y thấy như sắp bay lên trời.
“Mười phút nữa xuất phát.” Hắn .
Bảo Y gật đầu, phần bữa sáng của đặt ở phía đối diện Đoạn Lẫm chiếc bàn dài. Hai một trái một , cách xa.
Cậu đưa tay kéo khay đồ ăn, dịch dần về phía Đoạn Lẫm, đến khi cạnh mới dừng .
Đoạn Lẫm ngẩng lên liếc một cái, mặt biểu cảm.
Bảo Y khẽ mím môi, căng thẳng xuống bên cạnh .
Thấy Đoạn Lẫm gì, chỉ một lát thu ánh mắt , khóe môi Bảo Y khẽ cong lên, đôi mắt cũng nheo , vui vẻ ăn cơm.
Nhìn dáng vẻ , trong lòng Đoạn Lẫm nghĩ, chắc vì cuộc sống của tiểu dị tộc quá khổ sở, nên chỉ cần ăn một bữa bình thường như cũng khiến vui mừng đến thế.
điều ngờ là, đến cuối cùng, bên cạnh vang lên tiếng “rắc rắc”. Hắn đầu thì thấy Bảo Y đang gặm… cái chén.
Cháo bí đỏ Bảo Y ăn sạch, ban đầu chỉ l.i.ế.m quanh miệng chén, nhịn cầm lên gặm luôn.
Đoạn Lẫm nhíu mày: “Bảo Y, đang làm gì ?”
Nghe giọng , Bảo Y khựng . Vốn dĩ đang ăn vui vẻ, giờ nhận hành động của , cả liền cứng đờ.
Cậu chậm rãi nuốt xuống, hoảng hốt đặt nửa cái chén còn xuống, lúng túng: “Tôi, cố ý…”
Đoạn Lẫm hít sâu một . Tuy dị tộc giống con , nhưng kiểu thì đúng là từng thấy qua.
“Chưa ăn no ?” Hắn hỏi.
Bảo Y thật thà gật đầu.
Đoạn Lẫm dậy, cầm lấy nửa cái chén: “Nếu đủ ăn thì thẳng. Đừng ăn cả chén như thế.”
Bảo Y lắc đầu: “Chén, ăn ngon.”
Đoạn Lẫm: “…”
Thôi , dị tộc và nhân loại vốn khác về tập tính.
Hắn xắn tay áo chuẩn bếp làm thêm đồ ăn, tiện miệng hỏi: “Cậu còn ăn bao nhiêu?”
Bảo Y đưa ngón tay lên miệng cắn, suy nghĩ : “Khoảng… hai phút.”
Đoạn Lẫm nhíu mày, nhanh chóng nhớ mười phút nữa sẽ xuất phát.
Thật , việc đến nhà giam làm quen với môi trường cũng gấp, nhưng sợ để lâu Bảo Y ăn linh tinh, đến cả chén cũng gặm. Cái chén cũng tốn tiền mua.
“Cho thêm mười phút.” Hắn hiếm khi đổi kế hoạch của .
Đôi mắt Bảo Y sáng bừng lên, yên tâm hẳn, liền giơ hai tay dang rộng: “Nhiều như thế .”
Đoạn Lẫm kinh ngạc: “Cậu ăn nhiều ?”
Nói xuống bụng Bảo Y.
Thân hình gầy yếu như , làm chứa nổi nhiều đồ ăn thế .
Bảo Y vẫn gật đầu chắc nịch: “ .”
Đoạn Lẫm mím môi, khẽ thở dài.
Thôi, nên hỏi mấy chuyện mà dị tộc vốn hiểu rõ.
Cuối cùng, vẫn dựa phán đoán của , chiên thêm một quả trứng, hấp ba cái bánh bao, hâm nóng một ly sữa.
Với lượng thức ăn cộng thêm bữa nãy, hẳn là cực hạn của một bình thường , huống hồ Bảo Y gầy, dày chắc chắn chịu nổi quá nhiều.
Khi bưng đồ ăn lên bàn, Bảo Y thấy một núi đồ ăn như tưởng nhưng cũng hề thất vọng. Đối với , chỉ cần đồ ăn là đủ vui . Đương nhiên, nếu Đoạn Lẫm thật sự cho ăn một bàn đầy, sẽ càng hạnh phúc hơn.
Bảo Y ăn nhanh, tới năm phút ăn xong. Trước ánh mắt Đoạn Lẫm, dám gặm cả khay.
Ăn xong, Đoạn Lẫm dẫn ngoài đến nhà giam. Lúc cửa, vẫn mặc nguyên một bộ đồ đen, quân phục quan chỉ huy.
Đây là đầu tiên Bảo Y thấy Đoạn Lẫm mặc đồ chính thức như . Trong ấn tượng của , Đoạn Lẫm lúc nào cũng nghiêm chỉnh trong bộ quân phục gọn gàng, chỉn chu.
Bảo Y nghĩ Đoạn Lẫm quên quần áo, đưa tay chỉ chỉ : “Đoạn, Đoạn Lẫm, quần áo.”
Đoạn Lẫm đang cúi xuống đổi giày, thì khựng , cúi đầu bộ đồ đang mặc: “Có vấn đề gì ?”
Bảo Y nghiêng đầu, ngón tay chỉ về bộ quân phục treo giá: “Đoạn Lẫm, vì … mặc cái ?”
Hắn hiểu : “Mấy ngày nay nghỉ.”
Bảo Y khẽ gật đầu.
Thì nghỉ ngơi thì cần mặc bộ đó.
Đoạn Lẫm lấy một đôi giày vải bạt mới màu trắng đưa cho Bảo Y: “Mang .”
Bảo Y ngoan ngoãn xỏ chân giày, bắt chước động tác của Đoạn Lẫm, cuối cùng còn tự buộc dây giày thành một nút.
Hắn một lúc lâu, cuối cùng gì thêm.
…
Xe chạy thẳng bãi đỗ xe của nhà giam dành cho dị tộc. Quản lý tổng của nhà giam tự tận cổng đón, thấy xe tới liền chạy nhanh tới, cung kính mở cửa xe cho Đoạn Lẫm.
Hắn bước xuống xe, chợt nhớ Bảo Y ghế cách mở cửa, liền vòng qua định mở giúp, nhưng ngờ Bảo Y nhanh hơn một bước, tự mở cửa xe bước xuống.
Đoạn Lẫm nhướng mày, chút bất ngờ.
Bảo Y cẩn thận đóng cửa xe , trong lòng vui sướng reo lên. Mình học thêm một thứ nữa . Cậu sẽ để Đoạn Lẫm mở cửa cho , và làm .
“Đi thôi.” Đoạn Lẫm , lấy còng tay khóa lên tay Bảo Y.
Phòng khi chạy loạn hoặc gây rắc rối bên ngoài.
Bảo Y phản kháng, Đoạn Lẫm bảo gì làm nấy.
Hắn đến nhà giam ngoài việc để Bảo Y làm quen với môi trường, còn điều tra một việc. Vậy nên cùng quản lý tổng lên văn phòng , để cảnh sát gác đưa Bảo Y phòng khách chờ.