Nhóc Đáng Thương Khóc Lóc Đòi Ôm, Đại Lão Mềm Lòng Rồi - Chương 58
Cập nhật lúc: 2026-03-20 15:58:22
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Bảo Y tỉnh thì hai về đến căn cứ phía Đông. Hiện tại đang trong phòng ngủ của Đoạn Lẫm tại Cục Nghiên Cứu dị tộc.
Bảo Y từ từ mở mắt , phát hiện mu bàn tay đang cắm một chiếc kim truyền dịch, bên cạnh giường là một giá treo chai nước biển đang nhỏ giọt đều đặn.
Sống ngần năm trời, đây là đầu tiên Bảo Y truyền nước biển. Cậu tò mò đưa tay lên ngắm nghía chiếc ống nhựa trong suốt. Vô tình động mạnh, mũi kim đ.â.m ven khiến nhăn mặt kêu "Á" một tiếng vì đau.
Sau thoáng bỡ ngỡ, Bảo Y dáo dác quanh quất tìm kiếm bóng dáng Đoạn Lẫm.
Rõ ràng lúc ngất vẫn đang xe cơ mà, bây giờ tỉnh dậy chỉ một chỏng chơ trong căn phòng xa lạ ? Sự hoảng loạn ập đến, Bảo Y sợ hãi nghĩ rằng Đoạn Lẫm nhẫn tâm bỏ rơi . Cậu lồm cồm bò dậy, định bụng xuống giường tìm .
"Đứng im đó, định ?" Một giọng trẻ con the thé, non nớt vang lên.
Bảo Y giật đầu , thì là Bạch Tiểu Bảo. Bạch Tiểu Bảo khoanh tay ngực, ánh mắt lạnh lùng bộ dạng cuống cuồng của Bảo Y, dùng giọng điệu chắc nịch phán: "Anh định tìm cái gã đàn ông đó chứ gì."
Bảo Y ngơ ngác chớp mắt khó hiểu: "Không, tìm đàn ông."
Bạch Tiểu Bảo xùy một tiếng: "Không thể nào, thế cuống quýt lên định làm gì?"
Bảo Y ngây thơ đáp lời vô cùng nghiêm túc: "Tôi tìm... tìm Đoạn Lẫm."
Bạch Tiểu Bảo vặn vẹo: "Thế Đoạn Lẫm là đàn ông ?"
Bảo Y chẳng thèm suy nghĩ, thuận miệng buột miệng đáp luôn: "Đoạn Lẫm... ."
Đoạn Lẫm đẩy cửa bước trọn câu : "..." Khuôn mặt Đoạn Lẫm thoắt cái cứng đờ, biểu cảm sượng trân.
Trên tay còn đang xách một chiếc bánh kem dâu tây món khoái khẩu thứ hai của Bảo Y. Tình cảnh lúc tiến thoái lưỡng nan, bước tiếp cũng dở mà lùi bước cũng xong.
Bảo Y thì chẳng ngại ngùng là gì. Nghe tiếng mở cửa, ngoắt đầu . Khoảnh khắc thấy bóng dáng quen thuộc của Đoạn Lẫm, đôi mắt bừng sáng lấp lánh như chứa cả dải ngân hà.
"Đoạn... Đoạn Lẫm!" Bảo Y mừng rỡ định tung chăn nhảy bổ về phía Đoạn Lẫm.
Trái tim đang treo lơ lửng cành cây vì hoảng loạn nãy giờ lập tức hạ cánh an . Thấy Bảo Y định manh động, hai hàng lông mày Đoạn Lẫm giật nảy lên.
Hắn sải vội một bước dài lao tới ngăn cản, ấn chặt bả vai Bảo Y bắt yên vị giường. "Cậu đang truyền nước đấy, đừng chạy lung tung."
Bảo Y ngoan ngoãn gật đầu, nhưng đôi mắt vẫn dán chặt Đoạn Lẫm rời, xen lẫn trong đó là chút bất an tan biến hết: "Vậy... Đoạn Lẫm cũng đừng nữa nhé."
Đoạn Lẫm dạo cũng việc gì bận bịu nên gật đầu đồng ý tắp lự: "Được, cả."
Lúc Bảo Y mới thở phào yên tâm. Chóp mũi bỗng khịt khịt vài cái đ.á.n.h , ánh mắt thèm thuồng lia về phía chiếc túi nilon tay Đoạn Lẫm: "Có ... bánh kem ?"
Đoạn Lẫm nhướng mày ngạc nhiên: "Mũi thính thật đấy."
Bảo Y tít mắt tự hào: "Là bánh do Đoạn Lẫm làm mà."
" là tự làm đấy. Vậy thử trổ tài đoán xem bên trong là bánh gì nào?"
"Bánh kem rắn nhỏ!" Bảo Y reo lên đầy phấn khích, gọi đúng tên chiếc bánh mà hằng đêm mơ tưởng.
Khóe miệng Đoạn Lẫm khẽ giật giật: "Rất tiếc, đoán sai bét ." Nói , Đoạn Lẫm lôi hộp bánh từ trong túi .
Đó là một chiếc bánh kem dâu tây vô cùng bắt mắt. Tuy bánh dâu tây Bảo Y cũng thích, nhưng vị trí ngôi vương trong lòng mãi mãi thuộc về bánh kem rắn nhỏ. Dẫu thì bánh ăn vẫn là một điều tuyệt vời.
Bảo Y "Oa" lên một tiếng đầy kinh ngạc, đôi mắt lấp lánh sự mừng rỡ Đoạn Lẫm. Bảo Y luôn cách thể hiện sự vui sướng, cảm kích một cách tự nhiên, chân thật nhất.
Những phản ứng đáng yêu, sống động của luôn mang cho Đoạn Lẫm cảm giác thành tựu và hạnh phúc khó tả. Dù tâm trạng tồi tệ đến , chỉ cần ở bên cạnh Bảo Y, phiền muộn của đều tan biến hết.
"Bánh kem rắn nhỏ để ngày mai làm bù cho nhé. Hôm nay ăn tạm bánh dâu tây ." Đoạn Lẫm đưa nĩa cho Bảo Y.
Cậu nhóc nhận lấy chiếc nĩa, l.i.ế.m liếm khóe môi ngăn cho nước miếng trào ngoài, say sưa ngắm nghía chiếc bánh một lúc lâu mới nỡ đưa nĩa xắn một miếng.
Lúc , Đoạn Lẫm lôi từ trong túi thêm một chiếc hộp bánh y hệt, chìa về phía Bạch Tiểu Bảo đang trân trân bên cạnh.
Bạch Tiểu Bảo lập tức lùi một bước, ánh mắt đầy cảnh giác: "Này tên con , đừng hòng dùng chút đồ ngọt để mua chuộc . Anh tưởng làm thế là sẽ nhắm mắt làm ngơ cho tiếp cận Bảo Y ? Nằm mơ !"
Đoạn Lẫm vốn dĩ chỉ đưa bánh vì phép lịch sự tối thiểu mà thôi. Thấy thằng oắt con điều như , cũng chẳng buồn ép uổng, dứt khoát rụt tay thu . "Nếu thích thì cất ."
"Anh...!" Bạch Tiểu Bảo tức đến mức hai mắt đỏ au.
Bảo Y nãy giờ vẫn đưa mắt quan sát cả hai. Ngập ngừng một lát, đưa tay chọc chọc vai Đoạn Lẫm: "Đoạn Lẫm ơi, nếu nhóc đó ăn thì... cho ăn nốt nhé."
Đoạn Lẫm sang từ chối phũ phàng: “Không , đang ăn một cái , ăn tham quá.”
Bảo Y vội vàng xua tay đính chính: "Tôi ăn hết cả cái , chỉ xin một miếng... c.ắ.n một xíu xiu thôi."
Bảo Y bưng hộp bánh dâu tây của lên đung đưa qua , cố tình chìa vết c.ắ.n nhỏ xíu xiu mặt bánh làm bằng chứng.
Đoạn Lẫm vẫn giữ thái độ kiên quyết: "Luật là luật, hôm nay chỉ ăn một cái thôi."
Câu dứt, bỗng nhiên tiếng sột soạt lục lọi vang lên từ phía .
Đoạn Lẫm và Bảo Y đồng loạt đầu . Chỉ thấy Bạch Tiểu Bảo kẻ nãy còn mạnh miệng dõng dạc tuyên bố " thèm" lúc đang thò nửa túi nilon của Đoạn Lẫm.
Cậu nhóc lôi tuột hộp bánh kem còn , co giò chạy tót sang tít góc giường bên . Vừa ôm khư khư hộp bánh, Bạch Tiểu Bảo lên giọng cảnh báo: "Bảo Y, liệu hồn đấy, đừng dại mà ăn đồ của tên con nữa. Ăn quen mồi mà đòi nợ thì bán mạng cũng trả nổi ."
Nói xong, Bạch Tiểu Bảo hùng hổ bật nắp hộp, cắm mặt xúc một thìa bánh to tướng nhét đầy miệng, ăn ngấu nghiến.
Bảo Y như điểm huyệt hình mất 5 giây, đôi mắt mở to hết cỡ, bàng hoàng chứng kiến cảnh tượng Bạch Tiểu Bảo đang ăn nhồm nhoàm chiếc bánh kem. "Cậu... dám ăn bánh kem của Đoạn Lẫm hả? Cậu... phép! Đoạn Lẫm là của mà!"
Tận mắt thấy công sức Đoạn Lẫm bỏ một kẻ khác cướp mất thưởng thức, Bảo Y tức giận đến mức m.á.u dồn lên não, hai mắt đỏ sọc lên vì phẫn nộ.
Bảo Y kích động tột độ, quẳng luôn hộp bánh kem của sang một bên, tung chăn định nhảy xuống giường lao tới giật hộp bánh tay Bạch Tiểu Bảo. "Trảo... trả cho ngay!"
Bảo Y quát lớn. Bạch Tiểu Bảo dễ gì nhả mồi, nhóc co cẳng bỏ chạy tít xa: "Còn lâu mới trả cho ! Bảo Y, cứ cố chấp ăn đồ của , ngày sẽ hối hận cho mà xem!"
Nói xong, Bạch Tiểu Bảo nhanh như chớp lỉnh mất hút, mang theo cả hộp bánh kem quý giá của Đoạn Lẫm.
Bảo Y tức trào m.á.u họng, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Cậu phớt lờ cả dây truyền dịch đang ghim tay, định bật dậy lao theo quyết sống mái với nhóc con một phen.
May mà Đoạn Lẫm nhanh tay lẹ mắt ôm chầm lấy eo kéo . "Chỉ là một chiếc bánh kem thôi mà, Bảo Y, bình tĩnh ."
Đoạn Lẫm gãi đầu bứt tai, thật sự hiểu nổi tình huống lúc . Chỉ là một cái bánh kem bé cỏn con, cái gì to tát mà hai đứa nhóc tranh giành sống c.h.ế.t thế cơ chứ?
Bảo Y vẫn giãy giụa kịch liệt, lòng nóng như lửa đốt: "Không... ! Bánh kem của Đoạn Lẫm... khác ăn mất ... Bánh của Đoạn Lẫm... chỉ mới ăn..." Bảo Y lắp bắp, giọng bắt đầu run rẩy, nghẹn ngào lẫn theo tiếng nức nở.
Ban đầu Đoạn Lẫm còn tưởng nhóc chỉ hờn dỗi trẻ con thôi, cho đến khi thấy những giọt nước mắt lăn dài gò má .
Những giọt nước mắt to như hạt ngọc trai tuôn trào khỏi khóe mi đỏ hoe, đứt đoạn rơi lộp bộp xuống tấm ga giường màu xám làm ướt sũng một mảng.
Đoạn Lẫm sững , cơ thể cứng đờ . Hắn bỗng chốc nhận tính nghiêm trọng của vấn đề, sự việc dường như quá xa so với tưởng tượng của .
"Bảo Y, nín đừng nữa." Khuôn mặt Đoạn Lẫm căng như dây đàn, thái độ nghiêm túc, khẩn trương hệt như đang trực tiếp giải quyết một tình huống sinh tử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhoc-dang-thuong-khoc-loc-doi-om-dai-lao-mem-long-roi/chuong-58.html.]
Bảo Y cũng rơi nước mắt, nhưng càng đưa tay quệt thì nước mắt càng tuôn rơi kìm . Cứ nghĩ đến việc chiếc bánh kem do chính tay Đoạn Lẫm làm lọt mồm khác, lòng quặn thắt, tủi ấm ức vô cùng.
Đoạn Lẫm mà làm bánh kem cho khác ăn! Bảo Y còn là duy nhất thưởng thức bánh kem của Đoạn Lẫm nữa! Bảo Y cảm thấy như bầu trời quanh đang sụp đổ tan tành.
"Đoạn Lẫm... làm bánh kem cho ai khác ngoài ... hức hức..." Bảo Y nấc cụt nức nở, đôi mắt ướt đẫm vẫn còn hậm hực lườm lườm về phía cánh cửa phòng, ôm mộng xông ngoài giật hộp bánh kem.
"Được Bảo Y ngoan, xin thề từ nay về sẽ bao giờ để ai khác ăn bánh kem do làm nữa." Vẻ mặt Đoạn Lẫm lúc thề thốt nghiêm túc, trang trọng chẳng kém gì lúc nhậm chức Quan chỉ huy tuyên thệ quân.
Bảo Y nấc lên từng hồi, suýt chút nữa thì ngất xỉu vì thiếu dưỡng khí. "Thật... thật ?"
Đoạn Lẫm gật đầu mạnh một cái khẳng định chắc nịch: "Là thật 100%."
Bảo Y đưa mu bàn tay lên gạt những giọt nước mắt còn vương má. Hốc mắt đỏ hoe sưng múp lên như thỏ con. Cậu sụt sịt mũi, dùng cái giọng ngèn nghẹt nũng nịu thỏ thẻ: "Vậy... sẽ tạm thời tha thứ cho ... mà... đền bù cho mười cái... mười cái bánh kem rắn nhỏ cơ..."