Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bụng Bảo Y căng tròn, nhưng thấy Đoạn Lẫm đang nấu ăn, cảm thấy đói nữa .
Cho dù Đoạn Lẫm làm bao nhiêu đồ ăn, Bảo Y vẫn cảm thấy thể ăn hết sạch.
Bảo Y yên lặng thầm một câu xin và cảm ơn, l.i.ế.m liếm môi, bưng bát mì lên, há to miệng định đổ hết .
Cậu ăn đồ lúc nào cũng , miệng thể mở lớn, món to cỡ nào cũng nuốt trọn .
Hàm răng của cũng sắc bén, nếu cái bát thể ăn, ăn Đoạn Lẫm sẽ nổi giận, lẽ nuốt cả bát bụng .
ngay khi Bảo Y há miệng, một bàn tay lạnh lẽo chợt nắm lấy cổ .
Một hình cao lớn lạnh ngắt áp sát lưng, Bảo Y lập tức cứng đờ, giống hệt con mèo túm đuôi, run lẩy bẩy, suýt nữa thì nhảy dựng lên, nhưng giây tiếp theo dám nhúc nhích.
“Bảo Y?” Giọng Đoạn Lẫm vang lên, lạnh lẽo, kèm theo cả sự vui. Đôi mắt dài hẹp của nheo , chằm chằm .
Tim Bảo Y đập thình thịch.
Xong … bắt gặp .
“Đoạn Lẫm…” Cậu run rẩy kêu lên.
Bảo Y chột cúi đầu xuống.
Đoạn Lẫm lấy bát mì trong tay Bảo Y đặt lên bàn, mới buông , đến đối diện, lưng tựa ghế, dù bận vẫn ung dung Bảo Y.
“Cậu ăn một bát .” Đoạn Lẫm .
Bảo Y mím môi, mặt cúi gằm, hai tay nắm lấy góc áo, gật gật đầu, trông chẳng khác gì một đứa trẻ làm chuyện .
Ánh mắt Đoạn Lẫm dừng bụng Bảo Y.
Tròn vo.
Cậu lẽ cũng bụng phình to đến mức nào.
Sức ăn của dị tộc sẽ đổi theo hình thể, Bảo Y đoán sức ăn của cũng dễ hiểu thôi, vì bé nhỏ thế mà.
Bảo Y ngẩng đầu, trong mắt đầy bướng bỉnh: “Tôi , đến nhà giam, thích.”
“Cậu từng đến nhà giam ?”
“Không…”
“Vậy làm thích? Nhà giam tệ như tưởng , ngược , ở đó sẽ an , cơm ăn áo mặc đầy đủ.”
Bảo Y vẫn lắc đầu, giọng lí nhí: “Không … … sẽ gặp …”
“Cậu gì?” Đoạn Lẫm thu tay về, nghiêng về phía , rõ lời .
Bảo Y lập tức mím chặt miệng, chịu nữa.
Đoạn Lẫm : “… Tôi là chỉ huy của căn cứ phía Đông, hiện tại đang thẩm vấn , Bảo Y, thể từ chối trả lời, nếu sẽ tuyên án.”
Bảo Y cảm thấy cực kỳ bất đắc dĩ, mấp máy miệng, cuối cùng khẩn trương lắp bắp : “Tôi, nhà giam… thì, thì, thì sẽ gặp thích.”
Đoạn Lẫm khựng , thể dựa trở về ghế, đ.á.n.h giá Bảo Y, một lát chậm rãi : “Tôi nhớ rõ, mới thành niên, sinh nhật là ngày 17 tháng 10, cũng chính là mười ngày . Cậu đây là đang yêu sớm ?”
Bảo Y chút mờ mịt, hiểu vì Đoạn Lẫm hỏi như . Tuy trong căn cứ cấm yêu sớm, nhưng ở dị tộc thì hạn chế.
Huống hồ thực tế căn bản yêu sớm, Bảo Y là khi trưởng thành mới thích Đoạn Lẫm mà.
Vì Bảo Y ấm ức phản bác: “Tôi, , yêu sớm.”
Khóe môi Đoạn Lẫm khẽ nhếch, là tin tin, nhưng chắc là tin. Bảo Y cảm thấy nét mặt Đoạn Lẫm còn mang theo vài phần giễu cợt.
“Được , thẩm vấn đến đây kết thúc. Lý do của đủ để rời khỏi nhà giam. Sáng mai, sẽ đưa về nhà giam.”
Một câu của Đoạn Lẫm định sẵn kết cục của Bảo Y. Cậu buồn giận, hốc mắt đỏ hoe, hàm răng c.ắ.n chặt môi , cố để .
Đoạn Lẫm hóa cũng ghét . Cậu làm chuyện , tại nhà giam chứ? Nhà giam rõ ràng là nơi giam giữ mà…
Nếu nhà giam, chẳng sẽ gặp Đoạn Lẫm trong mười năm ?
Rồi rút máu, rút vảy, khi bọn họ vui còn đ.á.n.h c.h.ử.i Bảo Y.
Càng nghĩ, Bảo Y càng trở về nhà giam. sẽ để lộ mặt của mặt Đoạn Lẫm. Nếu mặt là Đoạn Lẫm, giờ phút vung đuôi đ.á.n.h bay .
lúc , Bảo Y chỉ thể co rụt bả vai, cúi đầu, khép kín .
Nhìn bây giờ thật giống như quãng thời gian tầng hầm phòng thí nghiệm, mỗi ngày đều đắm chìm trong thế giới của riêng . Cho dù ai gọi, cũng phản ứng, chỉ như một cái xác hồn, là thở của c.h.ế.t chóc.
Rất nhanh, Đoạn Lẫm liền nhận sự bất thường của Bảo Y. Toàn đều đổi, giống như một bông hoa sắp héo, bất cứ lúc nào cũng thể c.h.ế.t .
Đoạn Lẫm hiểu nhất định về dị tộc. Dị tộc khả năng kết thúc sinh mạng của bất cứ lúc nào, cần đến công cụ phương pháp hỗ trợ nào cả, chỉ cần đó, thở của bọn họ cũng thể dừng theo ý chí của chính .
Đương nhiên, năng lực chỉ kích phát khi dị tộc rơi tuyệt cảnh, để tránh cho bản chịu khổ đau.
Bảo Y đến nhà giam đến mức ?
Nhà giam với mà , đáng sợ như .
Hàng mày Đoạn Lẫm nhíu chặt. Hắn Bảo Y phạm tội gì, tính cách dịu ngoan, nhà giam với mà , thật sự là một sự ủy khuất.
theo luật của căn cứ, chỉ cần là dị tộc, đều nhà giam. Còn nếu là dị tộc phạm tội, thì sẽ b.ắ.n c.h.ế.t ngay lập tức.
Dị tộc vốn là một mối hiểm họa tiềm ẩn lớn đối với sự an . Bất kể là loại dị tộc nào, chỉ cần cảm xúc đổi, nhẹ nhàng động ngón tay cũng thể g.i.ế.c c.h.ế.t một con .
Vì thế, căn cứ chỉ thể áp dụng cách quản lý với dị tộc.
mà mặc kệ thế nào, hiện tại Đoạn Lẫm cũng sẽ để Bảo Y c.h.ế.t như .
C.h.ế.t mà lý do, giá trị. Nếu lý do của Bảo Y chỉ là nhà giam, thì lý do đó chẳng đáng để c.h.ế.t, chỉ là vô cớ gây rối mà thôi.
Một chuyện nhỏ như cũng thể khiến suy sụp, tiểu dị tộc thật sự quá yếu ớt.
“Bảo Y.”
Đoạn Lẫm giọng nhẹ nhàng gọi tên .
Bảo Y vẫn yên bất động, cúi đầu, ánh mắt lạc thần, khuôn mặt xám xịt.
Đoạn Lẫm dậy, bước tới mặt , đặt tay lên vai , xoay đối diện với , tiếp: “Tôi thể tạm thời đưa nhà giam. trong thời gian , chịu trách nhiệm giám sát . Cậu sẽ ở đây.”
Bảo Y tất nhiên thấy giọng Đoạn Lẫm. Giọng của bất kỳ ai cũng thể , nhưng giọng của Đoạn Lẫm thì khác, thể .
Bị Đoạn Lẫm nhéo má, ánh mắt Bảo Y dần dần sáng lên, rõ rệt đến mức thể thấy bằng mắt thường.
Nhìn như , Đoạn Lẫm cảm thấy giống như đang ngắm một đóa hoa đang nở rộ, tâm trạng cũng bất giác dịu đôi chút
“Được, …” Bảo Y kích động gật đầu liên tục.
“ mà --” Đoạn Lẫm lên tiếng, “Trước khi giam giữ, trong thời gian , cùng đến nhà giam để làm quen với môi trường. Sớm muộn gì cũng về đó, chỉ là bây giờ tạm thời .”
Những chuyện , Bảo Y kịp nghĩ tới. Cậu chỉ lo chuyện mắt, nên hề do dự mà lập tức đồng ý: “Vâng!”
Đoạn Lẫm khẽ nhướng mày, đó xoay , cầm điện thoại gọi cho cấp để thông báo chuyện của Bảo Y.