Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đoạn Lẫm gọi một ly sữa dâu tây. Trong tiệm đông khách, nhanh tới lượt . Hắn xoay đưa ly sữa cho Bảo Y.
Bảo Y hoảng hốt nhận lấy, nhỏ giọng hỏi: “Đoạn Lẫm, vì cho cái ? Khen thưởng ?”
Đoạn Lẫm do dự. Hắn cũng hiểu vì đột nhiên mua sữa cho , chỉ cảm thấy Bảo Y hợp với món nên mua thôi.
Suy nghĩ một chút, đáp: “Coi như khen thưởng hôm nay thành một nửa nhiệm vụ.”
Đôi mắt Bảo Y mở to, tràn đầy kinh ngạc: “Cảm, cảm ơn Đoạn Lẫm.”
Đoạn Lẫm khẽ ho một tiếng, gật đầu nhanh chóng khỏi tiệm sữa, về nhà.
Bảo Y rảo bước theo , vui vẻ nâng ly sữa tay, tò mò một hồi lâu mới thử uống một ngụm.
Chỉ cần là Đoạn Lẫm cho, đều cảm thấy đó là thứ ngon nhất thế gian.
Bảo Y quý lắm, uống một ngụm liền nỡ uống tiếp, định để dành lát nữa uống tiếp.
Đoạn Lẫm thấy , nhắc nhở: “Không để lâu , mau uống hết.”
“À…” Bảo Y nhăn mày thở dài, há miệng hút một ngụm lớn, đôi má phồng lên trông đáng yêu.
Buổi tối, Đoạn Lẫm làm một bữa tối thịnh soạn. Thật hai ăn hết bao nhiêu, cuối cùng bàn vẫn còn nửa phần thức ăn thừa .
Bảo Y tiếc nuối bàn đồ ăn, nỡ đổ . Dù bụng nhỏ căng tròn, vẫn ăn tiếp.
Đoạn Lẫm dậy: “Đi nghỉ , để dọn.”
Bảo Y lắc đầu, ôm chặt chiếc bát ngực, sống c.h.ế.t chịu buông, y như ch.ó con canh đồ ăn.
Đoạn Lẫm cũng mặc kệ , bưng đĩa thức ăn bếp đổ.
Bảo Y thấy , chịu nổi, nỡ đồ ăn Đoạn Lẫm làm đổ.
Khi Đoạn Lẫm từ bếp trở , trong phòng ăn thấy Bảo Y, đó là một con rắn lớn màu hồng nhạt. Cậu há miệng, nuốt cả đồ ăn lẫn bát đĩa bụng.
Đoạn Lẫm: “….”
Thôi xong, khỏi rửa bát.
Bảo Y ăn quá nhiều, tạm thời biến hình , bằng bụng nhỏ sẽ nứt , đành giữ nguyên hình rắn.
Đoạn Lẫm xoa thái dương, vẫy tay: “Lại đây.”
Con rắn lớn vẫy đuôi, lắc lư trườn theo . Đoạn Lẫm dẫn đến phòng khách, ở đó gian rộng, sẽ thoải mái hơn.
“Tiêu hóa xong thì biến , về phòng nghỉ.”
Đại xà gật gật đầu, ngoan ngoãn vô cùng.
Dọn dẹp xong, Đoạn Lẫm thư phòng xử lý công việc.
Sống cùng vài ngày, Đoạn Lẫm cảm thấy Bảo Y tự giác đường về phòng, nên xem. Đến giờ ngủ, Đoạn Lẫm cũng trở về phòng nghỉ ngơi.
Bảo Y nghĩ Đoạn Lẫm sẽ đến gọi, chờ mãi ở phòng khách đến tận 12 giờ, càng lúc càng bất an. Cuối cùng, khi cảm thấy tiêu hóa xong, kịp biến hình , chỉ thu nhỏ cơ thể vội vàng tìm Đoạn Lẫm.
Phòng bếp , thư phòng cũng .
Đoạn Lẫm lên giường ngủ.
Con rắn nhỏ ngẩn tại chỗ, cảm giác như phản bội, buồn bã thật lâu.
vẫn Đoạn Lẫm một chút, nếu sẽ ngủ .
Sau một hồi giằng co, cuối cùng Bảo Y len lén trườn đến phòng . Đoạn Lẫm thói quen khóa cửa, nhẹ nhàng đẩy cửa bước .
Con rắn nhỏ bò thẳng đến giường, nâng nửa , lặng lẽ Đoạn Lẫm đang ngủ.
Hắn ngủ cũng đến .
Bảo Y thỏa mãn, lắc lư khỏi phòng, còn cẩn thận khép cửa .
Chờ , Đoạn Lẫm đang nhắm mắt giường khẽ mở mắt.
Tưởng sẽ làm gì, nhưng chỉ một cái .
Con rắn nhỏ kỳ lạ thật.
Đoạn Lẫm hiểu nổi tình cảm của Bảo Y. Hắn tin giữa bọn họ sẽ tình cảm sâu đậm gì, cũng chỉ hoài nghi thứ.
Sáng hôm , khi đang làm bữa sáng, Đoạn Lẫm nhận nhiệm vụ khẩn cấp.
Hắn chỉ để phần ăn đủ cho một , đồ chuẩn ngoài. Lúc đổi giày ở cửa, ngẩng đầu lên lầu, nghĩ đến dáng vẻ sốt ruột của Bảo Y khi thấy , cuối cùng vẫn để một tờ giấy.
Nhiệm vụ hôm nay của Bảo Y là tách khỏi 24 tiếng, thể làm bất cứ việc gì hứng thú.
Đoạn Lẫm để giấy xong mới yên tâm rời .
Bảo Y vẫn đang trong phòng, thắc mắc vì Đoạn Lẫm tới gõ cửa gọi dậy, thì thấy tiếng xe lầu.
Cậu hoảng hốt, vội chạy đến cửa sổ, quả nhiên thấy Đoạn Lẫm lái xe .
“Đoạn, Đoạn Lẫm, , một ?” Giọng run rẩy, nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt, phát âm thanh khe khẽ.
Cậu đuổi theo, xoay chạy xuống lầu, nhưng thấy bữa sáng bàn cùng một tờ giấy.
Đọc rõ nội dung tờ giấy, đành kiềm nén xúc động, buồn bã sân trống bên ngoài, môi mím chặt.
Đoạn Lẫm ở đây, bữa sáng làm cũng còn ngon nữa.
Cậu ăn một miếng, ngước cửa, nghĩ, chắc Đoạn Lẫm cũng ăn gì.
Nghĩ , càng khó chịu, ăn vô, nhưng cũng tiếc bỏ.
Ăn xong, Bảo Y còn tâm trạng làm nhiệm vụ. Cậu cửa sổ, ngơ ngẩn cổng lớn ngoài sân.
Chỉ cần chút động tĩnh, liền nhảy dựng lên, trừng mắt ngoài.
Cùng lúc đó, Đoạn Lẫm đến cổng lớn căn cứ phía Đông. Trước mặt là một đội quân tinh nhuệ, đang chờ lệnh.
Hắn vẫn đợi tin tức. Không lâu , vội vã chạy tới: “Quan chỉ huy, xác định vị trí. Ở hướng đông nam, đám dị tộc vượt ngục đang chạy trốn ở đó.”
Đoạn Lẫm gật đầu, phất tay lệnh: “Xuất phát.”
Mọi nhanh chóng lên xe thiết giáp, lao về hướng đông nam.
“Báo cáo chi tiết tình hình sáng nay.” Đoạn Lẫm hỏi.
Một bên cạnh đáp: “Sáng nay, binh lính tuần tra chỉ một may mắn sống sót. Theo lời , khi tuần tra đến phòng 205, thấy trong đó mấy dị tộc lạ. Vốn định hỏi, nhưng bọn chúng đ.á.n.h ngất. Bọn dị tộc đó mang một tù nhân trong phòng, g.i.ế.c hết những dị tộc còn .”
“Phòng 205? Trong đó những ai?”
“Một con bạch tuộc, một con bọ cạp, một con thằn lằn cả ba đều g.i.ế.c. Bị mang là một con rắn hồng nhạt.”