NHỚ MÃI KHÔNG QUÊN - 2

Cập nhật lúc: 2025-03-05 09:15:05
Lượt xem: 77

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

3

 

Về đến nhà, tôi giấu tờ giấy báo trúng tuyển cẩn thận rồi bắt đầu nấu cơm.

 

Căn nhà này có hai phòng ngủ và một phòng khách, là nhà tập thể của đơn vị Giang Dục Thành.

 

Trong lúc chờ cơm chín, tôi đi đến lịch treo tường trong phòng khách, tìm ngày tháng sau để chuẩn bị nhập học. Cầm bút đỏ, tôi khoanh tròn một vòng lớn quanh ngày đó.

 

Nhìn con số được khoanh lại, lòng tôi tràn ngập hy vọng.

 

Sắp rồi, rất nhanh thôi.

 

Rất nhanh nữa, tôi sẽ được tự do.

 

4

 

Cơm vừa chín tới thì Giang Dục Thành trở về.

 

Như tôi đã đoán trước, Lục Tuyết Đình dẫn theo con gái đi cùng anh, đứng ngay phía sau:

 

"Chị dâu, lại làm phiền chị rồi, thật ngại quá."

 

Lục Tuyết Đình có làn da rất trắng, gương mặt trái xoan, chiếc áo khoác đỏ rực mặc trên người cô ta càng làm tăng thêm vẻ quyến rũ khó tả.

 

Cô con gái nhỏ thì dường như đã quá quen với cảnh này. Nhìn thấy tôi đã nấu xong, nó liền reo lên vui sướng, nhanh nhẹn chạy đến bếp múc cơm.

 

Một bát cho nó.

 

Một bát cho Giang Dục Thành.

 

Một bát cho Lục Tuyết Đình.

 

Duy chỉ có tôi là không.

 

Khi tôi bước ra từ bếp, cả ba đã ngồi quây quần bên bàn ăn, vui vẻ trò chuyện, trông chẳng khác nào một gia đình thực thụ.

 

Thế nhưng, khi món ăn vừa đưa vào miệng, cả ba đồng loạt nhăn mặt nhổ ra.

 

"Má ơi! Sao mà mặn thế!"

 

Tôi đứng tựa vào khung cửa bếp, lặng lẽ nhìn Giang Dục Thành hối hả múc một bát canh cho mẹ con họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nho-mai-khong-quen-oudy/2.html.]

 

Nào ngờ, canh còn mặn hơn.

 

Cuối cùng, Lục Tuyết Đình ôm con khóc lóc bỏ đi. Trước khi đi, cô ta nói với Giang Dục Thành:

 

"Chị dâu có lẽ không thích em, từ giờ em sẽ không đến nữa."

 

Giang Dục Thành tiễn mẹ con họ ra tận cửa. Khi quay lại, anh ta nhíu mày nhìn tôi.

 

Tôi không nói gì, chỉ trở lại bếp nấu lại món khác rồi đem ra bàn.

 

"Em cố ý phải không?" Giang Dục Thành tỏ vẻ khó hiểu, rồi bắt đầu giải thích:

 

"Chồng cô ấy trước khi hy sinh đã nhờ anh chăm sóc mẹ con họ, em nấu ăn ngon, con bé lại rất thích ăn."

 

Thấy tôi vẫn im lặng, anh lắc đầu, như thể đã chấp nhận thỏa hiệp:

 

"Được rồi, nếu em không thích, sau này anh sẽ không gọi họ đến nữa."

 

5

 

Ngày hôm sau, sau khi Giang Dục Thành rời khỏi nhà, tôi lấy bọc hành lý ra, chuẩn bị vài ngày nữa về quê một chuyến.

 

Tuy tôi và anh chỉ đính hôn từ nhỏ, nhưng hai nhà cũng đã trao tín vật và bát tự cho nhau.

 

Nếu thật sự muốn hủy hôn, việc này cần có mặt của người trong nhà để tránh rắc rối về sau.

 

Trong lúc xếp hành lý, tôi nhìn thấy những bộ vỏ chăn và gối mà tôi đã âm thầm thêu trong vài năm qua.

 

Suy nghĩ một lát, tôi lấy một cái túi lớn, bỏ tất cả chăn, gối, và cả những đôi giày mới làm vào đó, rồi đem đến tiệm cầm đồ ở cuối phố.

 

Mấy năm trời thêu thùa, cuối cùng tôi đổi được 30 đồng.

 

Tuy không nhiều, nhưng nghĩ đến chi phí ăn uống ở đại học, số tiền này cũng đủ để tôi dành dụm.

 

Trở về nhà, tôi lấy bút đánh một dấu gạch chéo lớn trên lịch của ngày hôm nay.

 

Còn 20 ngày nữa.

 

Thêm 20 ngày thôi, tôi sẽ có thể rời khỏi nơi này, bắt đầu một cuộc sống mới.

 

Loading...