Nhất liên sơ vũ - Chương 5
Cập nhật lúc: 2025-03-11 16:15:26
Lượt xem: 104
13. Ta được phát hiện ở cổng tiên sơn, vết thương đầy mình, trọng thương hôn mê.
Đệ tử phát hiện ra ta thấy ta hơi thở thoi thóp, vội vàng thông báo cho sư tôn. Thân ảnh cao gầy kia tới gần, nhưng cũng không phải lo lắng cho ta mà sốt ruột hỏi:
“Cửu Anh đâu? Sao ngươi lại trở về một mình? Không phải đã bảo ngươi phải chăm sóc tốt cho Cửu Anh sao?”
Ta cố hết sức mà hé miệng: “Sư tôn, đệ tử vô năng, cửu tử nhất sinh gấp gáp trở về, cầu sư tôn mau đi cứu sư muội……”
[Vịt đọc sách nè :V]
“Cửu Anh ở đâu?” Sư tôn nôn nóng.
Ta cũng nôn nóng:
“Sư muội ở… ở…”
Nghiêng đầu, ngất đi.
Sư tôn: “…”
Hề quá, muốn đi cứu thì tự đi mà mò, ta mà nói cho ngươi thì ta thành cháu ngươi luôn.
14. Sư tôn của ta rất không thích ta, ta có thể tưởng tượng được hắn đang muốn gi.ết ta mà không được. Nhưng cũng rất lo cho Tô Cửu Anh, vì thế mà vội vã đi tìm người.
Đúng rồi, sao ta quên được hắn là nam chính quyển sách này.
Ta được những người khác đưa về tiên môn, hầu hạ cho ăn ngon uống tốt.
Ta buông tay mặc kệ mọi việc trong tiên môn. Những vị trưởng lão kia chỉ ước ta ủy quyền cho bọn họ hết, hỏi han ân cần như muốn đưa ta lên thành tổ tông nhà bọn họ.
Đợi khi Tô Cửu Anh được đám người sư tôn cứu về thì mỡ trên người ta cũng đã tích thêm được kha khá, nhưng cũng không chịu chuẩn bị xuống giường làm người bình thường mà gọi bốn đệ tử ngày xưa hay nói bậy về ta tới nâng đến đại điện.
Bên trong điện, tiếng cười như có như không truyền ra.
Áo giác sao?
Người trong tiên môn đều tụ tập tại đại điện. Sư tôn cao cao tại thượng ngồi ở ghế chủ tọa, Tô Cửu Anh quần áo rách rưới, trên mặt sưng vù, bộ dạng chật vật.
Mấy người Lộ Phong trông còn thảm hơn.
Gãy tay gãy chân, quá thảm.
Ta được nâng vào, trong điện liền yên tĩnh.
Ta cũng chẳng có ý gì, mặt lạnh nhạt, nhưng đôi mắt vô cảm tỏ ra vài phần quan tâm:
“Sư muội, thật tốt quá, ngươi không có việc gì.”
Lộ Phong thấy ta lướt qua hắn, sắc mặt trở nên khó coi hơn.
Thì trước kia ta vẫn cho Tô Cửu Anh là người ngoài, đối với hắn thì ân cần hơn, giờ lại đi ân cần với người khác.
“Ngươi đừng chạm vào ta!”
Tô Cửu Anh hất tay ta ra, trong mắt đầy phẫn nộ:
“Sư tỷ, ta luôn coi ngươi là tỷ tỷ, không nghĩ tới ngươi lại bỏ rơi chúng ta mà bỏ chạy. Nếu không phải có sư tôn thì chúng ta đã sớm ch.ết ở đó rồi! Mỗi mạng người đều bình đẳng, sư tỷ sao lại coi mạng của chúng ta là cỏ rác?”
Ta không nói chuyện, lẳng lặng mà nhìn nàng. Chung quanh an tĩnh đến đáng sợ, sư tôn mắt lạnh nhìn ta.
Nhưng quyền trưởng lão ở một bên lại mở miệng nhắc nhở:
“Cửu Anh, thật ra không thể trách Sơ Vũ được. Nàng không vứt bỏ các ngươi mà còn liều mạng đến xin tiên môn giúp đỡ, bằng không tiên tôn cũng không thể đến cứu các ngươi nhanh như vậy.”
Tô Cửu Anh: “…”
Sắc mặt nàng ta trắng ra, quật cường mở miệng:
“Ta thấy ma tu đó gọi nàng ta là sư tỷ.”
Người có thâm niên ở tiên môn đều biết việc ta trước kia vì đại nghĩa hy sinh nên nghe thấy càng cảm thấy ta oan uổng:
“Ma tu đó vốn ẩn núp ở tiên môn, sau bị Sơ Vũ và tiên tôn phong ấn ở đó.”
“…”
Tô Cửu Anh không nói gì, nghẹn một hơi. Nàng ta chưa bao giờ chật vật đến vậy, nhỏ giọng thì thầm:
“Sư đệ của mình cũng phong ấn, ma tu kia cũng là người tốt, vì sao không dùng lòng tốt cảm hóa? Đúng là đồ m.á.u lạnh.” (Ôi đầu óc cô này bị làm sao í!!!)
Những trưởng lão vừa nói chuyện cũng bị cái kẻ thánh mẫu này làm cho câm nín, đúng là không thể dùng chỉ số thông minh của người bình thường nói tranh luận với kẻ thiểu năng cấp cao mà.
Sư tôn đột nhiên mở miệng: “Tần Sơ Vũ.”
Ta chỉnh lại biểu cảm, giả vờ gian nan quỳ trên mặt đất: “Có đệ tử.”
Giọng nói vừa dứt, một bàn tay liền đáp trên mặt ta, cảm giác bỏng rát tràn tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nhat-lien-so-vu/chuong-5.html.]
Phía sau lưng chợt âm lãnh.
Giọng nói sư tôn lạnh nhạt uy nghiêm, mở miệng trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người:
“Làm đệ tử dẫn đầu, biết rõ chỗ đó không thể đi còn mang theo đệ tử đi vào. Bây giờ hiện trường tử thương nghiêm trọng vẫn còn cãi bướng. Cửu Anh còn nhỏ, ngươi so đo với nàng làm gì? Nàng bị thương vì sai lầm của ngươi. Ngươi quả nhiên là quái vật m.á.u lạnh vô tình, phạt cấm đoán ba ngày.”
Quyết đoán uy nghiêm, không nghe biện giải.
Lộ Phong muốn nói gì đó nhưng không dám, Tô Cửu Anh mặt đỏ như gấc.
Hắn nói ta so đo, nhưng ta mới nói có một câu. Hắn nói ta biết rõ cố phạm nhưng chính Tô Cửu Anh không nghe khuyên bảo khăng khăng muốn đi. Nhưng thế thì sao? Vẫn là ta sai.
Ta sớm đã biết rõ.
Trước kia cũng vậy, Tô Cửu Anh làm gì cũng đúng, ta làm gì cũng sai.
Cuối cùng, hắn lạnh giọng mà nói: “Sơ Vũ, đừng quên lúc trước ngươi cầu xin ta thế nào.”
Khóe miệng tràn ra m.á.u tươi, ta cúi đầu, cố nặn ra một nụ cười, nhìn bóng dáng cao ngạo của sư tôn rời đi.
Sư tôn muốn ta chịu tội thay Tô Cửu Anh, sư tôn muốn ta phải trả giá nhưng không được oán hận.
Nhưng sư tôn ạ, ta không đồng ý đâu.
“Sư, sư tỷ……”
Lộ Phong muốn nói lại thôi, muốn tiến lên đỡ ta.
Tô Cửu Anh cũng mất mặt mà đi theo sư tôn. Hai bóng dáng quả là duyên trời tác hợp.
“Sư, sư tỷ…… Ngươi cười cái gì?”
“Tình thầy trò.”
Ta cười lạnh, không chút nào lưu luyến mà xoay người:
“Quả là đại nghịch bất đạo.”
15. Hắn là sư tôn của ta nhưng chưa từng dạy dỗ gì ta, cái tát này còn cho thấy hắn “giàu” tình cảm.
Cái tiên môn này từ nhiều năm trước đã không còn người để ta lưu luyến, hiện tại nên sớm rời đi.
Ta trở về sân của mình, gió đêm trên đỉnh núi gào thét. Sống ở một nơi như vậy thì cũng thấy được ta chẳng phải người tốt gì cho cam.
Ta phải rời khỏi đây, tiếp tục tu hành.
Thành tiên, ta nhất định sẽ làm được.
Những cái tình yêu tình ái rách nát đó, đều cút hết cho ta.
Nhưng vừa mở cửa, đập vào mắt ta là một mảnh đen nhánh.
Ta lạnh mặt: “Kẻ nào? Lăn ra đây!”
Linh khí hóa thành thực chất, sau một lát lại hóa thành hư ảo.
Một bàn tay chạm vào sườn mặt hơi sưng đỏ của ta, nhẹ nhàng vuốt ve.
“Sư tỷ, ta đã trở về.”
Giống như cố nhân gặp lại sau nhiều năm. Cảm xúc dâng lên, đôi mắt ta hơi ướt.
Quay đầu đã bị trói ở trên giường.
“…”
Nhờ ánh trắng, ta thấy được khuôn mặt yêu dã của Tần Thần.
“Đau không?”
Hắn hỏi.
Ta nhíu mày: “Hiện giờ tiên khí trên người ngươi đã tan, hoàn toàn trở thành ma tu rồi, còn không mau lăn về Ma giới đi, tới đây tìm ch.ết sao?”
Hắn không để ý tới ta, ánh mắt sáng quắc mà nhìn chằm chằm mặt ta.
“Sư tỷ, nhiều năm qua đi, ngươi vẫn thích răn dạy ta như trước. Nhưng ta lại không giống trước kia nữa…”
Ngón tay hắn từ từ rời khỏi mặt ta.
Lúc ta đang nghĩ hắn có tát ta thêm một phát ở bên kia cho cân hay không thì hắn lại tiến lên, dựa đầu vào đầu vai ta.
Làn da lạnh băng chạm vào sườn mặt ta, cảm nhận được nhiệt độ này, ta đột nhiên hít một hơi: “Tần Thần, ngươi điên rồi?”
“Sư tỷ, ta đã sớm điên rồi.”