Nhất liên sơ vũ - Chương 4
Cập nhật lúc: 2025-03-11 16:13:28
Lượt xem: 74
10. Ta chấp nhận làm một việc cho cái nhóc câm này (thật sự không muốn thừa nhận nó là sư đệ ta) cũng xem như là có lòng tốt bao la lắm rồi.
Thằng nhóc cười cong đôi mắt, viết một chữ vào lòng bàn tay ta: “Hoa.”
Ta chính là đại đệ tử danh tiếng truyền xa, có thể được ta chấp nhận làm một chuyện gì đó vốn là khó như lên trời. Một đóa hoa? Không có mắt nhìn! Xứng đáng bị sư tôn lãng quên!
Nhưng ta vẫn đem hoa về cho nó.
“Tần Sơ Vũ ở đâu? Đứa con hoang kia, nói chuyện đi chứ!”
“Kẻ câm đáng ch.ết, dám cắn ta, xem ta có đánh ch.ết ngươi không!”
“Hừ! Giống hệt Tần Sơ Vũ, tên quái vật chẳng biết khóc lóc.”
Cái tình huống này cũng thật là nực cười. Ba kẻ tu sĩ áo mũ chỉnh tề lại đánh đá một đứa nhóc câm nằm trên mặt đất. Nhưng đứa bé kia cũng chỉ liều mạng bắt lấy một cái chân, chẳng khóc chẳng nháo, gắt gao cắn lấy cẳng chân kia, rất giống một chú chó mặt xệ đáng thương.
Ta đứng ở góc, khi nó nhìn thấy ta, khóe mắt nó đã đỏ bừng, bởi vì vẫn đang bận cắn chân người ta nên chỉ có thể dùng ánh mắt tràn đầy ý cười chào hỏi ta.
Thật là một kẻ ngốc.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên, tu sĩ bị kiếm đ.â.m vào đùi kia sợ hãi nhìn ta.
Kiếm bên hông ta đã ra khỏi vỏ, ta cười lạnh nhìn những kẻ đó:
“Ta tới tìm sư đệ mình.”
“Ai cho các ngươi lá gan dám đụng đến sư đệ ta?”
11. Mặt trời đã ngả về tây, ta lau kiếm trong tay, khăn tay màu trắng bị nhuộm hồng vì máu. Thằng nhóc kia cười ngây ngô bên cạnh ta.
Ta cảm thấy thật phiền, vứt hoa vào người nó, giọng điệu chán ghét: “Không có tiền đồ!”
Ta chỉ mong nó muốn ta đem đến một cây đao!
Ta chắc chắn sẽ tìm cho nó một thanh đao có thể c.h.é.m sắt thành bùn!
Hoa thì có ích gì?
Có người kéo ống tay áo ta.
Ta quay đầu lại.
Nhìn thấy thiếu niên nhón mũi chân, sau đó bên tai lại có thêm một sợi hương thơm thoang thoảng.
Nó cúi đầu, viết từng chữ trong lòng bàn tay ta:
“Sư tỷ cài hoa còn xinh đẹp hơn những tiên tử kia.”
“Nhưng sư tỷ không thích ta.”
Ta giật mình ngẩng đầu.
Bởi vì những lời phía sau là chính miệng nó nói.
Giọng nói ngắc ngứ như đứa trẻ thơ vừa học nói, hóa ra thằng nhóc này không phải người câm.
Thiếu niên nghiêm túc nhìn ta, sắc mặt nhuốm bi thương, nhẹ nhàng gọi: “Sư tỷ…”
Ta phục rồi.
Ta chưa gặp người nào như thế cả.
Đuổi thế nào cũng không đi, cũng chẳng nhìn sắc mặt người khác, thấy người ta quay đầu thì trốn sau gốc cây lớn, thấy người ta không nhìn nữa thì lại túc tắc theo sau.
Ta hận sắt không thành thép.
Nhéo nhéo lỗ tai nó, trong lòng ta đã bất lực chịu tâm phục khẩu phục rồi: “Tần Thần, ngươi chính là tổ tông của ta đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nhat-lien-so-vu/chuong-4.html.]
Hắn ngẩn người, nghiêm túc mà mở miệng:
“Sư tỷ, ta là sư đệ của ngươi.”
“Đừng nói chuyện!”
Ta bịt miệng nó: “Từ nay về sau, ta sẽ không bao giờ vứt bỏ ngươi nữa.”
Nó tránh khỏi tay ta: “Nếu nuốt lời thì sao?”
Ta tự tin: “Ta không nuốt lời.”
“Nếu nuốt lời, ngươi muốn làm gì thì làm.”
12. Ký ức khép lại, ta bỗng nhận ra nay đã khác xưa.
Nhìn Tần Thần mà thấy được oán hận của hắn có thể hóa thành thực chất luôn rồi.
Buồn cười, ta phải chạy trốn ngay thôi.
Chứ không thì ở lại đấu với Tần Thần đến khi ngươi ch.ết ta sống chỉ đế cứu hai kẻ ngu à?
Ta tranh thủ lúc mọi người không chú mà dùng tốc độ cực nhanh bỏ chạy. Ánh mắt Tần Thần tối sầm lại, tiếng gió gào thét như lưỡi d.a.o bên tai, cửa bí cảnh đã xuất hiện trước mắt ta rồi.
Ta rút kiếm, cố gắng mở ra một lối đi trong cơn cuồng phong.
Cửa bí cảnh đã ở ngay trước mắt.
Ta không thể không thừa nhận, ta lừa hắn.
Tu vi của ta đã sớm khôi phục, trước đó chỉ là dùng thủ thuật che mắt thôi, chỉ vì đợi một cơ hội bỏ trốn này.
Cửa bí cảnh mở ra tạo ra một luồng khí mạnh làm người ta gần như không mở nổi mắt.
Tần Thần đột nhiên vươn tay về phía ta nhưng chỉ bắt được chiếc áo choàng đen kia. Hốc mắt hắn ửng đỏ, tràn đây bi thương và oán hận:
“Sư tỷ, ngươi vẫn luôn như vây.”
[Vịt đọc sách nè :V]
“Ngươi luôn bỏ rơi ta.”
“Ngươi nuốt lời.”
Dường như một con rắn độc đã ra khỏi động, lưỡi rắn đỏ tươi lè ra, mang theo hưng phấn.
Ta bỗng cảm thấy bất an.
Hắn muốn làm gì?
12. Ta chưa kịp nghĩ thì đã đứng ngoài bí cảnh. Xung quanh yên tĩnh, xa xa có tiếng dã thú kêu, dường như tất cả những việc trước đó đều là ảo ảnh.
Ta thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Tính cách Tần Thần càng ngày càng trở nên kì lạ. Hiện giờ phong ấn đã bị phá vỡ, theo cốt truyện thì hắn và Tô Cửu Anh bắt đầu diễn kịch yêu hận tình thù. Chỉ mong hắn tự giải quyết cho tốt, đừng có thành chó l.i.ế.m thật.
Nhưng dù sao ta cũng chỉ là một vai phụ chờ ngày ch.ết. Ta rút kiếm, không chớp mắt mà rạch lên cánh tay mình mấy nhát kiếm, m.á.u tươi chảy ròng.
Ta ngự kiếm hướng về tiên môn.
Chẳng bao lâu, bí cảnh vốn luôn đóng chặt hiện ra một bóng đen.
Ánh chiều tà chiếu lên khuôn mặt hắn làm làn da vốn tái nhợt trở nên gần như trong suốt.
Hắn cúi đầu, tóc đen buông dài trên mặt đất, dính lên vệt m.á.u mới kia. Ngón tay thon dài nhẹ nhàng sờ lên lá cây dính máu, màu m.á.u đỏ tươi nhuôm lên đầu ngón tay hắn vẻ yêu dã.
Hắn l.i.ế.m đầu ngón tay dính máu, đôi mắt biến thành màu đỏ.
Nhìn về phía ta vừa khuất bóng, nỉ non: “Sư tỷ…”