Nhất liên sơ vũ - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-03-11 16:12:57
Lượt xem: 83

7. Tạo nghiệt.

Da đầu ta tê dại.

8. Ta là đồ đệ đầu tiên của sư tôn. Sư tôn làm người nghiêm nghị, cao ngạo, thường không rõ tung tích, ta là được hắn vớt từ vũng m.á.u ra.

Hắn nói ta có duyên thầy trò với hắn, từ đó trở thành đồ đệ của hắn.

Nhưng ta nhìn ta hắn không thích ta. Nhận ta làm đồ đệ chẳng qua là cái duyên phận này là vận mệnh sắp đặt, hắn không dám trái ý trời.

Quan trọng hơn, hắn tận mắt nhìn thấy ta diệt môn toàn phủ.

Lần đầu thấy hắn, ta đang bị tiểu thư trong nhà đạp dưới chân, trên mặt in dấu giày, chỉ vì người trong lòng nàng ta nhìn thoáng qua ta trong yến hội.

Nàng nhéo cằm ta để ta thấy rõ phụ thân ta bị trói, ngọn lửa l.i.ế.m láp trên người, trên mặt ông cho đến khi không còn hơi thở.

Mẫu thân ta bị người ta kéo từ trên giường bệnh xuống. Viên ngoại đó vì muốn làm con gái nguôi giận mà để nàng ta dùng trâm nhọn rạch lên mặt mẫu thân ta. Bà kêu la thảm thiết.

Tiểu thư nhìn ta từ trên cao: “Nô tài chỉ là nô tài, nếu ta không vui thì các ngươi sẽ là chó cho ta tìm vui.”

Ta bị trói, bị mọi người phỉ nhổ, nhìn th.i th.ể cha mẹ dần bị phá hoại mà không khóc.

Cho đến một ngày, ta thấy một thân người cao lớn đang đạm mạc nhìn ta, nghe nói là khách quý của viên ngoại.

Tối hôm sau, ta hạ mê dược trong lu nước, mài lại thanh đao rỉ sét, nhìn viên ngoại đang ngủ say mà không chớp mắt, đồng thời xuyên đao qua yết hầu hắn. Máu b.ắ.n lên mặt ta, chất lỏng âm ấm đó làm ta phát run.

Nhưng đó mới là bắt đầu, tiếp theo là kẻ thứ hai, thứ ba…

Đại tiểu thư khóc lóc cầu xin ta tha nàng, ta kéo nàng ta tới trước mặt các th.i th.ể đó. Nàng ta được nuông chiều từ bé, chưa gặp cảnh này, sống sờ sờ bị dọa ch.ết.

Đến khi ta phát hiện thì ngươi quan phủ cũng sắp đánh ch.ết ta. Bọn họ nói ta là quái vật, là ác quỷ, ch.ết không hết tội mà sư tôn lại nhận kẻ như vậy làm đồ đệ.

Người đi theo sư tôn cũng khuyên nhủ, hắn nhíu mày, vừa hay đối diện với ta. Ta nhìn một thân áo trắng đó như thấy một mảnh trăng trời.

Hắn nói: “Chuyện cũ đã qua, lấy ơn báo oán mới là chính đạo.”

Ta không nói gì, hắn tưởng ta đồng ý, miễn cưỡng nhận ta làm đồ đệ.

Nhưng lòng ta nghĩ: Có cái rắm.

[Vịt đọc sách nè :V]

9. Ban đêm, tiên sơn gió gào rít như oan hồn. Cuối cùng ta cũng không làm sư tôn thay đổi ý tưởng, bởi mấy năm nay việc ta làm hắn đều bác bỏ, vô tình vô nghĩa.

Hắn càng chán ghét ta hơn.

Thứ thay đổi duy nhất là ta có thêm sư đệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nhat-lien-so-vu/chuong-3.html.]

Thiếu niên tính trẻ con, nhỏ hơn ta năm tuổi, là người sống sót duy nhất trong thôn xóm bị ma tu tàn sát.

Gầy yếu vô tội, thậm chí còn không nói được.

Sư tôn nhận nó chỉ vì thể hiện tiên môn từ bi, quay đầu liền quẳng cho ta. Thằng bé không gây rối, chỉ luôn theo ta không rời.

Ta cũng không để ý, trong ánh mắt hoảng sợ của nó đ.â.m kiếm qua n.g.ự.c ma tu, tay không lấy nội đan từ cơ thể y, lạnh lùng nhìn nó.

Đứa trẻ không phòng bị đột ngột ngã ngồi trên đất.

A, nhóc nhát gan.

Ta đùa dai đẩy nội đan đầm đìa m.á.u vào n.g.ự.c nó, nở nụ cười, cúi đầu nói:

“Tiểu sư đệ, quà gặp mặt đấy.”

Nói xong thì quay lại vẻ lạnh nhạt như cũ.

Ngự kiếm bay lên.

Ta là người cố chấp. Sư tôn không thích ta, vừa khéo, ta cũng không thích đồ đệ hắn mới nhận. Nhưng nếu hắn mở miệng bảo ta chiếu cố nó thì ta không bằng lòng cũng sẽ bằng mặt.

Nhưng nếu người khác bắt nạt nó, ta cũng không quản.

Ta đưa thức ăn cho nó, nó cười như kẻ ngốc.

Nên ta không vui: “Xấu muốn ch.ết.”

Nó ngừng cười, đôi mắt xinh đẹp ngấn nước.

Bộ dáng đáng thương đó để ai xem?

Ta nhíu mày: “Không được khóc.”

Nó nhún vai, nước mắt rơi trên mu bàn tay ta.

Ta: “…”

Ta nhấc cổ áo nó, uy hiếp: “Nhóc, ngươi đừng ép ta, ta rất hung dữ.”

Giây tiếp theo: “Oaaaaa…”

Ta: “…”

Ta nghiến răng nghiến lợi bịt mồm nó: “Ngươi cố ý!”

Ta cực kỳ bực bội, không tình nguyện mở miệng: “Được được, ngươi không xấu, được chưa?” 

Loading...