Nhất liên sơ vũ - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-03-11 16:12:26
Lượt xem: 119

4. Bên trong bí cảnh âm u không ánh sáng, khi ta tỉnh lại thì vội vàng rút kiếm, nhưng lại phát hiện linh khí trong cơ thể rất ít, có lẽ là linh khí bị tắc nghẽn vẫn chưa khôi phục.

Ta bị thả trên một chiếc giường đá, lạnh lùng nói: “Tần Thần.”

Hắn cách ta rất gần, gần như là mặt chặm mặt, thậm chí ta còn cảm giác được hơi thở âm lãnh trên người hắn. Tư thế này rất quái dị, con ngươi màu đỏ m.á.u kia chuyển động nhìn ta, khóe miệng hắn cong lên:

“Sư tỷ, ngươi thơm quá.”

Cả đời ta theo khuôn phép, từ nhỏ được dạy phải biết tự trọng, nhưng hắn từ xưa đã không biết chú ý thân phận trước mặt ta, hiện tại còn nói lời phóng đãng: “Làm càn.”

“Tần Thần, ai dạy ngươi nói những lời vô lễ đó?”

“Ai?”

Tần Thần cười: “Sư tỷ chẳng lẽ đã quên, ta bị phong ấn tại bí cảnh này mười năm, một con vật còn sống cũng không có, ai có thể dạy ta?”

“Nhưng cũng phải cảm tạ sư tỷ.”

“Có ý gì?”

Ta chỉ cảm thấy đầu óc hắn không tốt, phải hận ta mới đúng chứ?

Tần Thần giơ tay, đầu ngón tay thon dài dừng lại trên mặt ta. Ta không chú ý tới ánh mắt hắn lóe lên tia khác thường, nhưng cảm giác lạnh băng khiến ta cứng người.

“Nếu không phải sư tỷ phong ấn ta ở đây, ta làm sao biết được lễ nghĩa mà sư tỷ dạy ta trước kia chỉ là một đống vô nghĩa? Ta nghe lời đến vậy mà sư tỷ còn đẩy ta ra, đâu giống hiện tại dù ta vô sỉ muốn làm gì thì sư tỷ cũng có thể làm được gì đâu?”

Giọng nói nghẹn ngào như có ma lực, ngón tay hắn lướt trên khuôn mặt ta như vậy có thể gọi là vô cùng vô lê.

Ta chợt hiểu rõ, cơn giận trong lòng bùng lên, dùng sức đẩy hắn ra làm vạt áo vốn chỉnh tề cũng trở nên lộn xộn, nơi cổ áo lộ ra da thịt trắng như tuyết.

Vì tức giận, mặt ta đỏ lên: “Súc sinh, ta là sư tỷ của ngươi!”

Ta cũng không cho rằng hắn thực sự thích ta, chỉ là đổi cách làm nhục ta mà thôi.

Ta dứt khoát nói: “Tần Thần, ngươi nếu canh cánh trong lòng chuyện ta phong ấn ngươi thì rút đao ra đối chiến một trận đi. Sinh tử có mệnh, ngươi gi.ết ta cũng coi như giải hận rồi.”

Hắn không phòng bị nên bị ta đẩy ra, sau đó nghe thấy lời ta nói cũng nổi giận. Nhưng ngẩng đầu lên chỉ yên lặng nhìn ta một cái, tức giận tiêu tan, né tránh ánh mắt mà nói:

“Hận, đương nhiên hận rồi.”

Một kiện áo đen được phủ lên vai ta, bao bọc thân thể ta kín mít.

“Nhưng ngươi c.h.ế.t sớm như vậy không đáng. Sư tỷ, ngươi phải sống, đừng bị đông lạnh mà ch.ết, không thì sao ta có thể tra tấn ngươi mà báo thù đây?”

Dứt lời hắn giận dỗi bỏ đi, cũng không biết có phải ảo giác không như ta thấy tai hắn đỏ rực.

Dáng vẻ thật là buồn cười.

Ta hít sâu một hơi, thử vận công đẩy linh khí tắc nghẽn ra.

Nhưng không có tác dụng nên không khỏi sinh ra cảm giác bất lực.

Dựa theo cốt truyện nguyên tác, Tần Thần hiện tại gặp Tô Cửu Anh, hắn vô tình vô tâm nhưng lại bị tính cách kiên cường của Tô Cửu Anh làm rung động, dần mở lòng.

Đây là chuyện tốt, ít nhất ta có thời gian trốn. Nhưng hiện giờ linh khí không đủ, đi ra ngoài rất khó khăn.

Nhưng vẫn phải thử một lần.

Ta cẩn thận lắng nghe, xác định không có người thì phủ thêm áo rồi bước về hướng Tần Thần vừa đi.

Bí cảnh âm u lạnh lẽo, khắp nơi đều rất quỷ dị.

Nhưng Tô Cửu Anh đánh bậy đánh bạ phá bí cảnh mà lại moi được nhiều đồ tốt mang về.

5. “A”

Ta đột nhiên nghe được tiếng động, như tiếng kêu rên.

Còn chưa kịp chạy nhanh trốn đi đã nghe thấy một giọng nói vội vàng: “Sơ Vũ… Đại sư tỷ!”

Ta quay đầu lại thấy một cánh tay đầy m.á.u vươn ra, Lộ Phong vội vàng kêu tiếp: “Đại sư tỷ, sư tỷ cứu ta!”

Tay hắn như bị gãy, toàn thân bị thương. Cũng chẳng phải do Tần Thần tàn bạo mà do Tô Cửu Anh dùng pháp khí mà không biết lực đạo làm hắn bị vạ lây thôi.

Ta im lặng tiến đến, cúi xuống nhìn khuôn mặt đầy khẩn cầu của hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nhat-lien-so-vu/chuong-2.html.]

Hắn chắc cũng nghĩ đến từ sau khi Tô Cửu Anh đến thì hắn không hề tôn kính sư tỷ là ta đây nữa.

Cho nên hắn lắp bắp: “Sư tỷ, trước đây là ta sai, không nghe sư tỷ can ngăn, mong sư tỷ không so đo hiềm khích trước đây…”

Giống y đúc khi ta lần đầu thấy hắn, rất là đáng thương.

Ta hỏi: “Ngươi tính toán tiếp theo nên thế nào đây?”

Hắn tưởng ta đồng ý nên vui mừng nói: “Sư tỷ, nếu ngươi cứu ta tất nhiên sau đó phải cứu tiểu sư muội. Tiểu sư muội nhát gan, nếu bị dọa sợ phải làm sao…”

Quả nhiên.

Ta nheo mắt, chó không đổi được ăn phân.

Ta đơn giản là lùi bước.

Lộ Phong kinh ngạc: “Sư tỷ?”

Ta lạnh lùng, nói ở rõ cho hắn nghe:

“Không được, ta không thể cứu ngươi trước.”

“Vì sao?” Mặt hắn lộ vẻ dữ tợn.

Ta đúng lý hợp tình: “Tiểu sư muội còn chưa tìm được, nếu ta cứu ngươi tất nhiên sẽ lãng phí nhiều thời gian. Sư đệ, tiểu như muội lá gan thỏ đế, nếu nàng sợ phải làm sao đây? Ngươi sao lại ích kỷ thế? Ngươi phải suy nghĩ cho tiểu sư muội chứ! Ngươi làm ta thất vọng quá!”

Ta dùng chiêu b.ắt c.óc đạo đức làm Lộ Phong nghẹn họng tới đỏ mặt.

Hắn muốn phản bác mà không biết mở miệng thế nào bởi đây chính là những gì hắn từng nói với ta.

Hắn muốn giãy giụa: “Nhưng tay của ta gãy rồi, nếu không kịp cứu trị sẽ bị phế!”

“Lộ sư đệ!”

Ta cao giọng: “Điều này có thể so với tiểu sư muội à?”

“Ngươi chỉ là mất đi một bàn tay mà thôi, tiểu sư muội là bị sợ hãi!”

Lộ Phong chấn kinh, trợn mắt há mồm.

Ta phất tay áo mà đi: “Ngươi ở chỗ này chờ, ta đi tìm sư muội trước!” … Mới là lạ.

Tô Cửu Anh hiện tại đang nói chuyện yêu đương với Tần Thần đấy.

Lúc này không trốn, định đợi khi nào?

[Vịt đọc sách nè :V]

6. Nhưng ta mới đi được vài bước đã phải dừng lại.

Bởi vì Tần Thần đang đứng cách ta không xa. Tô Cửu Anh mặt sưng phù hơn nửa đang ở sau hắn, hình như nghe được lời ta vừa nói mà tưởng là thật nên vội vàng mở miệng:

“Sư tỷ cứu ta!”

Ta: “…”

“Sư tỷ.”

Tần Thần bước lên một bước.

Đôi mắt hẹp dài nhìn về Lộ Phong trong góc:

“Ta ở trong bí cảnh mười năm ngày nào cũng nghĩ đến sư tỷ mà sư tỷ đã có sư đệ khác…”

Ta nhíu mày: “Sư tôn thu đồ đệ, tự nhiên đều là sư đệ sư muội của ta.”

Cái bối phận này cũng không có vấn đề gì cả.

Hắn tức giận cái gì?

Kỳ lạ.

Nhưng Lộ Phong lại như thể có người chống lưng: “Ma tu, ngươi gọi bậy, đây là đại sư tỷ của tiên môn chúng ta. Ngươi tốt nhất mau mau xin tha, bằng không sư tỷ của ta nhất định sẽ cho ngươi đẹp mặt! Ngươi nói đúng không sư tỷ?”

Tô Cửu Anh hận không thể nhanh chóng thoát ra, cõi lòng đầy mong đợi mà kêu: “Sư tỷ.”

Tần Thần cười lạnh một tiếng, tay đặt lên cần cổ ta, lạnh đến tận xương: “Ồ.”

Ta linh khí tắt nghẽn như kẻ bỏ đi: “…”

Loading...