Nhất liên sơ vũ - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-03-11 16:12:07
Lượt xem: 135

1. “Sư tỷ thực sự không nói gì mà bỏ đi như vậy, ngươi thực sự không thấy sai sao?”

Tô Cửu Anh quật cường nhìn ta: “Hơn nữa, chúng sinh bình đẳng. Người đừng tưởng chúng ta gọi người một tiếng sư tỷ là ngươi có tư cách mắng chúng ta!”

Ta không nói gì chỉ nhìn nhìn nàng ta, trong lòng không chút gợn sóng ngược lại cảm thấy hơi cạn lời, sau đó nhíu mày nói: “Sai là sai, đúng là đúng. Ta đã nhắc nhở, cũng đã ngăn cản rồi, các ngươi lại ngoan cố tự ý hành động, hiện tại có đệ tử bị thương thì bị răn dạy cũng không sai.”

Việc thức tỉnh đối với ta mà nói cũng không mang lại nhiều ảnh hưởng, chẳng qua cũng giúp ta hóa giải được sự nghi ngờ nhiều năm qua.

Tô Cửu Anh đã vào tiên môn được ba năm, đi khắp nơi tuyên truyền mỗi người đều bình đẳng. Ngay cả có sư đệ, sư muội phạm sai lầm bị phạt quỳ răn dạy vài câu, nàng ta cũng vội vàng muốn cầu tình cho bọn họ. Không có việc gì thì lại đi cứu mấy nam tử xa lạ thân thế thảm thương, rất nhiều lần suýt bị ma tu đánh ch.ết.

Nhưng vận khí của nàng ta rất tốt, tốt đến độ ta cảm thấy chỉ cần nàng ta dụng tâm tu đạo nhất định có thể xuôi chèo mát mái mà đi tới tiên cảnh.

Nhưng nàng ta cũng chẳng đem tâm tư đặt vào việc tu tiên.

Bởi vì nàng ta cầu tình giúp người khác mà được người ta cảm kích, nhưng lời oán hận lại lan truyền về đại sư tỷ là ta. Nàng ta cứu người lung tung, khiến cho ma tu thâm nhập vào tiên môn, cuối cùng ta lại là người thu dọn cục diện rối rắm, bị phạt đánh roi tới độ da tróc thịt bong.

Chỉ vì ta là đại sư tỷ mà không kịp thời khuyên bảo.

Ta không rõ vì sao sư tôn lại trở nên bất công như vậy, nhưng ta lại rất nghe lời. Hắn bảo ta đi khuyên nhủ Tô Cửu Anh, ta khuyên. Đáng tiếc nàng ta không chịu nghe, tự ý hành động, ở bên trong bí cảnh làm loạn hại vài đệ tử bị thương.

Ta chẳng qua chỉ nói nàng ta vài câu, nàng ta lại bày ra cái vẻ nhất quyết không chịu khuất phục.

“Vậy sao ngươi không khuyên bảo nhiều hơn? Nếu người khuyên bảo nhiều hơn thì đã không có đệ tử nào bị thương rồi!”

Tô Cửu Anh nhìn ta trách cứ, ngay cả các đệ tử đi theo cũng nhìn ta như thể nhìn kẻ thù g.i.ế.c cha.

Giống như chính ta đã làm ra chuyện đại nghịch bất đạo gì vậy. Ta đây là đi tu tiên, không phải đi làm mẹ, sao phải có nghĩa vụ đi nhắc nhở bọn họ nhiều lần?

Ta hơi hé miệng, định “thân ái thăm hỏi” mấy đời gia quyến nhà bọn họ, nhưng vì tránh thiệt hại công đức của chính mình nên cuối cùng cũng chỉ vô cảm trả lời: “À.”

2. Có lẽ do thái độ của ta quá lạnh lùng, Tô Cửu Anh giống như đánh một quyền vào gối bông vậy.

“Tô sư muội đừng nói nữa, người ta là đại sư tỷ, tất nhiên là xem thường chúng ta rồi. Chuyện này không trách ngươi, ngươi cũng đừng thấy áy náy.” Tên đệ tử bị thương kia giận dỗi mở miệng.

Hắn ta chính là tam sư đệ, tên Lộ Phong, khi mới đến tiên môn không có bối cảnh lại không nơi nương tựa nên vẫn luôn bị xa lánh.

Sau này hắn ở trước động phủ của ta quỳ một ngày một đêm, làm gián đoạn việc đả tọa của ta. Từ ngày đó trở đi, cứ nơi nào có ta là nơi đó có mặt hắn, lúc này hắn mới bắt đầu có chỗ đứng ở tiên môn.

Hiện giờ hắn lại nhìn ta bằng ánh mắt phòng bị kẻ thù.

“Đúng vậy, Tô sư tỷ, có sai cũng không phải tỷ sai. Nếu không phải do người nào đó không chịu khuyên can nhiều thêm thì đâu có đến độ chúng ta bị thương?”

“Người nào làm người đó chịu. Mọi người cũng đừng nói đại sư tỷ nữa, ta tuyệt đối sẽ không trốn tránh trách nhiệm!”

Tô Cửu Anh bước lên một bước, khuôn mặt tinh xảo đầy vẻ cứng cỏi khiến người ta sinh cảm tình.

“Nàng ta là đại sư tỷ, bảo hộ sư đệ sư muội là việc của nàng ta, có cái gì mà không thể nói?”

Lộ Phong âm dương quái khí cao giọng nói.

Những người khác bên cạnh dù không chỉ tên nói họ nhưng vẫn kẹp đao giấu kiếm.

Mỗi lần đều như vậy.

Ta bình thản nhìn những người này. Mỗi lần nàng ta đều nói việc do nàng ta làm thì nàng ta gánh vác đầy quang minh lỗi lạc, nhưng mỗi lần như vậy, người bị chỉ trích đều là ta.

Đây là nữ chính sao?

Trong mắt ta nhiều thêm một tia lạnh lẽo.

“Nếu sư muội đều nói như vậy, ta đây liền khuyên nhủ một chút vậy.”

“Bí cảnh này, không được đi.”

Câu nói vừa dứt, Tô Cửu Anh liền thay đổi sắc mặt: “Không được!”

Nàng ta kích động mở miệng: “Bí cảnh bên trong linh khí tràn đầy, có thể thấy được bên trong nhất định có bảo vật. Chúng ta cửu tử nhất sinh mới đến nơi này, sao có thể nói từ bỏ liền từ bỏ?”

Lộ Phong cũng lạnh giọng: “Đại sư tỷ, ngươi nói giỡn đi?”

Ta lắc lắc đầu, ăn ngay nói thật: “Bên trong bí cảnh hung hiểm dị thường, còn có hung thú, g.i.ế.c người không chớp mắt.”

Suy cho cùng trước đây là ta tự mình phong ấn bí cảnh, không có kẻ nào có thể hiểu rõ hơn ta bên trong đang phong ấn loại quái vật gì.

Cho dù cách một tầng phong ấn, ta vẫn có thể cảm nhận được hơi thở âm lãnh kia.

“Đại tỷ nói bậy, ta thấy ngươi ghen ghét vì Cửu Anh sư muội tìm được bí cảnh, vì ghen ghét mà muốn chúng ta từ bỏ còn chính ngươi lại ở lại độc chiếm đi!” Lộ Phong nóng nảy.

Ta từ bỏ việc giúp đỡ người khác để kết nhân tình, tôn trọng vận mệnh của người khác, không thèm nâng mí mắt chỉ nói:

“Sư đệ nếu không tin thì không tin đi, chẳng qua nếu lúc đó xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn cũng đừng trách ta vị này sư tỷ không khuyên bảo là tốt rồi.”

[Vịt đọc sách nè :V]

Ta quét mắt nhìn từng người một: “Những người khác cũng thế.”

Bọn họ sợ ta, và cũng không thích ta.

Bọn họ thích Tô Cửu Anh, bởi vậy mà nhìn về phía Tô Cửu Anh. Chỉ cần nàng nói một câu, những gì ta vừa nói đều là thứ bỏ đi.

Tô Cửu Anh sắc mặt nặng nề nói: “Đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nhat-lien-so-vu/chuong-1.html.]

Dứt khoát giải quyết xong.

Ta nhìn đám ngu ngốc này đi đến trước cửa bí cảnh, thu dọn một chút liền ôm kiếm trốn chạy!

Buồn cười, ta nhớ không lầm thì Tô Cửu Anh ở trong bí cảnh này đích xác tìm được bảo bối, đó chính là gặp được nam hai, tên ma tu bị phong ấn trong bí cảnh mười năm.

Ma tu thô bạo, suýt chút nữa thì g.i.ế.c c.h.ế.t mấy tên đệ tử. Nhưng vị nữ chính Tô Cửu Anh này lại chỉ nhìn thấy đôi mắt đỏ tươi thống khổ của ma tu, tiến lên ôm lấy hắn. Không cho đồng môn báo thù thì thôi đi, lại còn dùng tình yêu cảm hóa hắn.

Từ đó, nàng cũng bắt được trái tim của nam hai.

Nói trùng hợp thì cũng thật trùng hợp, người phong ấn tên ma tu kia, chính là ta.

Khi đó hắn là sư đệ của ta, là do ta tự mình phong ấn hắn. Ở thời điểm cuối cùng của việc phong ấn, đôi mắt đỏ tươi của hắn gắt gao nhìn ta, mở miệng nói từng câu từng chữ: “Sư tỷ, nếu ta có cơ hội ra ngoài, ta nhất định sẽ gi.ết ngươi.”

3. Hắn đúng là sẽ gi.ết ta, trong truyện gốc ta chỉ là một vai phụ nhỏ bé, kết cục là ch.ết không toàn thây.

Kẻ ra tay không rõ là ai, nhưng cân nhắc kỹ thì là hắn không sai.

Ta không muốn dẫm lên vết xe đổ, càng không muốn phải đi cứu một đám ngu ngốc, cho nên chuẩn bị chạy xa mà né đi. Đến khi trở lại tiên môn, hắn dù muốn thì có thể làm khó dễ ta như thế nào đây?

Nhưng lý tưởng thì tốt đẹp, hiện thực lại phũ phàng. Ta còn chưa đi được mấy bước, bọn người Tô Cửu Anh đã sốt ruột cầu tài.

Tô Cửu Anh lấy ra pháp khí bảo mệnh sư tôn cho nàng ta, cưỡng chế khiến cho phong ấn bị phá vỡ!

Chỉ một thoáng trời đất biến sắc, linh khí xung quanh trở nên bạo động, một lực hút cực lớn hút mọi người vào trong bí cảnh. Ta trốn không kịp, nháy mắt ngã quỵ trên mặt đất, bị lượng lớn linh khí ép tới mức khó thở, phun ra một ngụm máu, toàn thân tu vi bị chặn lại.

“Mau g.i.ế.c hắn! Có ma tu!”

“Hắn phát cuồng rồi, Tô sư muội còn không mau dùng pháp khí của sư tôn đi!”

“Ta, ta… Hắn cũng là người, mỗi người đều bình đẳng, ta không thể, ta không ra tay được…” Tô Cửu Anh cầm pháp khí, nhu nhược nói.

Lộ Phong như không thể tin được mà nhìn nàng ta.

Trước kia có ta che chở, hắn đương nhiên không biết trên chiến trường còn có loại thánh mẫu này tồn tại, chỉ cảm thấy Tô Cửu Anh quá thiện lương, không giống ta ác độc như vậy. Hiện tại một tấm thiện tâm này rơi trên đầu hắn, không biết hắn cảm thấy ra sao.

Hiện trường hỗn loạn, hắn chỉ có thể cố gắng chống lại, chẳng qua chỉ một chốc đã truyền tới tiếng hô đầy kinh ngạc: “Lộ sư huynh! Lộ sư huynh bị trọng thương!”

Thanh âm hoảng loạn khiến ta mở mắt, nhìn thấy đầu tiên lại là một bóng dáng bị che khuất sau vách đá. Cách đó không xa là một tên ma tu áo đen tóc dài, cả người toát ra khí tức sát phạt quyết đoán, mỗi lần hắn động kiếm, khuôn mặt đẹp đẽ sau mái tóc dài liền lộ rõ. Làn da hắn tái nhợt, đôi mắt đỏ tươi mang theo thống khổ vô tận, khóe mắt một mạt ửng đỏ, vô cùng quyến rũ, lại có nét giống rắn độc.

Tô Cửu Anh nuốt nước bọt.

Dường như không hề nghe thấy Lộ Phong kêu thảm, nàng ta chậm rãi đi lên trước: “Ta biết trong lòng người có nỗi khổ, ngươi thật đáng thương, yên tâm đi, nơi này không có ai có thể bắt nạt ngươi.”

Giọng nói của nàng ta ôn nhu dễ nghe, như mưa phùn ngày xuân làm ấm lòng người. Tần Thần dừng động tác, con ngươi màu đen chuyển động, có chút mê mang nhìn chằm chằm nàng ta.

Giống như đã buông xuống phòng bị.

Chỉ có ta biết, nữ chính Tô Cửu Anh sắp gặp xui xẻo rồi.

Giây tiếp theo, nụ cười của Tô Cửu Anh quả nhiên ngừng lại. Một bàn tay gắt gao bóp chặt cổ nàng ta mà nhấc lên, hành động này chẳng khác gì nhấc lên một con chó.

Tô Cửu Anh cố sức giãy giụa, Tần Thần lại thấp giọng cười: “Vụng về như lợn.”

Dứt lời trực tiếp quang nàng ta ra ngoài khiến cả người nàng ta đập trên vách đá cứng!

Tô Cửu Anh hôn mê ngay lập tức.

Ánh sáng trong bí cảnh không rõ, vốn dĩ vài tên đệ tử chỉ là kêu rên thì bây giờ bởi vì có một trận linh khí trào ra mà đã hôn mê bất tỉnh.

Trong lòng ta hoảng hốt, ta cũng không biết rằng Tần Thần sau khi nhập ma tu vi có thể tăng nhiều đến vậy.

Ta không phải đối thủ của hắn, vậy thì chỉ có thể trốn thôi.

“Trốn? Sư tỷ, ngươi có thể trốn đến đâu?”

Như thể nghe được tiếng lòng của ta, thanh âm nghẹn ngào của Tần Thần bỗng vang lên. Ta chỉ cảm thấy bên tai ấm áp, kiếm trong tay lập tức phóng ra ngoài!

Tần Thần thong dong né tránh. Nhiều năm không thấy, ta gần như không dám thừa nhận trước mắt mình một người tràn đầy lệ khí này đã từng là thiếu niên lúc trước đuổi theo ta mà kêu “Sư tỷ”.

Đúng vậy, trước đây Tần Thần là một thiếu niên rất dính người, rõ ràng là một tiểu bá vương, mỗi lần gây chuyện thị phi lại trưng bộ dáng ủy khuất đến trước mặt ta, thanh âm trong trẻo kêu một tiếng: “Sư tỷ.”

Hiện giờ cảnh đời thay đổi, ta và hắn đã trở thành kẻ thù.

Hắn hận không thể g.i.ế.c c.h.ế.t ta.

Ta cần phải trốn.

Ta giãy giụa cố gắng bò ra khỏi bí cảnh, một bàn tay tái nhợt, khớp xương rõ ràng bắt lấy cổ chân ta, túm ta lại bóng tối…

“Sư tỷ…”

Thanh âm cố chấp phát ra một tiếng thở dài.

Mang theo vô vàn hận ý và oán niệm.

Trước mắt ta tối sầm, trong đầu chỉ có một ý niệm duy nhất.

Toi rồi.

Loading...