Nhật ký xuyên không của thẳng nam xui xẻo - Chương 85: Thất hứa

Cập nhật lúc: 2026-01-10 11:47:37
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Hắc Đại chắp tay :

“Vương gia, thuộc hạ tìm làm chứng cho việc hành quân của Lâm tướng quân năm đó. Chỉ tiếc rằng hóa điên, thuộc hạ hỏi gì, cũng đưa về, chỉ sắp xếp cho ông một chỗ ở tại Bắc Châu.”

Hoa Thần Xuyên rũ mắt, thần sắc phiền muộn:

“Không tra ?”

Từ Hắc Đại sờ ngực, lấy một bọc vải, dâng lên Hoa Thần Xuyên:

“Cũng hẳn là , Vương gia, thuộc hạ phát hiện thứ ông .”

Hoa Thần Xuyên nhíu mày, chậm rãi mở bọc vải, bên trong là một mảnh lụa, mở một mùi khó tả xộc mũi.

Khi rõ thứ trong tay, thần sắc khựng trong giây lát, ngẩng đầu Từ Hắc Đại.

Từ Hắc Đại :

“Vương gia, đây là bản đồ đóng quân khi đó, chỉ là lửa thiêu mất một phần, thêm việc ông luôn mang theo bên , nên hình vẽ và chữ đều còn rõ ràng.”

Hoa Thần Xuyên chăm chú nhận diện nét chữ đó, thở dài:

“Hai mươi năm , còn giữ như dễ.”

Sau đó cau mày hỏi:

“Ông thật sự điên ? Vì mang theo thứ bên ?”

“Thuộc hạ cũng từng nghi ngờ, đưa ông xem ít đại phu, đều ông hóa ngốc. Thứ lẽ trở thành một loại chấp niệm.” Từ Hắc Đại đáp.

Hoa Thần Xuyên mảnh bản đồ đóng quân chỉ còn một nửa trong tay. Hồ sơ điều tra vụ án mưu phản của ông nội năm đó, bao gồm những chi tiết liên quan đến trận chiến năm xưa, suốt bao năm ở Thượng Kinh từng tiếp cận chút nào.

Rốt cuộc là kẻ nào mưu hoạch vụ án vu oan ?

Hoa Thần Xuyên thu ánh mắt, thở sâu một :

“Ngươi về nghỉ ngơi .”

Hắn dứt lời, Từ Hắc Đại đáp một tiếng, nhưng chần chừ rời .

Hoa Thần Xuyên nghi hoặc sang, chỉ thấy Từ Hắc Đại – một nam nhân cao gần bằng – bỗng nhiên trở nên lúng túng, ngượng nghịu.

Hắn nhíu mày hỏi:

“Sao ?”

Từ Hắc Đại hề hề:

“Vương gia, thuộc hạ mới về, bên gì mà Vương phi ngoài về.”

Hắn ghé gần Hoa Thần Xuyên, tò mò hỏi:

“Vương gia, ngài Vương phi ? Khi nào thành , thuộc hạ đến tiệc mừng cũng ăn!”

Giọng còn mang theo chút ấm ức:

“Trước ngài từng , trong phủ nữ chủ nhân thì sẽ tìm cho thuộc hạ một cô nương.”

Hoa Thần Xuyên liếc một cái, bất lực :

“Ngươi mới bao lớn mà đòi thành .”

Từ Hắc Đại càng tủi :

“Trong phủ chỉ mới mười lăm, ngoài ai cũng lớn tuổi, năm nay còn quá đáng hơn, đều bảo ba mươi. Vừa hỏi tới chuyện vợ, liền nghi ngờ vấn đề.”

Nghe , Hoa Thần Xuyên ngẩng mắt khuôn mặt đen sạm, già dặn của Từ Hắc Đại. Tuy cao gần bằng , nhưng hình vạm vỡ hơn hẳn, nhịn bật .

Vội vàng che giấu:

“Khụ khụ, chuyện của ngươi vẫn nên chờ thêm chút, Vương phi e là lo cho ngươi.”

Từ Hắc Đại bất mãn:

“Vì ? Vương gia, ngài thất hứa ?”

Hoa Thần Xuyên xua tay đuổi :

“Bổn vương quản . Hay là ngươi tự tìm , mau ngoài.”

Giữa mùa hè nóng bức, mùi Từ Hắc Đại quả thực khó thành lời.

Từ Hắc Đại đuổi ngoài, trong lòng đầy oán giận. Vương gia đúng là thất hứa . Thôi thì ngày mai tự tìm Vương phi .

Không Vương phi sẽ giới thiệu cho cô nương thế nào đây?

Ngày hôm nghỉ triều, Hoa Thần Xuyên luyện võ xong, dùng xong bữa sáng thì A Thuận mang một danh sách lễ vật tới.

“Vương gia, đây là lễ thọ chuẩn cho Hoàng hậu nương nương, ngài thấy như ?”

Hoa Thần Xuyên liếc qua một cái, :

“Được, bà cũng để ý bổn vương tặng gì, cứ làm theo quy cách là .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhat-ky-xuyen-khong-cua-thang-nam-xui-xeo/chuong-85-that-hua.html.]

“À đúng , A Thuận, còn mấy ngày nữa đến thọ yến của Hoàng hậu?” Hoa Thần Xuyên hỏi.

A Thuận đáp:

“Năm ngày nữa. Nô tài còn đưa thợ thêu trong phủ may cho Vương phi một bộ y phục.”

Hoa Thần Xuyên gật đầu:

“Bổn vương cũng còn việc gì, ngươi .”

A Thuận lĩnh mệnh.

Dẫn thợ thêu về phía Lâm Phố Cư, nửa đường thì một bóng đen to lớn bỗng lao .

Từ Hắc Đại hì hì:

Motchutnganngo

“Thuận công công, ngài chỗ Vương phi ?”

A Thuận giật , giả bộ tức giận:

“Hắc Đại, ngươi thể đừng dọa . , là chỗ Vương phi.”

A Thuận lùi một bước:

“Ngươi làm gì?”

Từ Hắc Đại gãi đầu:

“Không làm gì cả. Ta với Vương gia , tìm Vương phi việc. Ngài định dẫn thợ thêu qua đó ? Ta thể đưa họ , ngài về nghỉ ngơi một chút.”

Nghe A Thuận nghĩ ngợi. Dù cũng thích Vương phi, hơn nữa Vương phi là nam nhân, Từ Hắc Đại nội trạch cũng . Thế là để Từ Hắc Đại :

“Được, ngươi !”

Từ Hắc Đại vui như phát kẹo, hí hửng chạy .

Vừa Lâm Phố Cư, Từ Hắc Đại nghĩ thể dọa Vương phi kiểu nữ nhân , liền trở nên quy củ hơn, cúi đầu, khóe mắt liếc thấy một mảng màu xanh nhạt, liền hành lễ:

“Thuộc hạ Từ Hắc Đại, tham kiến Vương phi! Thuận công công bảo thuộc hạ đưa thợ thêu tới.”

Tông Tự Trầm sai Lệ Nhật đưa gia đình Mạn Nương tới, tiếng liền ngẩng mắt , ồ, thật cao lớn.

Hắn liếc thợ thêu, giọng điềm đạm :

“Được, . Bảo thợ thêu chờ một chút, ngươi lui xuống .”

Từ Hắc Đại còn đang nghĩ mở lời với Vương phi chuyện tìm vợ thế nào, bất ngờ thấy một giọng nam lạnh nhạt, đột ngột ngẩng đầu lên.

Người ở giữa là Vương phi ? Sao là nam nhân?

Tông Tự Trầm đối diện ánh mắt , sự kinh ngạc khó hiểu trong mắt đối phương, liền hỏi:

“Sao ?”

Từ Hắc Đại cảm thấy khó tin, nhưng thấy Tam Nhi, Tứ Nhi đang hầu hạ bên cạnh, đúng là Vương phi. Hắn mờ mịt lắc đầu:

“Không gì, Vương phi, thuộc hạ cáo lui.”

Nhờ Vương phi tìm vợ cho thể , chẳng lẽ còn mai mối qua ngay trong phủ ? Hắn , các cô nương trong phủ đều bắt nạt .

“Ừm.” Tông Tự Trầm gật đầu, bóng dáng to lớn rời với vẻ thất thần.

Một khúc nhạc đệm nhỏ, đủ để Tông Tự Trầm để tâm. Hôm nay còn mang bạc đến chỗ Kim đại gia.

Trước mắt cần sắp xếp thỏa cho gia đình Mạn Nương, để thợ thêu đo kích thước y phục.

Sau khi sai đưa họ về, mới năm ngày nữa Hoàng hậu sẽ mở thọ yến.

Nghĩ đến đây, nhíu chặt mày, . Đi còn ở席 nữ quyến.

“Công tử?” Mạn Nương lên tiếng đúng lúc, vội vàng sửa lời: “Vương phi.”

Mạn Nương cũng ngờ vị công t.ử từng gặp là Cảnh Vương phi, chuyện nàng chỉ từng trong dân gian.

Tông Tự Trầm hồn, mỉm :

“Mạn Nương, nàng cứ gọi là công t.ử .”

“Hôm nay gọi nàng tới là vì một việc hỏi. Sau nàng định tính thế nào?”

Mạn Nương lắc đầu. Phu quân mất , như mất trụ cột tinh thần. Dù chuyện qua, nhưng nàng vẫn sợ trả thù.

Thấy Mạn Nương thật sự trả lời , Tông Tự Trầm hỏi:

“Nàng nơi nào đến ? Vương phủ thể đưa các nàng .”

Mạn Nương lắc đầu:

“Công tử, nhà vốn là phú thương, nhưng gia đạo sa sút, cha chịu đả kích mà qua đời, thích trong nhà cũng qua nữa. Nhà phu quân nhân khẩu đơn bạc, cũng chẳng còn , thật sự nơi nào để .”

Tông Tự Trầm trầm ngâm một lát:

“Vậy Mạn Nương, nàng quản lý cửa hàng ? Ta một cửa hàng sắp khai trương, đang thiếu một quản sự, nàng thấy thế nào…”

Loading...